Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 07.

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:06:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh hai ở bên cạnh : “Hoa Hoa, nếu thì con cứ .”

Kim Hoa lắc đầu, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi lã chã. Cô : “Họ đặt con cửa nhà họ Nguyên, chắc là vì con sống tiếp đúng ?”

Anh hai gật đầu: “Chắc chắn là . Nhà họ Nguyên là gia đình giàu nhất thành phố . Đặt con ở đó, chắc chắn con sẽ nhận nuôi và một cuộc sống .”

Kim Hoa nghẹn ngào: “Họ đoán đúng .” Anh hai gì. Kim Hoa tấm ảnh đó lâu, lâu. Sau đó cô : “Anh hai, em cảm ơn .”

Anh hai hỏi: “Cảm ơn gì chứ?” Cô đáp: “Cảm ơn giúp em tìm thấy họ.” Anh hai hỏi tiếp: “Con trách giấu con ?” Cô lắc đầu: “Không , em là để bảo vệ em.”

Anh hai xuống bên cạnh cô. Cả hai cứ yên như , ai lời nào. Bầu trời ngoài cửa sổ dần dần tối hẳn. Kim Hoa chợt nhớ một chuyện, cô hỏi: “Anh cả và các khác chuyện ?”

Anh hai đáp: “Không ai cả, chỉ thôi. Khi điều tra những chuyện , hề với ai.”

Kim Hoa hỏi: “Tại với họ?”

Anh hai trả lời: “Bởi vì vạn nhất nếu điều tra kết quả , họ cũng buồn phiền theo. Vả , đây là chuyện của cá nhân con, nên để con tự quyết định xem cho họ .”

Kim Hoa hai đăm đắm.

Anh năm nay hai mươi sáu tuổi, lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, lời sắc sảo và khó gần. Thế nhưng, bắt đầu từ năm tám tuổi, âm thầm tự điều tra chuyện suốt mười tám năm ròng rã.

Cô khẽ hỏi : “Anh điều tra lâu như , liệu thấy mệt mỏi lắm ?”

Anh hai đáp lời: “Không mệt chút nào . Được việc vì em, bao giờ thấy mệt cả.”

Nước mắt của Nguyên Kim Hoa một nữa trào . Cô nghẹn ngào ôm chầm lấy hai. Anh bỗng sững sờ một lát, đó mới đưa tay lên vỗ nhẹ lưng cô. Anh dỗ dành: “Đừng nữa em. Khóc đến mức sưng húp cả mắt lên thế thì ngày mai mà gặp ba ? Cuốn nhật ký của còn sến súa hơn nhiều đấy.”

Kim Hoa bật một tiếng, cô dụi dụi nước mắt áo . Cô buông hai , cúi đầu tấm ảnh đó một nữa. Cô lên tiếng: “Em thăm họ một chuyến.”

Anh hai gật đầu đồng ý: “Được , để đưa em .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/07.html.]

Cô nóng lòng: “Đi ngay bây giờ luôn .”

Anh hai ngoài cửa sổ, thấy trời sập tối hẳn. Anh ôn tồn : “Để sáng mai em. Hôm nay muộn quá , vả bây giờ con cũng đến giờ ăn cơm đấy.”

Kim Hoa khẽ gật đầu đồng ý. Cô cẩn thận đặt tấm ảnh túi hồ sơ, ôm khư khư túi hồ sơ đó lòng. Anh hai dặn dò: “Cái em cứ cầm lấy . Vốn dĩ nó là của em mà.”

Kim Hoa một tiếng. Cô dậy đến cửa bỗng nhiên đầu . Anh hai vẫn đang bàn việc, lặng lẽ cô. Cô gọi khẽ: “Anh hai ơi.”

Anh đáp lời: “Anh đây.”

Cô chân thành : “Anh là hai nhất đời đấy.”

Anh hai vội mặt chỗ khác, một lúc mới lên tiếng: “Biết thế là .”

Kim Hoa mỉm đẩy cửa bước ngoài. Cô trở về phòng , đặt túi hồ sơ lên bàn thẫn thờ bên mép giường nó. Hai đó chính là cha ruột của cô, họ vĩnh viễn đêm mưa tầm tã mười tám năm . Thế nhưng đó, họ kịp đặt cô cửa nhà họ Nguyên. Họ tin chắc rằng cô sẽ sống tiếp và sẽ một cuộc đời . Quả thực, họ đ.á.n.h cược đúng.

Kim Hoa đến bên cửa sổ, ngước bầu trời đêm mênh m.ô.n.g. Đêm nay trăng, trời chỉ vài ngôi đang tỏa sáng rạng rỡ. Cô thầm nghĩ, ngôi nào trong đó chính là họ nhỉ? Điện thoại bỗng rung lên một cái. Là tin nhắn của ba gửi tới: “Hoa Hoa ơi, ngày mai nhớ nhật ký của nhé. Anh chuẩn cho em một điều bất ngờ đấy.”

Kim Hoa dòng tin nhắn mà lòng thấy ấm áp lạ thường. Cô nhắn một chữ . Tuy nhiên, cô vẫn cho ba về những chuyện xảy trong ngày hôm nay. Cô cần thời gian để bình tâm và đón nhận thứ.

xuống giường, nhắm mắt nhưng trong đầu là hình ảnh tấm ảnh . Người phụ nữ đang bế cô và đàn ông đang đặt tay lên vai phụ nữ . Cô chợt nảy một câu hỏi. Họ tên là gì nhỉ? Cô bật dậy, mở túi hồ sơ tìm tờ giấy ghi thông tin cá nhân. Một nam một nữ, hai cái tên hiện . Cô khẽ tên họ lên. Vừa xong, cô bỗng sững sờ. Cái tên của phụ nữ đó hình như cô từng thấy ở đó .

Chương 5 : Sự dịu dàng của ba

Nguyên Kim Hoa đăm đăm cái tên đó, trí não cô bắt đầu hoạt động hết công suất. Lâm Uyển. Đây chính là tên của quá cố của cô. Cô chắc chắn gặp cái tên đó nhưng nhất thời thể nhớ ngay .

Cô cầm điện thoại lên định tìm kiếm thông tin nhưng đặt xuống. Bây giờ quá muộn , gì để ngày mai tính tiếp . Cô cất kỹ túi hồ sơ xuống giường. Đầu óc cô cứ rối bời như tơ vò, mãi một lúc lâu mới chìm giấc ngủ.

Sáng sớm hôm , Kim Hoa đ.á.n.h thức bởi tiếng gõ cửa. Tiếng của ba từ ngoài vọng : “Hoa Hoa ơi, dậy con? Mặt trời chiếu đến m.ô.n.g kìa.”

Kim Hoa đồng hồ, mới tám giờ sáng. Cô lồm cồm bò dậy mở cửa, thấy ba đang đó trong bộ đồ thường ngày, còn đội mũ và đeo khẩu trang kín mít để che chắn diện mạo của . Anh ba bước phòng, tháo mũ và khẩu trang : “Hôm nay đặc biệt hủy hết các buổi để ở nhà cùng em nhật ký đấy.”

 

Loading...