Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 12.

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:07:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Kim Hoa thức dậy sớm hơn thường lệ. Khi cô xuống lầu thì chỉ thấy bốn đang ở phòng ăn. Thấy cô, bốn ngạc nhiên: “Sao hôm nay con dậy sớm thế?”

Cô đáp: “Dạ. Anh cả ?”

Anh bốn bảo: “Anh đến công ty từ sớm .” Kim Hoa thoáng chút thất vọng. Anh bốn hỏi: “Em định hỏi về chuyện ?”

Cô gật đầu: “Dạ .”

Anh bốn khuyên: “Cứ ăn sáng cái . Ăn xong qua phòng xem nhật ký của .” Kim Hoa xuống múc một ngụm cháo. Anh bốn bên cạnh im lặng gì. Cô liếc một cái thấy đang lén nhưng thấy cô liền vội vàng mặt chỗ khác ngay.

Kim Hoa trêu: “Anh bốn ơi. Anh gì thế?”

Anh bốn lúng túng: “Anh .”

Cô hỏi: “Có đang căng thẳng ?”

Anh đáp gọn lỏn: “Không .”

Kim Hoa bảo: “Tai đỏ hết lên kìa.” Anh bốn vội đưa tay sờ tai im bặt. Kim Hoa phì . Anh bốn từ nhỏ thế , hễ cứ căng thẳng là tai đỏ ửng lên. Anh là nhút nhát nhất trong năm em, còn mắc chứng sợ giao tiếp xã hội nên thích tiếp xúc với lạ nhưng đối với cô thì luôn là một ngoại lệ đặc biệt.

Ăn sáng xong, hai em cùng lên lầu. Phòng của bốn ở cuối hành lang. Anh đẩy cửa mời Kim Hoa trong. Căn phòng của đơn giản, chỉ một chiếc giường, một bàn việc và một chiếc máy tính. Trên tường treo mấy tấm ảnh thi đấu và ảnh chụp chung của hai em. Anh bốn lấy từ trong ngăn kéo một cuốn nhật ký đưa cho cô.

Cuốn nhật ký của bốn màu xanh đậm và khá mỏng. Kim Hoa đón lấy lật mở trang đầu tiên. Nét chữ của nhỏ nhắn nhưng ngay ngắn. Ngày ghi là mười tám năm .

“Hôm nay nhà thêm một đứa em gái. Em trông nhỏ xíu hà. Mình bế em nhưng dám. Mình sợ bế khéo sẽ em ngã mất.” Kim Hoa mỉm .

Cô tiếp tục lật. Trang tiếp theo là sinh nhật một tuổi của cô: “Hôm nay em gái thôi nôi. Em chọn đúng cái tay cầm chơi game. Mọi đều ồ lên. Mình cũng theo nhưng trong bụng thầm nghĩ là thể dắt em chơi game cùng .”

Năm cô hai tuổi: “Hôm nay con bé đầu . Mình bên cạnh dám thở mạnh vì sợ sẽ em giật . Em vài bước thì ngã. Mình định lao tới đỡ nhưng cả nhanh ch.óng bế em lên . Mình cứ đó theo mà trong lòng thấy tiếc nuối.” Kim Hoa nhớ trong nhật ký của cả ngoài cổng trường mẫu giáo suốt cả ngày, hóa hôm đó bốn cũng ở đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/12.html.]

Cô lật tiếp. Năm cô ba tuổi: “Hôm nay em phòng chơi game. Em xem một lúc bảo ơi giỏi quá. Mình vui đến mức cả đêm ngủ . Ngày hôm mua cho em một chiếc máy chơi game nhỏ xíu.”

Năm cô bốn tuổi: “Hôm nay em đòi dạy chơi game. Mình dạy nhưng em mãi mà học . Mình bảo , để gánh em chơi. Em khen trai là nhất. Hôm đó tâm trạng cực kỳ nên chơi trận nào thắng trận nấy luôn.” Kim Hoa nhớ hồi nhỏ đúng là bốn thường xuyên dắt cô chơi game. Kỹ năng của cô tệ và trận nào cũng gánh nặng cho cả đội nhưng bốn bao giờ chê trách cô một câu nào. Nếu thua sẽ bảo trận khác, còn nếu thắng sẽ hết lời khen ngợi cô giỏi giang.

Cô lật phía . Năm cô bảy tuổi: “Hôm nay ở trường em bắt nạt mà hề . Sau chuyện tức đến mức phát điên lên . Mình âm thầm h.a.c.k sạch tài khoản game của mấy đứa bắt nạt em. Mình đúng nhưng thể kiềm chế bản .”

Năm cô chín tuổi: “Hôm nay em đến xem thi đấu. Ngồi sân khấu, thấy em ở khán đài mà tay chân cứ đẫm mồ hôi. Không vì lo lắng trận đấu mà là vì lo lắng vì em đang dõi theo. Trận đó thắng. Em chạy lên ôm chầm lấy . Đó chính là trận đấu tuyệt vời nhất mà từng tham gia.” Kim Hoa nhớ rõ trận đấu đó. Đó là đầu tiên cô xem thi đấu chuyên nghiệp. Nhìn đeo tai và tập trung cao độ trông ngầu vô cùng. Khi cô gọi tên , hình như thấy nên liếc về phía cô một cái. Sau khi thắng, cô lao lên ôm đỏ bừng cả mặt vì ngượng.

Cô tiếp tục lật. Năm cô mười một tuổi: “Hôm nay em hỏi bốn ít thế. Mình bảo cũng nữa. Em liền , em sẽ lắng . Thế là hôm đó nhiều, đến mức khản cả cổ luôn.”

Năm cô mười ba tuổi: “Hôm nay em thi cử nên trốn phòng nức nở. Mình cách dỗ dành khác nên chỉ im bên cạnh bầu bạn với em. Sau đó em mệt quá nên ngủ . Mình đắp chăn cho em cứ đó em suốt cả buổi chiều.” Kim Hoa xúc động rơi nước mắt. Cô nhớ đó điểm kém môn Toán nên dám với ba trốn phòng bốn . Anh câu nào mà chỉ im lặng bên cạnh. Khi cô tỉnh dậy thì thấy đắp chăn, còn vẫn đó xem video thi đấu nhưng tắt hết âm thanh để phiền cô ngủ.

Năm cô mười lăm tuổi: “Hôm nay em chơi với bạn về muộn. Mình ở nhà yên nên tìm em. Tìm suốt hai tiếng đồng hồ mới thấy em ở cửa nhà bạn. Em hỏi ở đây. Mình bảo là tình cờ ngang qua thôi. Em tin nhưng cũng sự thật.”

Năm cô mười bảy tuổi: “Hôm nay em kể với là em thích một bạn. Trái tim thắt một cái. Mình hỏi đó là thế nào. Em kể xong liền bảo xứng với em. Em bảo yêu cầu cao quá nhưng thấy cao chút nào cả. Người xứng với em ít nhất cũng hơn mới . Em thì nổi vì thật lòng đấy.” Kim Hoa đến đây thì buồn thấy thương vô cùng.

Cô lật đến trang cuối cùng, ngày lễ trưởng thành một ngày.

“Ngày mai em mười tám tuổi . Mình sẽ đưa cuốn nhật ký cho em xem. Không em thấy những gì nhạt nhẽo quá nữa. Mình giỏi diễn đạt bằng lời nhưng từ nhỏ thầm hứa là chỉ cần em vui vẻ, chuyện gì cũng sẵn lòng vì em.”

Dòng cuối cùng : “Hoa Hoa, nếu một ngày nào đó em lấy chồng, hứa là sẽ . chắc chắn sẽ h.a.c.k sập hết tài khoản game của tên đó cho bõ ghét. Anh đấy.”

Nước mắt Kim Hoa trào . Cô ngẩng đầu bốn thì thấy đang giả vờ chăm chú màn hình máy tính. Cô gọi: “Anh bốn ơi.”

Anh bốn : “Ơi em.”

Cô bảo: “Anh đây với em .”

 

Loading...