Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 04.
Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:05:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bất chợt, cô nghĩ đến một vấn đề. Anh cả họ đều cô là con nuôi ngay từ đầu. Vậy còn ba ? Ngày ba đưa cô về, họ từng nghĩ sẽ một ngày cô sự thật ?
Cô mở mắt lên trần nhà. Ngày mai hỏi mới . đúng lúc , điện thoại cô rung lên. Là tin nhắn của gửi tới: “Hoa Hoa, với con một chuyện. Về cha ruột của con. Con ?”
Kim Hoa sững sờ, ngón tay khựng màn hình.
Chương 3 : Lời thú nhận của
Nguyên Kim Hoa đăm đăm màn hình điện thoại, ngón tay hề nhúc nhích. Tin nhắn của vẫn đó: “Con ?”
Trong đầu cô thoáng qua nhiều suy nghĩ. Cô từng vô tự hỏi cha ruột của là ai. Hồi nhỏ cô từng hỏi từ đến, bảo là bế từ bệnh viện về, và cô tin. Sau lớn lên, cô soi gương ba , cảm thấy hình như chẳng nét nào giống cả. lúc đó cô cũng nghĩ sâu xa đến mức .
Bây giờ chủ động nhắc đến chuyện . Kim Hoa hít một thật sâu, gõ hai chữ: “Con .”
Mẹ nhắn : “Vậy sáng mai con qua phòng nhé. Có một thứ đến lúc nên cho con xem .”
Kim Hoa trả lời . Cô đặt điện thoại xuống, ôm cuốn nhật ký của cả, mãi lâu mới chìm giấc ngủ.
Sáng hôm , khi Kim Hoa thức dậy, cô thấy mắt sưng. Cô nhà vệ sinh dùng nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, quần áo xuống lầu ăn sáng. Trong phòng ăn chỉ hai. Anh đó xem điện thoại, bữa sáng đặt mặt vẫn còn nguyên đụng tới. Thấy cô xuống, hai dậy : “Cháo vẫn còn nóng đấy em.”
Kim Hoa xuống, bưng bát cháo húp một ngụm. Anh hai xuống bên cạnh, một lát mới lên tiếng: “Mẹ đang ở trong phòng chờ con đấy.” Kim Hoa gật đầu. Anh hai dặn thêm: “Dù gì thì con hãy nhớ kỹ một điều.”
Kim Hoa . Anh hai khẳng định chắc nịch: “Con là Nguyên Kim Hoa. Con là em gái của tụi . Chuyện sẽ bao giờ đổi.”
Kim Hoa thấy sống mũi cay cay, cô cúi đầu một tiếng. Ăn sáng xong, cô đến cửa phòng ba . Cửa khép hờ, cô khẽ gõ cửa, tiếng từ bên trong vọng : “Vào con.”
Cô đẩy cửa bước , thấy đang bên cạnh giường, tay cầm một chiếc hộp cũ. Chiếc hộp bằng gỗ, các góc cạnh đều mòn nhẵn, trông vẻ nhiều năm tuổi. Mẹ vỗ vỗ vị trí bên cạnh : “Lại đây con.”
Kim Hoa tới xuống. Mẹ đặt chiếc hộp lên đùi cô mở . Bên trong là một chiếc chăn nhỏ, gấp gọn gàng. Chiếc chăn màu xanh nhạt, xung quanh viền hoa văn màu trắng. Mẹ : “Ngày con bế về, con quấn trong chiếc chăn đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/04.html.]
Kim Hoa đưa tay sờ thử. Chiếc chăn mềm, giặt sạch sẽ nhưng thể thấy rõ dấu vết của thời gian. Mẹ lấy từ trong hộp một tờ giấy nhỏ đưa cho cô. Tờ giấy ngả vàng, các mép giấy rách. Trên đó là những dòng chữ tay trông khá nghệch ngoạc. Kim Hoa đón lấy, thấy đó : “Xin hãy đối xử với con bé. Con bé tên là Hoa Hoa. Ngày sinh là hôm nay.”
Chỉ đúng một câu như . Không lời giải thích, nguyên nhân, cũng tên tuổi của cha .
Kim Hoa tờ giấy, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Mẹ ở bên cạnh kể : “Ngày của mười tám năm , đặt con cửa nhà họ Nguyên. Đêm đó trời mưa tầm tã, con quấn trong chiếc chăn , thút thít. Sáng sớm bà giúp việc mở cửa thấy con nên vội vàng bế nhà.”
Mẹ dừng một chút: “Khi bế con, con bỗng nhiên nữa. Con cứ mở to mắt , lúc đó con nhỏ xíu hà.”
Kim Hoa hỏi: “Ba tìm cha ruột của con ?”
“Có tìm chứ. Ba cho kiểm tra camera giám sát, cũng hỏi han khắp xung quanh nhưng chẳng tìm gì cả. Người đó hình như cố tình tránh hết các camera, thời gian chọn cũng là lúc rạng sáng, đường ai.” Mẹ cô tiếp: “Sau đó ba quyết định tìm nữa. vì tìm, mà chỉ sợ khi tìm , sẽ đòi con.”
Nước mắt Kim Hoa rơi xuống. Mẹ kể tiếp: “Ngày thủ tục nhận nuôi, cả năm em đều theo. Anh cả lúc đó hiểu chuyện , hỏi ba xem em gái bỏ . Mẹ bảo . Thế là sẽ bảo vệ em suốt đời.”
Mẹ mỉm : “Anh hai bên cạnh, mặt lạnh tanh nhưng cũng bảo cũng sẽ bảo vệ em. Anh ba thì sẽ kiếm thật nhiều tiền cho em tiêu xài. Anh bốn bảo sẽ chơi cùng em. Anh năm còn nhỏ chẳng gì, cũng hò reo đòi em gái, em gái.”
Kim Hoa nhớ những lời cả trong nhật ký. Mẹ nắm lấy tay cô: “Hoa Hoa, ba giấu con bao nhiêu năm nay vì sợ con nghĩ ngợi. Sợ con cảm thấy con ruột thì sẽ sinh lòng khách sáo với gia đình. năm của con từ nhỏ đến lớn đối xử với con thế nào, con cũng thấy đó. Họ bao giờ coi con là ngoài cả.”
Kim Hoa gật đầu: “Con ạ.”
Mẹ : “Cha ruột của con là ai, tại bỏ con cửa, những điều ba thực sự . thứ trong chiếc hộp đều là của con. Chiếc chăn , tờ giấy , và cả những tấm ảnh hồi nhỏ của con nữa, đều giữ hết.” Mẹ lấy vài tấm ảnh từ trong hộp.
Trong ảnh là một đứa bé sơ sinh, quấn trong chiếc chăn xanh đó, gương mặt nhăn nheo. Có một tấm đang bế cô, xung quanh là năm bé đang rướn cổ về phía . Kim Hoa tấm ảnh đó bỗng bật . Nhìn cả kìa, xa nhất nhưng cổ rướn dài nhất. Anh hai bên cạnh thì đang lườm một cái, trông vẻ bất cần nhưng ánh mắt cũng đang liếc về phía cô. Anh ba thì , nụ trông ngốc. Anh bốn thì trốn lưng , chỉ ló nửa cái đầu. Còn năm thì ba bế, đang đưa tay tóm lấy cô.
Mẹ : “Tấm là chụp ngày đầu tiên con về nhà đấy. Năm em hôm đó chẳng chịu cả, cứ túc trực trong phòng canh chừng con thôi.”
Kim Hoa áp tấm ảnh l.ồ.ng n.g.ự.c . Cô hỏi : “Mẹ hối hận vì nhận nuôi con ?”
Mẹ ngẩn một lúc vỗ nhẹ cô một cái, mắng yêu: “Nói năng ngớ ngẩn gì thế. Con là món quà mà ông trời ban tặng cho đấy.” Kim Hoa nhào lòng ôm c.h.ặ.t lấy bà. Mẹ ôm lấy cô, vỗ vỗ lưng cô, giọng run run: “Hoa Hoa, chuyện mà hối hận nhất trong cuộc đời chính là sáng sớm hôm đó mở cửa và thấy con đang ở đó.”