Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 06.
Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:06:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:06:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kim Hoa sững sờ. Cô nhớ hàng xóm mà hai từng kể, hai là đứa trẻ đó đẩy cô, hóa sự thật là hai đẩy đứa trẻ đó. Cô cầm điện thoại lên nhắn tin cho : “Anh hai, em xem xong .”
Anh hai nhắn : “Xem đến ?”
Cô nhắn: “Xem đến chuyện dối .”
Anh hai: “Ồ.”
Cô hỏi: “Tại với em?”
Anh hai trả lời: “Nói cho em gì? Để rằng vì bảo vệ em mà dối ? Cái tính chính nghĩa của em cao ngút trời, khéo phê bình cũng nên.”
Cô khẳng định: “Em sẽ thế .”
Anh hai: “Giờ thì đấy.”
Cô gọi: “Anh hai.”
Anh hai: “Ơi?”
Cô nhắn: “Em cảm ơn bảo vệ em suốt bao nhiêu năm qua.”
Phải lâu hai mới trả lời. Khoảng mười phút , mới gửi một tin nhắn: “Hoa Hoa, thật một chuyện vẫn luôn giấu em. Bộ hồ sơ đó xây dựng suốt mười tám năm, nhưng một trang bao giờ bỏ đó.”
Cô hỏi: “Là chuyện gì ạ?”
Anh hai trả lời: “Về manh mối của cha ruột của con.”
Bàn tay của Kim Hoa khựng màn hình.
Chương 4 : Bí mật của hai
Nguyên Kim Hoa đăm đăm màn hình điện thoại, ngón tay run rẩy. Anh hai manh mối, manh mối về cha ruột của cô. Cô gõ vài chữ xóa , gõ, xóa. Cuối cùng, tin nhắn cô gửi là: “Manh mối gì ạ?”
Anh hai trả lời: “Bây giờ con xuống lầu , đợi con ở thư phòng.”
Kim Hoa cầm điện thoại dậy. Đi đến cửa cô dừng , ôm lấy cuốn nhật ký của hai lòng. Không hiểu , cô cảm thấy cần mang theo nó bên .
Thư phòng ở cuối hành lang tầng hai. Cửa đang đóng kín. Cô gõ cửa, tiếng hai từ bên trong vọng : “Vào em.”
Đẩy cửa bước , cô thấy hai đang bàn việc, mặt là một túi đựng hồ sơ bằng giấy kraft khá dày, các góc cạnh đều sờn cũ. Anh hai ngẩng đầu cô: “Lại đây .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/06.html.]
Kim Hoa tới đối diện . Anh hai đẩy túi hồ sơ về phía cô: “Mở , đây là tất cả những gì tìm trong những năm qua.”
Kim Hoa túi hồ sơ đó nhưng dám động . Anh hai : “Ngày con đặt cửa nhà họ Nguyên, lúc đó mới tám tuổi. Khi đó hiểu chuyện, chỉ thấy trong nhà thêm một đứa em gái là . Sau lớn lên, bắt đầu suy nghĩ về một vấn đề: cha ruột của con là ai, tại họ bỏ con cửa nhà khác?”
Anh dừng một chút tiếp tục: “Anh bắt đầu âm thầm điều tra. Ban đầu chỉ là vì tò mò, nhưng đó càng tra thì càng tìm thấy nhiều thứ.”
Giọng Kim Hoa chút khàn : “Anh tìm thấy những gì?”
Anh hai rút từ trong túi hồ sơ một tờ giấy đưa cho cô. Đây là một bản ghi chép về t.a.i n.ạ.n giao thông. Kim Hoa đón lấy, thấy ngày tháng đó. Mười tám năm , một ngày rạng sáng lúc ba giờ. Tai nạn xảy tại một ngã tư, một chiếc xe con đ.â.m dải phân cách và bốc cháy. Trên xe hai , một nam một nữ, đều t.ử vong tại chỗ.
Bàn tay của Kim Hoa bắt đầu run rẩy dữ dội. Anh hai rút một tờ giấy khác đưa cho cô, đó là thông tin về nhân của họ.
Nam, hai mươi tám tuổi. Nữ, hai mươi sáu tuổi. Người ngoại tỉnh, mới đến thành phố lâu, thích nào ở đây cả.
Kim Hoa hai cái tên đó, những cái tên xa lạ. Cô hỏi: “Họ là...?”
Anh hai trả lời: “Anh mất ba năm mới thể kết nối các manh mối với . Thời gian xảy tai nạn, địa điểm xảy t.a.i n.ạ.n đều khớp với thời gian con xuất hiện cửa nhà họ Nguyên. Hơn nữa, ngay rạng sáng ngày hôm vụ tai nạn, con xuất hiện ở đó.”
Đầu óc Kim Hoa ong ong. Cô hỏi: “Sao thể chắc chắn như ?”
Anh hai đáp: “Anh thể chắc chắn một trăm phần trăm. tìm thấy cái .” Anh rút một tấm ảnh đưa cho cô. Tấm ảnh mờ, giống như cắt từ camera giám sát. Thời gian là vài giờ khi vụ t.a.i n.ạ.n xảy , một nam một nữ đang bế một đứa bé phố. Người đàn ông đang về phía camera, khuôn mặt thể thấy khá rõ.
Kim Hoa chằm chằm khuôn mặt của đàn ông đó. Cô chợt nhớ lúc sáng soi gương, hình dáng đôi mắt của cô dường như giống với đàn ông trong ảnh.
Anh hai : “Anh lấy ảnh của đàn ông để thực hiện nhận diện khuôn mặt và so sánh với con. Độ tương đồng cao.”
Nước mắt Kim Hoa tuôn rơi. Anh hai dậy đến bên cạnh cô, đặt tay lên vai cô vỗ nhẹ. Anh : “Hoa Hoa, vốn dĩ cho con . Anh con mãi mãi vui vẻ, bận tâm về những chuyện .”
Kim Hoa ngẩng đầu : “Vậy tại bây giờ ?”
Anh hai trả lời: “Bởi vì con mười tám tuổi . Bởi vì con quyền sự thật. Và bởi vì con hỏi .”
Kim Hoa cúi đầu tấm ảnh đó. Người phụ nữ trong ảnh đang bế đứa bé, nụ vô cùng dịu dàng. Người đàn ông bên cạnh, tay đặt lên vai phụ nữ, cũng đang mỉm hạnh phúc. Trông họ thật bình yên. Cô hỏi: “Họ gặp chuyện như thế nào ạ?”
Anh hai đáp: “Hôm đó trời mưa, đường trơn. Xe của họ đ.â.m dải phân cách, bình xăng rò rỉ nên bốc cháy. Có báo cảnh sát, nhưng khi lực lượng cứu hỏa đến nơi thì còn kịp nữa .”
Kim Hoa nhớ lời kể, đêm đó trời mưa tầm tã. Cô hỏi: “Vậy con đến cửa nhà họ Nguyên?”
Anh hai lắc đầu: “Chuyện cũng . Có lẽ khi gặp chuyện, họ gửi gắm con cho ai đó. Hoặc cũng thể phát hiện con và đưa con đến đó. Có nhiều khả năng, nhưng cho đến tận bây giờ đó vẫn bao giờ xuất hiện.”
Kim Hoa im lặng lâu. Cô hai trong ảnh, nghĩ về vài giờ khi vụ t.a.i n.ạ.n xảy , họ vẫn còn đang bế cô dạo phố. Họ chuyện gì sắp xảy đến ? Họ từng nghĩ rằng chia tay đó sẽ là vĩnh viễn ?
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.