Cô đáp: “Em việc ngoài một lát ạ.”
Anh hai dậy: “Để đưa em .”
Cô từ chối: “Dạ thôi cần ạ.”
Anh hai quả quyết: “Không . Em như thế yên tâm chút nào.”
Kim Hoa một cái từ chối nữa. Hai cùng ngoài, hai lái xe hướng về phía con phố đó. Suốt dọc đường Kim Hoa câu nào, hai cũng hỏi thêm gì cả. Anh chỉ im lặng lái xe, thỉnh thoảng liếc cô qua gương chiếu hậu.
Chiếc xe dừng cửa quán sữa đó. Kim Hoa xuống xe tấm biển hiệu. Trà sữa Uyển Uyển. Bốn chữ màu trắng nổi bật nền xanh nhạt. Quán vẫn đang mở cửa, bên trong vài học sinh đang mua đồ. Kim Hoa đẩy cửa bước .
Đứng quầy thu ngân là một phụ nữ tầm hơn năm mươi tuổi, tóc điểm bạc và đang đeo tạp dề bận rộn. Thấy Kim Hoa bước , bà mỉm đôn hậu: “Chào mừng con. Con uống gì nào?”
Kim Hoa bà bỗng chốc nghẹn lời. Gương mặt của phụ nữ trông giống với phụ nữ trong tấm ảnh cũ, từ đôi mắt đến nụ . Thấy cô cứ ngẩn đó, bà hỏi: “Con ơi, con dùng gì?”
Kim Hoa lấy bình tĩnh khẽ hỏi: “Bà ơi, con hỏi bà một chuyện ạ?”
Bà hiền từ: “Chuyện gì thế con?”
Cô hỏi: “Quán mở bao nhiêu năm ạ?”
Bà đáp: “Mười chín năm con ạ. Hồi đó là con gái bà mở, khi nó qua đời thì bà tiếp quản và mở cho đến tận bây giờ.”
Trái tim Kim Hoa thắt . Cô run run hỏi tiếp: “Con gái bà tên là gì ạ?”
Bà cô, ánh mắt bỗng đổi hẳn. Bà hỏi với vẻ cảnh giác: “Con hỏi chuyện để gì?”
Kim Hoa lấy tấm ảnh từ trong túi đưa cho bà. Tấm ảnh chụp đôi vợ chồng trẻ đang bế đứa bé sơ sinh. Bà đón lấy tấm ảnh, đôi bàn tay bắt đầu run bần bật. Bà chăm chằm tấm ảnh, nước mắt cứ thế trào . Bà nghẹn ngào: “Đây là con gái bà. Đây là con rể bà.”
Nước mắt của Kim Hoa cũng ngừng rơi. Bà ngẩng lên cô hỏi khẽ: “Vậy con là...?”
Kim Hoa nghẹn ngào: “Con chính là đứa bé trong ảnh đây ạ. Đứa bé mà con đang bế .”
Bà sững sờ kỹ gương mặt Kim Hoa lâu. Bà thốt lên: “Giống quá. Giống y hệt luôn. Con trông y hệt như con hồi còn trẻ .”
Kim Hoa nấc lên thành lời. Bà vòng khỏi quầy bước đến mặt cô. Bà định đưa tay lên chạm mặt cô nhưng rụt . Bà nghẹn ngào: “Bà dám chạm con. Bà sợ đây chỉ là một giấc mơ thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/10.html.]
Kim Hoa nắm lấy tay bà: “Không mơ ạ. Con tìm đến với bà đây.”
Bà ôm chầm lấy cô mà nức nở. Kim Hoa cũng ôm lấy phụ nữ xa lạ nhưng là bà ngoại của . Hai bà cháu cứ thế ôm hồi lâu. Anh hai bên cạnh thấy cảnh tượng đó thì mắt cũng đỏ hoe. Anh lặng lẽ mua khăn giấy đưa cho hai .
Sau khi bình tĩnh hơn một chút, bà dắt Kim Hoa xuống. Bà tâm sự: “Con ơi, bà cứ ngỡ là con cũng còn đời nữa .”
Kim Hoa kể : “Con lớn lên ở nhà họ Nguyên ạ. Có đặt con cửa nhà họ.”
Bà gật đầu: “ . Đó là bạn của con đặt đấy. Sau cô đến tìm bà và kể chuyện cho bà .”
Kim Hoa hỏi: “Vậy cha con gặp t.a.i n.ạ.n như thế nào ạ?”
Bà lau nước mắt bắt đầu chậm rãi kể : “Đêm đó trời mưa to lắm. Cha con bế con rời khỏi chỗ bà. Mẹ con bảo là đưa con mua ít đồ. Đi nửa đường thì vì mưa quá lớn rõ đường nên xe đ.â.m dải phân cách bình xăng rò rỉ.” Giọng bà bắt đầu run rẩy: “Lửa bùng lên nhanh quá, họ kịp thoát ngoài. Có báo cảnh sát nhưng khi họ đến thì quá muộn .”
Kim Hoa hỏi trong nước mắt: “Vậy con thể thoát ạ?”
Bà kể tiếp: “Bạn của con kể rằng vài phút khi gặp chuyện, con gọi điện cho cô . Trong điện thoại con dặn rằng nếu chuyện gì xảy thì nhờ cô đến ngã tư đó đón con. Khi bạn con chạy đến nơi thì thấy con đang ở ven đường, quấn trong một chiếc chăn nhỏ và vẫn bình an vô sự. Chắc là khi xe bốc cháy, cha con kịp thời đẩy con qua cửa sổ xe ngoài.”
Nước mắt Kim Hoa rơi lã chã. Cô nhớ chiếc chăn đó, màu xanh nhạt viền hoa trắng. Cô : “Chiếc chăn đó hiện vẫn đang giữ ở nhà con ạ.”
Bà : “Đó là do chính tay con đấy. Nó bắt đầu từ khi mới m.a.n.g t.h.a.i con, mất mấy tháng trời mới xong. Nó bảo cho Hoa Hoa thật ấm áp.”
Kim Hoa nhớ chiếc hộp gỗ mà nuôi đưa cho , bên trong chiếc chăn vẫn gấp gọn gàng. Bà cô lo lắng hỏi: “Con sống ?”
Kim Hoa khẳng định: “Dạ con sống lắm ạ. Ba nuôi đối xử với con cực kỳ . Con còn năm trai, ai cũng yêu thương con hết mực.”
Bà mỉm an lòng: “Vậy thì . Tốt . Bà vẫn luôn lo lắng cho con, con đang ở và sống . Năm nào bà cũng mộ cha con để thắp nhang xin họ phù hộ cho con.”
Kim Hoa hỏi: “Cha con chôn cất ở ạ?”
Bà đáp: “Ở nghĩa trang phía Tây thành phố. Để bà đưa con thăm họ.” Kim Hoa gật đầu đồng ý. Bà dậy đóng cửa tiệm ba cùng ngoài. Trên đường , Kim Hoa hỏi: “Bà ơi, bà ở một ạ?”
Bà đáp: “ . Kể từ khi con thì bà chỉ còn một thôi. Họ hàng bên nhà cha con thì cũng còn ai nữa.” Kim Hoa mà lòng thắt vì xót xa.
Đến nghĩa trang, bà dẫn cô đến một dãy mộ. Hai ngôi mộ sát cạnh . Một ngôi ghi tên Lâm Uyển, một ngôi ghi tên Trương Thành. Kim Hoa quỳ xuống hai ngôi mộ chăm chú cái tên của cha , những mà cô từng một gặp mặt. Cô dập đầu ba cái thật sâu.
Cô nghẹn ngào: “Cha ơi, con đến thăm hai đây ạ. Con hiện tại sống , cha đừng lo lắng cho con nhé.” Nước mắt cô rơi xuống mặt đất. Bà ngoại bên cạnh cũng ngừng lau nước mắt. Anh hai ở đằng xa và gần vì lúc nên để cô gian riêng tư.