Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 01.

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:05:10
Lượt xem: 0

Chương 1 : Buổi sáng tuổi mười tám

Nguyên Kim Hoa đ.á.n.h thức bởi ánh nắng mặt trời. Cô nheo mắt mở , thấy một tia sáng lọt qua khe rèm cửa. Ánh sáng chiếu thẳng lên chiếc tủ đầu giường, nơi đặt bức ảnh chụp chung của cô và năm trai.

Tấm ảnh đó chụp năm ngoái. Anh cả ở chính giữa, gương mặt nghiêm nghị nhưng bàn tay đặt nhẹ lên vai cô. Anh hai bên cạnh đang điện thoại, hình như đang xử lý công việc. Anh ba rạng rỡ ống kính, đó là nụ chuẩn mực mà luyện tập nhiều . Anh bốn thì cúi đầu, trông như đang mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. Còn năm thì mải mê nghiên cứu ống kính máy ảnh, chẳng thèm khung hình.

Chỉ cô là tươi nhất.

Nguyên Kim Hoa dậy, vươn vai một cái. Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của cô. Điện thoại bỗng rung lên liên hồi, cô cầm lấy xem thì thấy tin nhắn trong nhóm gia đình.

Anh cả nhắn: “Dậy em?”

Anh hai hỏi: “Bữa sáng ăn gì nào?”

Anh ba hào hứng: “Hôm nay ở nhà đấy, bất ngờ , bất ngờ ?”

Anh bốn gửi ngắn gọn: “Ừm.”

Anh năm nhận xét: “Dựa theo chu kỳ giấc ngủ thì giờ chắc chắn em tỉnh . Quả nhiên là .”

Kim Hoa mỉm gõ chữ: “Em dậy , dậy đây, em xuống ngay đây ạ.”

Khi cô rửa mặt xong xuôi xuống lầu, cô ngạc nhiên thấy cả năm đều đang trong phòng ăn. Cảnh tượng thật sự hiếm thấy. Công ty của cả ngày nào cũng họp hành túi bụi, hồ sơ vụ án của hai thì xếp hàng đến tận năm , ba thường xuyên đóng phim ở tỉnh ngoài, bốn thì trốn trong phòng đ.á.n.h giải thi đấu, còn năm thì chẳng bao giờ chịu rời khỏi phòng thí nghiệm.

Vậy mà hôm nay, tất cả đều mặt đầy đủ.

Nguyên Kim Hoa đến bàn ăn, cả dậy kéo ghế cho cô. Anh hai đẩy ly sữa đến sát tay cô, nhiệt độ ấm đủ dùng. Anh ba ở bên cạnh khoe rằng hôm nay đặc biệt hủy hết lịch trình. Anh bốn gì, nhưng lặng lẽ chuyển đĩa bánh ngọt cô thích nhất đến mặt cô. Anh năm cô chằm chằm ba giây phán một câu: “Hôm nay sắc mặt em .”

Kim Hoa xuống, một lượt các lên tiếng: “Hôm nay lạ quá .”

Anh cả khẽ ho một tiếng: “Lạ mà lạ.”

Anh hai cúi đầu điện thoại, nhưng rõ ràng màn hình vẫn còn đen thui.

Anh ba tươi rói: “Làm gì chuyện đó.”

Anh bốn đỏ cả mặt.

Anh năm lên tiếng: “Theo tính toán thì hôm nay quả thực là một ngày đặc biệt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/01.html.]

Kim Hoa nhịn : “Em hôm nay là sinh nhật em, nhưng cũng cần như chứ.”

Cô cứ ngỡ đây chỉ là một ngày bình thường. Cô hề rằng, ngày hôm nay sẽ khiến cô thấy những chuyện mà suốt mười tám năm qua cô từng .

Lễ trưởng thành tổ chức buổi tối. Nhà họ Nguyên bao trọn cả sảnh tiệc của khách sạn lớn nhất trung tâm thành phố. Khách mời đều là những nhân vật tiếng tăm trong giới thượng lưu, các đối tác kinh doanh và bạn bè riêng của các trai.

Nguyên Kim Hoa mặc chiếc váy lễ phục màu trắng, giữa đám đông chút tự nhiên. Cô vốn thích những dịp như thế , ai cũng cô, ai cũng lời chúc mừng, nhưng cô phần lớn những lời đó là dành cho nhà họ Nguyên chứ dành cho cá nhân cô.

Cô đưa mắt quanh, thấy năm trai đều đang vây quanh bởi những nhóm khác . Anh cả đang trò chuyện với mấy mặc vest, vẻ mặt nghiêm túc. Anh hai vài vị luật sư vây lấy, chân mày khẽ nhíu . Phía ba thì nhộn nhịp nhất, còn đang tranh thủ chụp ảnh. Anh bốn trốn một góc, đeo tai giả vờ như đang nhạc. Anh năm đang chuyện với một vị giáo sư già, nhưng ánh mắt cứ thỉnh thoảng liếc về phía cô.

Kim Hoa bỗng thấy sống mũi cay cay. Không vì buồn, mà vì cô cảm thấy quá đỗi hạnh phúc. Cô dù khung cảnh náo nhiệt đến thì họ vẫn luôn dõi theo cô.

Đến phần tặng quà.

Anh cả bước tới, đưa cho cô một túi đựng hồ sơ: “Đây là năm phần trăm cổ phần của công ty.”

Anh hai trao cho cô một chùm chìa khóa: “Một căn hộ gần trường học, sang tên em .”

Anh ba lấy một kịch bản: “Nữ chính trong bộ phim tiếp theo của , đặc biệt giữ cho em đấy.”

Anh bốn đưa cho cô một tay cầm chơi game: “Bản giới hạn, cả thế giới chỉ mười chiếc thôi.”

Anh năm đưa một chiếc hộp nhỏ: “Đây là vòng tay thông minh do nghiên cứu, nó thể theo dõi sức khỏe, cả thế giới chỉ duy nhất chiếc thôi.”

Mọi xung quanh đều khỏi trầm trồ kinh ngạc. Những món quà thật sự quá giá trị. Kim Hoa ôm đống quà trong tay, mỉm : “Em cảm ơn các .”

trong lòng cô cảm thấy chút lạ lẫm. Những món quà tuy quý giá thật đấy, nhưng vẻ quá trang trọng. Cảm giác như chúng dành cho một nàng công chúa của nhà họ Nguyên, chứ dành riêng cho cá nhân Nguyên Kim Hoa.

Mười một giờ đêm, bữa tiệc kết thúc. Nguyên Kim Hoa trở về phòng, đặt những món quà đắt tiền lên bàn. Cô chuẩn tắm ngủ, hôm nay quả thật mệt. lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

Cô mở cửa thì thấy năm trai đang cửa. Trên tay mỗi đều cầm một hộp quà giản dị y hệt , gói bằng giấy kraft và buộc dây thừng đơn giản.

Anh cả lên tiếng: “Đây mới là món quà thật sự của tụi .”

Kim Hoa sững sờ. Cô mời các phòng, giường năm hộp quà đặt mặt . Anh hai : “Mở em.”

Cô cầm lấy hộp đầu tiên, bên dán một tờ giấy ghi chú với nét chữ của cả: “Tặng Hoa Hoa, chúc mừng em tròn mười tám tuổi.” Cô xé lớp giấy gói, bên trong là một cuốn sổ tay bìa đen.

Cô lật mở trang đầu tiên, thấy dòng chữ của cả. Ngày tháng là mười tám năm , đúng ngày . Trên đó : “Hôm nay, một đứa em gái. Con bé trông nhăn nheo, xí lắm, nhưng trái tim như tan chảy .”

Bàn tay của Kim Hoa khẽ run lên. Cô ngẩng đầu cả, nhưng mặt chỗ khác, dám cô. Cô lật thêm một trang nữa. Đó là ngày cô tròn đầy tháng: “Hôm nay bế con bé, con bé còn với nữa. Mình quyết định kiếm thật nhiều tiền để mua loại sữa nhất cho em.”

Loading...