Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 17.
Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:08:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Hoa bước tới ôm chầm lấy . Anh năm khựng một lát nhẹ nhàng vỗ lưng cô. Anh nhận xét: “Thân nhiệt của em tăng thêm 0,5 độ, nhịp tim cũng nhanh hơn. Đây là những phản ứng sinh lý bình thường khi con thấy cảm động.” Kim Hoa bật , cô dụi nước mắt áo buông , thẳng mắt .
Cô hỏi: “Anh năm ơi, lúc nãy bảo chuyện quan trọng với em, là chuyện gì thế ạ?” Anh năm cô với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Anh đáp: “Anh thực hiện một thí nghiệm.”
Kim Hoa tò mò: “Thí nghiệm gì ạ?”
Anh năm bảo: “Về bản em.”
Tim Kim Hoa thắt một cái. Cô lo lắng hỏi: “Thí nghiệm gì cơ?” Anh năm lấy từ bàn một tờ giấy đưa cho cô. Trên đó chi chít những dữ liệu và công thức mà cô thể nào hiểu nổi. Anh giải thích: “Anh thực hiện một bản phân tích DNA của em.”
Kim Hoa sững sờ. Anh năm kể tiếp: “Trên bàn trang điểm của em chiếc lược, lấy vài sợi tóc đó để mẫu xét nghiệm.”
Cô hỏi: “Anh việc từ bao giờ?”
Anh đáp: “Ba năm .”
Cô thắc mắc: “Tại ?”
Anh năm khẳng định: “Vì xác nhận một chuyện.”
Cô hồi hộp: “Chuyện gì ạ?”
Anh cô : “Xem em quan hệ huyết thống với gia đình . Kết quả là , em quan hệ m.á.u mủ gì với tụi cả, chuyện thì nhà đều từ lâu .”
Kim Hoa hỏi: “Vậy còn điều tra thêm gì nữa?” Anh năm lấy một tờ giấy khác đưa cho cô. Trên đó là một sơ đồ phả hệ gen của một dòng họ. Cô hiểu mấy ký tự đó nhưng cô thấy một cái tên quen thuộc: Lâm Uyển.
Anh năm giải thích: “Anh điều tra về cha ruột của em thông qua việc đối chiếu với kho dữ liệu gen. Anh phát hiện một điều là ruột của em, bà Lâm Uyển, là một bình thường.”
Kim Hoa run giọng hỏi: “Ý là ạ?”
Anh năm : “Trong gen của bà một dấu ký hiệu đặc biệt. Dấu ký hiệu chỉ xuất hiện duy nhất ở một dòng tộc mà thôi.”
Cô hỏi dồn: “Dòng tộc nào ạ?”
Anh năm đáp: “Một dòng tộc chuyên nghiên cứu về sinh học. Họ từng nổi tiếng cách đây nhiều năm nhưng đó đột ngột biến mất. Mẹ của em lẽ chính là hậu duệ cuối cùng của dòng tộc đó.”
Đầu óc Kim Hoa bỗng chốc ong ong. Cô nhớ đến bà ngoại, phụ nữ lớn tuổi đang mở tiệm sữa đó. Bà con gái qua đời và bà chỉ còn một . Liệu bà những bí mật ? Anh năm tiếp: “Còn một chuyện nữa.”
Cô lo lắng: “Chuyện gì nữa ạ?”
Anh năm kể: “Về cha ruột của em, ông Trương Thành. Gen của ông cũng vấn đề.”
Cô hỏi: “Vấn đề gì ạ?”
Anh năm đáp: “Căn bệnh di truyền mà ông nhắc tới, tra cứu . Đó là một loại bệnh cực kỳ hiếm gặp, khiến mắc thể sống quá ba mươi lăm tuổi. căn bệnh là bẩm sinh mà là do tác động từ bên ngoài gây .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/17.html.]
Nước mắt Kim Hoa rơi xuống. Cô bàng hoàng hỏi: “Ý là ?”
Anh năm cô, chậm rãi từng chữ: “Có khả năng là cố tình hãm hại ông .”
Chương 10 : Nhật ký trao đổi của sáu
Nguyên Kim Hoa trong phòng năm, đầu óc trống rỗng. Bị hãm hại ư? Cô năm, giọng run rẩy thôi: “Anh gì cơ?”
Anh năm khẽ đẩy gọng kính giải thích: “Dựa các dữ liệu gen mà thu thập , bệnh tình của cha em là do di truyền tự nhiên. Trong DNA của ông những dấu vết tổn thương rõ rệt. Loại tổn thương đến từ các tác nhân bên ngoài, thể là do t.h.u.ố.c hoặc một loại hóa chất nào đó gây .”
Kim Hoa bàng hoàng: “Có hại ba em ?”
Anh năm nhận định: “Có khả năng đó, nhưng thể khẳng định chắc chắn vì dữ liệu hiện tại vẫn còn quá ít.”
Cô lo lắng hỏi tiếp: “Vậy còn em thì ạ?”
Anh năm đáp: “Gen của em thì bình thường. về nguyên nhân khiến dòng tộc của bà biến mất thì vẫn tra , tư liệu về họ quá ít ỏi.”
Kim Hoa cúi đầu tờ giấy tay. Những con khô khan đang ẩn chứa cả một câu chuyện đau thương về cha cô. Cô hỏi năm: “Làm thể tra những điều ?”
Anh năm trả lời: “Anh h.a.c.k vài kho dữ liệu gen lớn và mất đến ba năm trời mới tìm đấy.” Kim Hoa ngẩn : “Ba năm ?”
Anh năm khẽ gật đầu: “Anh em thực sự là ai, từ đến và tại đặt cửa nhà . Không vì tò mò , chỉ nghĩ ngợi rằng vạn nhất ngày em hỏi đến, thể cho em một câu trả lời chính xác nhất.”
Hốc mắt Kim Hoa đỏ hoe. Cô nghẹn ngào: “Và cho em .”
Anh năm ừ một tiếng: “Em mười tám tuổi , đến lúc cần sự thật.”
Kim Hoa , trai từ nhỏ ít , suốt ngày chỉ mải mê với các thí nghiệm hóa vì cô mà tất cả những việc . Cô hỏi tiếp: “Vậy tra ai là kẻ hại ba em ?”
Anh năm lắc đầu: “Vẫn tìm vì thiếu dữ liệu. tìm thấy một manh mối.”
Cô nóng lòng: “Manh mối gì ạ?”
Anh năm lấy từ trong ngăn kéo một chiếc phong bì cũ ghi chữ gì nhưng bên trong vẻ khá dày. Anh : “Đây là hồ sơ bệnh án năm xưa của cha em mà mua mạng. Người bán rằng họ tìm thấy nó trong một phòng khám cũ bỏ hoang.” Kim Hoa đón lấy phong bì mở xem. Bên trong là một xấp giấy bệnh án ngả vàng, bên ghi rõ tên Trương Thành.
Cô lật mở trang đầu tiên, ngày tháng ghi là từ hai mươi mốt năm . Ở mục chẩn đoán ghi: “Tiếp xúc với hóa chất xác định, dẫn đến tổn thương gen.” Phía chữ ký của bác sĩ, nhưng nét chữ nguệch ngoạc nên cô rõ tên. Tuy nhiên, chữ ký đó cô thấy chút quen mắt. Cô hỏi năm xem bác sĩ đó là ai, năm bảo điều tra , vị bác sĩ mất tích từ hai mươi năm và phòng khám đó cũng đóng cửa ngay đó.
Kim Hoa thắt lòng : “Mất tích ?”
Anh năm khẳng định: “ , ông biến mất chỉ một tháng khi cha em gặp tai nạn.”
Kim Hoa cảm thấy gì đó mờ ám ở đây. Cô hỏi: “Ý là vị bác sĩ thể điều gì đó?”
Anh năm gật đầu: “Có khả năng lắm, nhưng hiện tại ông bặt vô âm tín nên thể tìm thấy .”