Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 14.
Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:07:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh cả khựng một lát gật đầu thừa nhận: “ .”
Kim Hoa hỏi tiếp: “Khu đất đó ở hả ?”
Anh cả cô ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm: “Ở phía Tây thành phố, ngay cạnh một con phố cổ.”
Cô rõ hơn: “Chỗ quán Trà sữa Uyển Uyển ?”
Anh cả im lặng một lúc lâu khẽ đáp: “Phải.”
Kim Hoa dồn dập: “Tại mua khu đất đó ?”
Anh cả trả lời ngay. Anh xuống sofa, cúi đầu suy nghĩ một lát mới chậm rãi mở lời. Anh kể: “Khu đất đó vốn thuộc về một gia đình họ Trương. Người đàn ông đó tên là Trương Thành. Ông từng chủ động đến tìm .”
Kim Hoa bàng hoàng cô bước tới xuống cạnh cả. Cô hỏi dồn: “Ông tìm để gì ạ?”
Anh cả nhớ : “Ông bảo rằng ông một đứa con gái mới chào đời lâu. Ông cảm thấy lẽ còn cơ hội để con gái trưởng thành nữa nên để cho con một chút gì đó vốn liếng.”
Nước mắt Kim Hoa bắt đầu tuôn rơi.
Anh cả kể tiếp: “Ông gia cảnh mấy khá giả và chỉ duy nhất khu đất gia truyền đó thôi. Ông bán nó để lấy tiền gửi tiết kiệm cho con gái . Ông bảo bán cho lạ vì sợ con gái sẽ tìm dấu vết cũ. Ông tìm đến nhà họ Nguyên vì đây là gia đình tiếng tăm nhất thành phố. Ông tin tưởng rằng sẽ nuốt lời.”
Giọng Kim Hoa run rẩy: “Và mua nó?”
Anh cả gật đầu: “Anh mua với giá cao gấp đôi giá thị trường lúc bấy giờ. Ông với rằng con gái ông tên là Hoa Hoa, sinh ngày tháng . Ông dặn rằng nếu một cô gái tên là Hoa Hoa đến tìm thì hãy trao khu đất cho cô . Còn nếu ai đến tìm thì nhờ giữ hộ. Hàng năm đến ngày đó thì thắp cho ông nén nhang.”
Kim Hoa nấc lên thành tiếng. Anh cả đưa tay ôm lấy vai cô vỗ về: “Anh thực sự ngờ rằng cái tên Hoa Hoa đó chính là em.”
Cô nghẹn ngào hỏi: “Vậy còn lá thư? Có ông để một lá thư cho ?”
Anh cả gật đầu dậy lên lầu. Một lát trở xuống và tay cầm một chiếc phong bì ngả vàng, mép giấy sờn cũ. Bên ghi hai chữ: Hoa Hoa. Kim Hoa đón lấy đôi bàn tay run rẩy dữ dội. Cô nét chữ đó và nó giống hệt như nét chữ mảnh giấy để trong chiếc chăn năm xưa. Đó chính là nét chữ của cha ruột quá cố của cô.
Cô mở phong bì rút lá thư bên trong . Tờ giấy cũng ngả màu theo thời gian và đó chi chít những dòng chữ tâm huyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/14.html.]
“Hoa Hoa yêu dấu của ba.
Ba liệu con cơ hội lá thư . Nếu con nó, nghĩa là ba còn đời nữa . Kể từ khi m.a.n.g t.h.a.i con, ba rằng thể sẽ ngày hôm nay xảy . Gia đình căn bệnh di truyền khó lòng qua khỏi. Bác sĩ ba chỉ còn sống tối đa hai năm nữa thôi. Ba sợ cái c.h.ế.t nhưng ba sợ ai chăm sóc con.
Mẹ con bảo rằng cứ sinh con nuôi nấng con ngày nào ngày nấy. Ba đồng ý. Ngày con chào đời, ba vì hạnh phúc. Con trông nhỏ bé và mềm mại bao. Ba thầm hứa là nhất định để con sống tiếp. Ba bàn bạc nhiều cách và cuối cùng quyết định sẽ gửi gắm con cho nhà họ Nguyên. Đó là gia đình t.ử tế nhất vùng và chắc chắn họ sẽ đối xử với con.
Khu đất là của tổ tiên để . Ba bán nó lấy tiền gửi ngân hàng để dành cho con lớn lên học. Số tiền nhiều nhưng cũng đủ để con trang trải học phí đại học. Hoa Hoa ơi. Ba thật lòng xin con vì thể ở bên cạnh con trưởng thành, thể đưa con học con lấy chồng. con hãy luôn nhớ rằng ba cực kỳ yêu con. Ngay từ lúc con mới chào đời, ba luôn trăn trở để con sống bình an và hạnh phúc nhất.
Mẹ con ngày nào cũng cặm cụi quần áo, chăn cho con. Chiếc chăn nhỏ đó là do tự tay suốt mấy tháng trời. Mẹ bảo cho Hoa Hoa luôn thấy ấm áp. Con sống thật nhé, ăn ngon ngủ kỹ và luôn vui vẻ. Hãy lời ba nuôi và đối xử với các chị em trong nhà. Hãy học tập thật và lớn lên những việc yêu thích. Nếu kiếp , ba vẫn chúng là một nhà. Ba nhất định sẽ bù đắp và ở bên cạnh con cho đến lúc con trưởng thành.
Ba của con: Trương Thành
Mẹ của con: Lâm Uyển”
Đọc xong lá thư, Kim Hoa nấc lên nên lời. Cô áp lá thư l.ồ.ng n.g.ự.c và miếng ngọc bội áp qua lớp giấy vẫn tỏa ấm dịu nhẹ. Anh cả bên cạnh và mắt cũng đỏ hoe từ lúc nào. Anh khẽ : “Hoa Hoa ơi. Anh thực sự em chính là đứa bé Hoa Hoa năm . Anh vẫn luôn nghĩ rằng đứa trẻ đó lẽ còn nữa .”
Cô nghẹn ngào: “Con vẫn còn đây. Con sống tiếp ạ.”
Anh cả bùi ngùi: “Phải. Em sống sót một cách kỳ diệu. Số tiền đó vẫn luôn giữ cho em. Tính cả tiền gốc lẫn lãi thì dư sức để em du học ở những trường nhất đấy.”
Kim Hoa lắc đầu: “Em cần tiền . Em chỉ cần lá thư thôi ạ.” Cô cẩn thận gấp lá thư bỏ phong bì. Cô hỏi cả: “Anh bao giờ gặp ba em ạ?”
Anh cả kể: “Anh chỉ gặp ông đúng một duy nhất đó thôi. Trông ông gầy yếu và sắc mặt lắm nhưng lời cực kỳ rõ ràng và rành mạch. Nói xong chuyện, ông cúi đầu chào một cái thật sâu. Đến tận bây giờ vẫn thể nào quên hình ảnh đó.”
Nước mắt Kim Hoa trào : “Trông ba em như thế nào hả ?”
Anh cả nhớ : “Ông cao gầy, đôi mắt giống em và nụ trông vô cùng hiền từ, ấm áp.” Kim Hoa chợt nhớ tấm ảnh cũ. Người đàn ông mỉm đặt tay lên vai vợ . Cô cúi đầu lá thư trong tay. Đây là những dòng tâm huyết mà ba cô từ mười tám năm để gửi cho cô của hiện tại. Ông liệu sống đến lúc cô trưởng thành nên chuẩn sẵn thứ và nhờ cả trao .
Cô hỏi cả: “Tại đến giờ mới cho em ạ?”
Anh cả giải thích: “Ông dặn đợi đến khi em tròn mười tám tuổi mới trao . Ông bảo nếu sớm quá sợ sẽ ảnh hưởng đến quá trình trưởng thành của em. Đợi đến khi em trưởng thành và đủ chín chắn để đón nhận sự thật thì mới cho em .”
Kim Hoa thút thít: “Anh giữ nó suốt bao nhiêu năm qua ?”