Buổi chiều hôm đó, Kim Hoa trong phòng , tay vẫn cầm tờ giấy nhỏ . Cô nhiều . “Xin hãy đối xử với con bé. Con bé tên là Hoa Hoa. Ngày sinh là hôm nay.” Nét chữ thật lạ lẫm, nhưng đúng tên cô, đúng ngày sinh của cô. Cô chợt tự hỏi, tờ giấy giờ đang ở ? Tại đó bỏ cô cửa nhà khác? Do nuôi nổi, do nỗi khổ gì? Sau đó từng hối hận , từng tìm cô ?
Những câu hỏi đây cô cũng từng nghĩ tới, nhưng bao giờ mãnh liệt như bây giờ. Hiện tại cô mười tam tuổi , cô câu trả lời. Điện thoại bỗng vang lên, là tin nhắn của hai gửi tới: “Xem xong ? Đến lúc nhật ký của đấy.”
Kim Hoa trả lời . Cô cẩn thận đặt tờ giấy trong hộp, cất chiếc hộp sâu trong tủ. Sau đó, cô đến giá sách lấy cuốn nhật ký của hai. Nhật ký của hai màu xanh đậm, dày hơn của cả nhiều. Cô lật mở trang đầu tiên, thấy nét chữ của . Chữ của hai ngay ngắn, từng nét một rõ ràng như in .
Ngày ghi là mười tám năm .
“Hôm nay trong nhà thêm một đứa em gái. Mẹ con bé con ruột. Mình thì cũng , dù thì con bé cũng thấy mắt.” Kim Hoa mỉm , đúng là phong cách của hai.
Cô tiếp tục lật. Trang tiếp theo là sinh nhật một tuổi của cô: “Hôm nay tặng em gái một con b.úp bê vải. Mình thấy hàng cúc mắt của con b.úp bê đó an lắm, lỡ giật nuốt thì . Mình âm thầm khâu cho thật c.h.ặ.t.”
Năm cô hai tuổi: “Hôm nay đứa trẻ nhà hàng xóm đẩy em gái một cái. Mình tìm phụ nhà nó để chuyện. Nói chuyện khá là ‘sâu sắc’ đấy. Từ đó về phụ nhà đó cứ thấy là đường vòng.” Kim Hoa nhớ nhà hàng xóm đó, hình như họ đúng là chuyển nhà thật.
Năm cô ba tuổi: “Hôm nay em gái xé mất tài liệu của . Đó là bài tập ở trường nộp đấy. Mình in bản khác bảo với em là em xé lắm. Con bé vui lắm luôn.”
Năm cô bốn tuổi: “Hôm nay bảo em gái trông giống nhà chút nào. Em gái thì chẳng để ý , nhưng ghi nhớ kỹ khuôn mặt của đó.” Kim Hoa đến đây bỗng thấy lòng thắt .
Cô lật tiếp. Năm cô năm tuổi: “Hôm nay bắt đầu lập một hồ sơ cho em. Chuyên ghi tất cả những chuyện liên quan đến em, bao gồm sức khỏe, học tập và cả chuyện ai từng bắt nạt em nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/05.html.]
Năm cô sáu tuổi: “Hôm nay con bé hỏi là hai . Mình bảo mà. Con bé bảo . Mình gương luyện tập suốt mười phút và nhận con bé đúng.” Kim Hoa nhịn mà bật thành tiếng.
Cô lật phía . Năm cô tám tuổi: “Hôm nay em một thằng nhóc ở trường giật tóc mai. Mình tìm phụ của thằng đó, cả giáo viên, cả hiệu trưởng nữa. Cuối cùng thằng đó thư xin em và cả lớp.”
Năm cô mười tuổi: “Hôm nay em học luật giống hai. Mình vui đến mức mất ngủ cả đêm. Ngày hôm mua cho em một bộ Luật dân sự phiên bản dành cho trẻ em.”
Năm cô mười hai tuổi: “Hôm nay em đầu kinh nguyệt, sợ đến mức phát . Mình ở cổng trường chờ suốt hai tiếng đồng hồ để đón em về. Trên đường về, giảng giải cho em tất cả những điều cần chú ý. Em hỏi hai cái gì cũng thế. Mình cho em là bắt đầu tra cứu tài liệu từ ba tháng .”
Hốc mắt Kim Hoa đỏ bừng. Cô nhớ ngày hôm đó. Cô thật sự hoảng loạn, cứ ngỡ sắp c.h.ế.t đến nơi. Khi hai đến đón, cô vẫn còn đang nức nở. Suốt dọc đường hai luôn trò chuyện với cô, gì cô nhớ rõ nhưng giọng đó khiến cô vô cùng an tâm.
Cô lật tiếp. Năm cô mười bốn tuổi: “Hôm nay con bé bước tuổi dậy thì nên nổi loạn, rằng ghét quản thúc con bé. Mình bảo , quản nữa. Sau đó ba trang giấy về những điều cần lưu ý an lén bỏ cặp sách của em.”
Năm cô mười lăm tuổi: “Hôm nay em giành giải tranh biện xuất sắc nhất trường. Mình xem mà suýt chút nữa bật dậy vỗ tay. nhịn . Tối về nhà, xem video cảnh em thi đấu mười liền.”
Năm cô mười sáu tuổi: “Hôm nay em hỏi bạn gái . Mình bảo . Em hai nên tìm một thôi. Mình gì, chỉ nghĩ thầm trong bụng là còn bồi em lớn lên nữa, lấy thời gian mà tìm bạn gái chứ.”
Kim Hoa đến đây, nước mắt cứ thế trào . Cô lật đến trang cuối cùng, ngày lễ trưởng thành một ngày. “Ngày mai em mười tám tuổi . Bộ hồ sơ chuẩn suốt mười tám năm qua cuối cùng cũng thể cho em xem . Mình em sẽ nghĩ gì, nhưng một điều, ngay từ ngày đầu tiên em đến với gia đình , em là em gái của . Điều đó sẽ bao giờ đổi.”
Dòng cuối cùng : “Hoa Hoa, nếu con đến đây, với con một chuyện. Năm đó ở trường mẫu giáo, đứa trẻ nhà hàng xóm đẩy con . Là nó định đẩy con nhưng chặn . Anh đẩy nó. Khi phụ nhà nó đến tìm , sự thật. Anh cố tình quá lên cho nghiêm trọng để họ sợ hãi mà tránh xa con . Đó là đầu tiên dối, nhưng hề hối hận.”