Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 15.

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:07:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh cả gật đầu: “Anh vẫn luôn giữ bên . Năm nào cũng lấy xem vì sợ nó thất lạc hư hỏng mất.”

Kim Hoa cả. Người đàn ông lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng hóa âm thầm thực hiện lời hứa với ba cô suốt mười tám năm ròng rã. Cô chân thành : “Anh cả ơi. Em cảm ơn nhiều lắm.”

Anh cả xoa đầu cô: “Không cần cảm ơn . Đó là tâm nguyện mà ba em gửi gắm thì dĩ nhiên thành cho .”

Kim Hoa tựa đầu vai cả im lặng hồi lâu. Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường và bầu trời bên ngoài tối mịt. Một lát cô hỏi: “Anh ơi. Ba em còn dặn dò gì nữa ạ?”

Anh cả kể thêm: “Ông bảo mong em luôn hạnh phúc, khỏe mạnh và luôn yêu thương che chở. Khi những lời đó, ông đấy. Lúc đó mới mười tám tuổi nên hiểu nỗi lòng của cha. Sau lớn lên mới dần thấu hiểu .”

Cô hỏi tiếp: “Sau đó bao giờ thăm ông ạ?”

Anh cả đáp: “Có chứ. Năm nào cũng và thường là cùng với em nữa.”

Kim Hoa giật ngẩng đầu lên: “Anh cơ? Mẹ cũng ạ?”

Anh cả xác nhận: “ thế. Mẹ cũng chuyện mà. Năm nào dịp Thanh minh, cũng đều nghĩa trang phía Tây để thắp hương cho cha ruột của em.”

Kim Hoa sững sờ cô nhớ lời hôm : “Họ chính là những cha vĩ đại nhất mà từng thấy.” Hóa luôn sự thật và âm thầm thăm họ hàng năm. Kim Hoa vội vàng dậy chạy vội lên lầu. Cô đẩy cửa phòng và thấy bà đang xem điện thoại. Thấy cô , bà ngạc nhiên. Kim Hoa nhào tới ôm chầm lấy . Mẹ hốt hoảng hỏi: “Sao thế Hoa Hoa của ?”

Kim Hoa nghẹn ngào: “Mẹ ơi. Con cảm ơn nhiều lắm.”

Mẹ xoa lưng cô hỏi: “Sao tự dưng cảm ơn thế con?”

: “Con cảm ơn vì năm nào cũng dành thời gian thăm cha ruột của con ạ.”

Bàn tay bỗng khựng một nhịp. Sau đó bà ôm c.h.ặ.t lấy cô khẽ : “Đó là chuyện nên mà con. Họ sinh con thì mặt họ để cảm ơn con đến với thế giới .”

Kim Hoa cứ thế thút thít trong lòng mãi lâu mới nguôi ngoai. Mẹ vẫn cứ ôm c.h.ặ.t lấy cô mà hề nới lỏng. Cuối cùng vì mệt quá nên Kim Hoa ngủ trong vòng tay . Mẹ nhẹ nhàng đặt cô xuống giường đắp chăn cẩn thận. Bà bên cạnh lặng lẽ ngắm gương mặt say ngủ của cô con gái nhỏ.

Gemini

Bà khẽ khàng : “Hoa Hoa, con , chỉ từ khi con đến với gia đình , mới cảm thấy cuộc đời thực sự trọn vẹn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/15.html.]

Sáng hôm , khi Nguyên Kim Hoa thức dậy, mặt trời lên cao quá ngọn cây . Cô lười giường, nhớ tất cả những chuyện xảy đêm qua. Bức thư, lời dặn của cả và cả tâm sự của nữa. Cô lấy bức thư đó một nữa. Từng nét chữ của ba, chiếc chăn do chính tay , tất cả đều chất chứa mong sống sót và một cuộc đời .

sống tiếp, và cô đang sống . Cô ba nuôi hết mực yêu thương, năm trai luôn chiều chuộng. Cô còn cả bà ngoại đang chờ đợi ở tiệm sữa nữa.

Điện thoại bỗng rung lên, là tin nhắn của năm gửi tới: “Hoa Hoa, hôm nay đến lượt xem nhật ký của đấy. Có thể những gì con sẽ hiểu lắm , nhưng con nhất định qua đây. Anh chuyện quan trọng cần với con.”

Kim Hoa nhắn một chữ . Cô đặt điện thoại xuống thẫn thờ lên trần nhà. Anh năm chuyện với cô, là chuyện gì nhỉ? Cô bỗng thấy chút căng thẳng. Anh năm là nhỏ tuổi nhất trong năm em, nhưng chỉ thông minh cao nhất. Anh bao giờ những điều mà chắc chắn. Một khi bảo chuyện quan trọng, thì đó chắc chắn là một vấn đề cực kỳ lớn lao.

Chương 9 : Báo cáo thí nghiệm của năm

Nguyên Kim Hoa cửa phòng năm một lúc lâu để trấn tĩnh . Cô hít một thật sâu mới khẽ gõ cửa. Cửa mở , năm bên trong, đang mặc một chiếc áo blouse trắng và đeo kính cận. Thấy cô đến, sang một bên nhường đường cho cô phòng.

Phòng của năm khác hẳn với phòng của những khác. Ở đây áp phích, ảnh chụp, cũng chẳng chiếc giường êm ái. Thay đó là ngập tràn sách vở, máy tính và cả những thiết máy móc kỳ lạ mà cô chẳng thể hiểu nổi công dụng của chúng là gì. Anh năm chỉ tay về phía chiếc ghế: “Ngồi em.”

Kim Hoa xuống, năm cũng đối diện cô, tay là một cuốn nhật ký. Cuốn nhật ký của màu xám, bìa ghi ba chữ Nguyên Kim Dã. Anh đưa cuốn sổ cho cô bảo: “Em xem , chỗ nào hiểu thì cứ hỏi .”

Kim Hoa đón lấy và lật mở trang đầu tiên. Cô bỗng sững sờ. Trang đầu tiên chữ nào mà chỉ là một dãy các công thức phức tạp. Phía vẽ một sơ đồ, trong đó là hình ảnh của một đứa bé sơ sinh. Bên cạnh ghi chú: “Đối tượng quan sát 1. Giới tính: Nữ. Tuổi: 0 ngày. Nguồn gốc: Không rõ.”

Kim Hoa ngơ ngác ngẩng đầu năm, chỉ thản nhiên bảo: “Em cứ xem tiếp .”

Cô lật sang trang thứ hai. Ngày ghi là ngày tiếp theo: “Đối tượng quan sát hôm nay ba , nào. Thời gian ngủ là mười sáu tiếng. Kết luận: Trẻ sơ sinh nhu cầu ngủ lớn.”

Cô lật thêm trang nữa. Ngày thứ ba: “Đối tượng quan sát hôm nay uống sữa sáu , mỗi một trăm mililit. Kết luận: Sức ăn bình thường.”

Kim Hoa nhịn mà bật . Đây là nhật ký, rõ ràng là một bản báo cáo thí nghiệm thì đúng hơn. Cô tiếp tục lật xem.

Tuần đầu tiên: “Hôm nay đối tượng quan sát đầu tiên mỉm với . Nhịp tim tăng nhanh, nhiệt tăng cao và lòng bàn tay đổ mồ hôi. Kết luận: Cần nghiên cứu thêm về phản ứng sinh lý .”

Tháng đầu tiên: “Hôm nay đối tượng quan sát gọi tiếng trai. Dù lẽ chỉ là vô thức thôi nhưng ghi chuyện mười hồ sơ. Kết luận: Đây là dữ liệu quan trọng nhất.”

Hốc mắt Kim Hoa bỗng thấy nóng ran. Cô lật tiếp phía .

Năm đầu tiên: “Hôm nay đối tượng quan sát học cách bộ. Em bốn bước thì ngã hai , nhưng hề . Kết luận: Con bé kiên cường hơn đại đa trẻ sơ sinh khác.”

Loading...