Năm cô mười sáu tuổi: “Hôm nay em tâm sự với rằng ở trường em dựa trai. Em nhưng thấy mắt em đỏ hoe . Ngày hôm đến trường tìm gặp hiệu trưởng để chuyện. Không để gây chuyện gì mà chỉ là để cảm ơn họ chăm sóc em gái , đồng thời cũng để hiệu trưởng rằng lưng con bé luôn chống lưng.” Kim Hoa nhớ hôm đó ba ăn mặc trang trọng đến trường chuyện với hiệu trưởng lâu, đó thái độ của hiệu trưởng đối với cô cũng trở nên vô cùng khách sáo.
Cô lật xuống những trang cuối. Năm cô mười bảy tuổi: “Hôm nay em hỏi là ơi bao giờ mới tìm cho em một chị dâu đây. Mình bảo vội. Em bảo vội nhưng em vội hộ đấy. Mình hỏi em vội cái gì, em đáp em chỉ ở bên cạnh chăm sóc thôi. Nghe xong suýt chút nữa là rơi nước mắt .”
Đọc đến đây, hốc mắt Kim Hoa đỏ bừng lên. Cô ngẩng đầu ba, thấy đang bên cạnh giả vờ ngoài cửa sổ để giấu cảm xúc.
Trang cuối cùng, ngày lễ trưởng thành một ngày.
“Ngày mai em mười tám tuổi . Mình sẽ đưa cuốn nhật ký cho em xem. Không em nhạo những lời sến súa trong nữa. em rằng kể từ ngày đầu tiên em đến với gia đình , em chính là lý do lớn nhất để ngừng nỗ lực. Ở bên ngoài đóng bao nhiêu vai diễn, chỉ khi mặt em, mới thực sự là chính mà thôi.”
Dòng cuối cùng : “Hoa Hoa, nếu một ngày nào đó em bắt đầu yêu đương, hãy nhớ bảo trai đó đến gặp nhé. Anh hứa là sẽ đ.á.n.h , cùng lắm là để hậu quả của việc dám bắt nạt em gái là như thế nào thôi.”
Kim Hoa xong thì nước mắt ngừng rơi. Cô ngẩng lên ba, thấy vẫn đang cửa sổ nhưng vành tai đỏ ửng lên . Cô gọi khẽ: “Anh ba ơi.”
Anh ba : “Gì thế em?”
Cô hỏi: “Anh đấy?”
Anh ba chống chế: “Làm gì . Anh là diễn viên chuyên nghiệp mà, kiểm soát cảm xúc chứ.” Kim Hoa đôi mắt , rõ ràng là đỏ hoe cả .
Cô dậy bước đến ôm chầm lấy . Anh ba khựng một lát cũng đưa tay ôm lấy cô, hỏi: “Sao tự dưng sướt mướt thế ?”
Cô nghẹn ngào: “Em cảm ơn luôn đối xử với em từ nhỏ đến lớn như .”
Anh ba xoa đầu cô: “Đó là việc nên mà.”
Cô tiếp: “Anh đóng phim vất vả như mà lúc nào cũng lo lắng cho em.”
Anh ba mỉm : “Lo cho em thì gì mà vất vả chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/09.html.]
Kim Hoa dụi dụi nước mắt lòng . Anh ba vỗ nhẹ lưng cô: “Thôi nào, đừng nữa. Một lát nữa là nhòe hết lớp trang điểm bây giờ, mà em trang điểm nhỉ.” Kim Hoa bật thành tiếng. Cô buông vị trí cũ.
Anh ba cô, bỗng nhiên nghiêm túc : “Hoa Hoa, thực một chuyện luôn với em.” Kim Hoa giật thót , nữa ? Anh ba vội trấn an: “Em đừng căng thẳng, cũng chuyện gì quá to tát .”
Anh kể: “Năm nhận giải thưởng đầu tiên , thực giải đó ban đầu thuộc về . Là do khác nhường cho vì công ty của họ nợ nhà một ân huệ. Lúc đó cảm thấy cực kỳ khó chịu, thấy xứng đáng. đó suy nghĩ thông suốt, cơ hội là do khác trao cho, còn việc nắm bắt nó là do bản lĩnh của . Những giải thưởng đạt đều là do nỗ lực tự giành lấy cả.”
Anh Kim Hoa tiếp: “ một thứ luôn cảm thấy là do em mang cho .”
Kim Hoa tò mò: “Là chuyện gì ạ?”
Anh ba đáp: “Năm đó khi nhận giải thưởng đầu tiên, em đến phim trường thăm . Em đưa cho một ly sữa bảo rằng trai của em chắc chắn sẽ . Câu đó ghi nhớ mãi tận bây giờ. Mỗi khi phim mệt mỏi, nhớ đến lời động viên đó của em.”
Nước mắt Kim Hoa trào . Cô nghẹn ngào: “Vậy nên những giải thưởng đều là do thực lực của cả.”
Anh ba rạng rỡ: “ thế, nhưng em chính là bùa may mắn của .”
Kim Hoa . Anh ba dậy: “Thôi, xem xong thì đây, chiều nay còn lịch trình nữa.” Kim Hoa tiễn tận cửa. Anh ba đội mũ đeo khẩu trang cô: “Hoa Hoa .”
Cô đáp: “Dạ?”
Anh ba dặn dò: “Dù chuyện gì xảy , hãy nhớ rằng em luôn năm trai bên cạnh. À , là sáu chứ, tính cả ba nữa.” Kim Hoa gật đầu đồng ý.
Sau khi ba khỏi, cô đóng cửa xuống giường cầm cuốn nhật ký của lên. Cô lật một trang mà nãy giờ để ý, thấy một dòng chữ: “Hôm đó con bé đến thăm mang theo ly sữa. Trên ly dán một cái nhãn ghi tên tiệm và địa chỉ. Cái tên tiệm đó hình như thấy ở đó .”
Kim Hoa sững sờ. Tên tiệm ? Cô chợt nhớ cái tên thấy tối qua. Lâm Uyển. Cái tên của tiệm sữa đó chính là Trà sữa Uyển Uyển.
Chương 6 : Manh mối từ tiệm sữa
Nguyên Kim Hoa sững tại chỗ, trong đầu cứ vang lên những tiếng ong ong liên hồi. Trà sữa Uyển Uyển. Lâm Uyển. Cô chợt nhớ quán sữa đó. Nó ngay cạnh trường cấp hai của cô và mở cửa nhiều năm . Cô từng ghé qua đó nhiều vì sữa ở đó thực sự ngon. Trước đây cô từng bận tâm xem tên tiệm ý nghĩa gì nhưng bây giờ thì cô hiểu. Uyển Uyển chính là tên của quá cố của cô.
Cô vội cầm điện thoại lên định tra cứu thông tin về quán đó nhưng đặt xuống. Đi ngay bây giờ cho nóng. Cô nhanh ch.óng quần áo chạy vội xuống lầu. Trong phòng khách chỉ hai đang đó, thấy cô vội vàng như liền hỏi: “Em mà gấp gáp thế?”