Anh bốn bước tới xuống bên cạnh cô. Kim Hoa ôm chầm lấy . Anh bốn khựng một lát đưa tay vỗ vỗ lưng cô, bảo: “Đừng nữa em.”
Cô thút thít: “Em .”
Anh trêu: “Nước mắt em thấm đẫm cả áo kìa.” Kim Hoa bật dụi dụi áo .
Cô buông thẳng mắt : “Anh bốn ơi. Em cảm ơn luôn ở bên cạnh bầu bạn với em suốt bao nhiêu năm qua nhé.”
Anh bốn đáp: “Đó là việc nên mà.”
Cô tiếp: “Mỗi tâm trạng , đều dành thời gian cho em.”
Anh bốn bảo: “Em mà buồn thì còn thấy tệ hơn nhiều.” Kim Hoa thấy sống mũi cay cay.
Bỗng cô nhớ đến chuyện liền hỏi bốn: “Anh bốn . Khu đất mà tối qua , cả mua chính xác là lúc nào ạ?”
Anh bốn đáp: “Mười chín năm . Lúc đó em còn về nhà .”
Kim Hoa thắc mắc: “Tại mua khu đất đó nhỉ?”
Anh bốn bảo: “Anh rõ lý do nhưng kiểm tra thì chủ sở hữu cũ của khu đất đó mang họ Trương đấy.”
Trái tim Kim Hoa thắt một cái. Họ Trương ? Cha ruột cô cũng họ Trương. Cô vội hỏi: “Người đó tên là gì ạ?”
Anh bốn đáp: “Tên là Trương Thành. Chữ Thành trong thành phố .”
Kim Hoa sững sờ. Trương Thành chính là tên của cha ruột cô. Anh bốn cô hỏi: “Em ?”
Cô nghẹn ngào: “Đó chính là cha ruột của em đấy ạ.”
Anh bốn bỗng chốc im lặng. Một lúc lâu mới lên tiếng: “Anh cả chắc là chuyện .”
Kim Hoa hỏi : “Sao ạ?”
Anh bốn khẳng định: “Nếu thì chắc chắn cho em từ lâu . Anh giấu giếm chuyện gì, nhất là những chuyện liên quan đến em.”
Kim Hoa suy nghĩ một hồi cũng thấy đúng. Anh cả tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng thực chất bộc trực. Nếu đó là đất của cha ruột cô thì chắc chắn . Cô băn khoăn: “Vậy tại cả mua khu đất đó?”
Anh bốn bảo: “Anh rõ nữa. Có lẽ chỉ là một sự trùng hợp thôi chăng?”
Kim Hoa im lặng gì. Cô tin sự trùng hợp kỳ lạ đến thế. Cô nhớ hai mất mười tám năm mới tìm manh mối, mà cả mua khu đất đó từ mười chín năm . Là điều gì thực sự chỉ là ngẫu nhiên? Cô : “Em hỏi rõ cả về chuyện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/13.html.]
Anh bốn gật đầu: “Đợi về hỏi cho nhẽ.”
Anh bốn dậy bảo: “Anh tập luyện đây. Tối nay trận đấu .”
Kim Hoa cổ vũ: “Chúc thi đấu thật nhé.”
Anh bốn đến cửa ngoảnh cô, dặn dò: “Hoa Hoa . Dù con tìm sự thật gì chăng nữa, hãy nhớ lấy một điều.”
Cô hỏi: “Điều gì hả ?”
Anh bốn khẳng định: “Em luôn năm em tụi ở bên cạnh, một cũng thiếu .” Kim Hoa thấy lòng ấm áp vô cùng. Cô một tiếng.
Sau khi bốn khỏi, Kim Hoa trong phòng cuốn nhật ký màu xanh đậm đó. Cô lật trang cuối cùng dòng chữ một nữa. “Nếu một ngày nào đó em lấy chồng, hứa là sẽ . chắc chắn sẽ h.a.c.k sập hết tài khoản game của tên đó cho bõ ghét.” Cô khẽ mỉm .
Điện thoại bỗng rung lên. Đó là tin nhắn của bốn gửi tới: “À. Có chuyện quên . Trước khi mua khu đất đó, cả nhận một lá thư đấy.”
Kim Hoa giật hỏi : “Thư gì thế ?”
Anh bốn trả lời: “Anh nội dung nhưng hồi nhỏ tình cờ thấy một . Lá thư đó cất trong ngăn kéo của cả, phong bì chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ thôi.”
Cô hồi hộp hỏi: “Hai chữ gì hả ?”
Anh bốn nhắn : “Hoa Hoa.”
Chương 8 : Lá thư của cả
Nguyên Kim Hoa đằm đằm màn hình điện thoại và nhịp tim cô đập nhanh liên hồi. Lá thư đó ghi tên cô. Hoa Hoa. Từ mười chín năm , khi cô còn bước chân nhà họ Nguyên. Cô vội nhắn tin hỏi bốn xem lá thư đó còn . Anh bốn trả lời chắc chắn và bảo cô cứ trực tiếp hỏi cả xem .
Kim Hoa dậy định tìm cả ngay lập tức nhưng đến cửa cô dừng bước. Cô nhớ lúc sáng bốn bảo cả từ sớm và chắc là việc quan trọng. Bây giờ mà chạy đến công ty tìm khi phiền . Cô tần ngần một lát quyết định gửi tin nhắn . Cô nhắn cho cả: “Anh ơi. Tối nay về ăn cơm ạ?”
Anh cả trả lời nhanh: “Anh về chứ. Có chuyện gì thế em?”
Cô nhắn : “Dạ gì ạ. Chỉ là con thấy nhớ thôi.”
Anh cả đáp lời ngọt ngào: “Được . Đợi về nhé.” Kim Hoa dòng chữ đó mà lòng thấy bình tâm đôi chút.
Cả buổi chiều hôm đó cô chỉ ở nhà và cả. Cô lấy miếng ngọc bội mà bà ngoại trao cho ngắm nghía đeo nó cổ. Miếng ngọc nhỏ nhắn áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c mang cảm giác ấm áp lạ thường. Cô cứ mải suy nghĩ về lá thư đó mãi mà ai là gửi, bên trong những gì và tại nó trong tay cả. Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu khiến cô thấy nhức đầu.
Đến hơn sáu giờ tối, cả về đến nhà. Ngay khi bước chân cửa, Kim Hoa đợi sẵn ở phòng khách. Thấy cô, cả bước tới hỏi han: “Sao thế em? Có chuyện gì xảy ?”
Kim Hoa thẳng vấn đề: “Dạ gì. em chuyện hỏi ạ. Mười chín năm , mua một khu đất ạ?”