Kim Hoa tờ bệnh án, đầu óc cô xoay chuyển liên tục. Cô nhớ lời bà ngoại kể về đêm cha cô gặp nạn khi mua đồ. Họ mua cái gì? Tại ngoài lúc đêm muộn như ? Và tại t.a.i n.ạ.n xảy đúng lúc đó? Cô hỏi năm xem thể tra đêm đó họ , năm bảo các dữ liệu camera từ mười tám năm xóa sạch từ lâu nên còn dấu vết gì cả.
Cô buồn bã: “Vậy là còn manh mối nào nữa ạ?” Anh năm im lặng một lúc mới : “Có một điểm đáng nghi, nhưng cũng dám chắc chắn. Đó là ngã tư nơi cha em gặp nạn gần với phòng khám đó, chỉ mất mười phút bộ mà thôi.”
Kim Hoa sững sờ. Phòng khám, ngã tư, vụ tai nạn. Mọi thứ dường như đều liên quan mật thiết đến . Cô bỗng nhớ lời cả kể về cha cô đến tìm , lúc đó trông ông gầy yếu và tiều tụy . Cô hỏi năm thời điểm cha cô đến gặp cả là khi nào, năm bảo là từ hai mươi mốt năm , lúc ông bán khu đất đó. Kim Hoa nhẩm tính, lúc đó cô còn đời, mà cha cô còn sống bao lâu nữa. Ông tìm đến cả để bán đất, gửi tiền và thư để cho cô. Rồi một năm cô chào đời, và ngay đó cha cô gặp chuyện.
Cô hỏi năm với giọng run rẩy: “Liệu đêm đó cha em đang đường đến phòng khám ?” Anh năm thở dài: “Anh cũng nữa, hiện tại bất kỳ bằng chứng nào cả.” Kim Hoa nắm c.h.ặ.t tờ bệnh án trong tay đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Trong lòng cô dâng lên một ý nghĩ đáng sợ: kẻ hãm hại cha cô, khiến cha cô gặp nạn và khiến cô trở thành trẻ mồ côi. Kẻ đó rốt cuộc là ai?
Anh năm vỗ vai cô trấn an: “Hoa Hoa , chuyện cứ từ từ , em đừng quá nóng vội.”
Cô kiên quyết: “Làm con thể yên chứ?”
Anh năm khuyên: “Hiện tại cả và em đều tìm thêm gì, cứ chờ xem manh mối mới nào .” Cô hỏi: “Anh vẫn sẽ tiếp tục giúp em điều tra chứ?”
Anh năm khẳng định chắc nịch: “Dĩ nhiên , vẫn luôn âm thầm việc đó mà.” Kim Hoa rưng rưng nước mắt ôm chầm lấy , cũng vỗ nhẹ lưng cô như ngày cô còn nhỏ. Anh trêu: “Đừng nữa, là dữ liệu sai lệch hết đấy.” Kim Hoa liền phì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/18.html.]
Tối hôm đó, Kim Hoa giường, tay nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội. Cô cứ mải suy nghĩ về những gì : cô là hậu duệ của một dòng tộc bí ẩn, cha cô hãm hại, và một vị bác sĩ mất tích bí ẩn. Tất cả những chuyện giống như những mắt xích của một sợi dây chuyền bí ẩn mà cô nhất định tìm điểm cuối của nó.
Điện thoại bỗng rung lên tin nhắn trong nhóm gia đình. Anh cả hỏi cô xem xong nhật ký , hai và ba cũng góp vui. Anh bốn thì lo lắng bảo thấy cô , năm liền giải thích là do cô quá cảm động thôi. Kim Hoa những tin nhắn quan tâm của mà lòng thấy ấm áp lạ thường. Cô nhắn : “Em xem xong hết ạ.” Anh cả hỏi cô cảm thấy thế nào, cô đáp: “Em cảm thấy thật sự hạnh phúc vì năm tuyệt vời như .”
Cả nhóm bỗng im lặng một lát, ba là lên tiếng đầu tiên bảo rằng thích câu đó. Anh bốn nhắn ngắn gọn một chữ ừ, còn năm thì nhận xét rằng cảm giác hạnh phúc thể giúp nâng cao hệ miễn dịch. Anh cả hẹn cô tối mai qua thư phòng vì một thứ cho cô xem. Kim Hoa tò mò hỏi là thứ gì, cả tiết lộ đó là nhật ký trao đổi.
Tối hôm , Kim Hoa bước thư phòng, thấy cả năm đều mặt đông đủ ở đó. Trên bàn đặt sáu cuốn nhật ký, năm cuốn cô và một cuốn mới tinh bìa màu nâu. Anh cả đẩy cuốn sổ màu nâu về phía cô và : “Đây là cuốn nhật ký trao đổi của tụi , bắt đầu kể từ ngày đầu tiên em về với gia đình .”
Kim Hoa lật mở trang đầu tiên, đó là nét chữ của cả từ mười tám năm . Anh rằng cả năm em đều vui mừng khi thêm một đứa em gái, nên hai đề nghị cùng nhật ký để ghi quá trình lớn lên của em. Cuốn nhật ký sẽ trao cho em khi em trưởng thành.
Cô lật từng trang, từng trang một theo thời gian. Cô thấy những góc khác của năm về cùng một sự kiện trong đời . Khi cô tập , cả khen cô giỏi, hai bảo ngã đau , ba phim , bốn bảo luôn ở bên cạnh, còn năm thì đếm xem cô mấy bước. Khi cô đầu gọi tiếng trai, cả năm đều tranh bảo là cô đang gọi . Ngày đầu tiên cô học, cả năm em đều tiễn, mỗi một vẻ nhưng ai cũng hướng ánh mắt về phía cô.
Đọc đến những năm cô lớn hơn, khi cô học xa nhà, cả năm đều bộc lộ những nỗi niềm riêng. Anh cả thấy buồn nhưng , hai thầm tính toán cách tàu xe, ba suýt nhưng nhịn vì là diễn viên, bốn thì mất ngủ, còn năm thì tra cứu hết tình hình an ninh, khí hậu nơi cô định đến. Rồi đến năm cô mười sáu tuổi, khi cô kể bạn trai theo đuổi, cả năm ông đều những phản ứng cực kỳ khó đỡ khiến cô buồn vô cùng xúc động.
Trang cuối cùng là ngày hôm qua. Anh cả về việc cô khi xem nhật ký của năm, cả nhóm thảo luận suốt đêm và kết luận là cô chỉ vì quá cảm động mà thôi. Phía cùng của trang giấy một trống kèm theo dòng chữ: “Hoa Hoa, đến lượt em đấy.”