Nghe nửa câu của Tiêu Dục, sắc mặt Phượng Cửu Nhan khẽ biến.
Thử y?
Phượng Cửu Nhan xoay , rõ còn cố hỏi.
"Thử thế nào?"
Tiêu Dục nắm lấy tay nàng, từ l.ồ.ng n.g.ự.c dời xuống bụng , đồng thời ánh mắt gắt gao khóa c.h.ặ.t lấy nàng, rõ sự biến hóa thần tình gương mặt .
Hơi thở của Phượng Cửu Nhan loạn, đôi mắt bán rủ, khiến thấu cảm xúc bên trong.
Tiêu Dục kề sát tai nàng, khàn giọng khẽ.
"Trêu chọc nàng thôi."
Nàng luôn thanh lãnh đạm mạc như , thấy dáng vẻ thẹn thùng của nàng, quả thực khó.
Nói xong, buông tay nàng , đó đắn .
"Trẫm giữ đến đêm tân hôn."
Trước ngày đại hôn, cấm d.ụ.c.
Ngay lúc định lùi , Phượng Cửu Nhan chợt tiến lên, túm lấy vạt áo , ánh mắt mang đầy tính xâm lược, tựa như sa trường gặp cường địch.
"Nếu cứ thì ?"
Tiêu Dục lùi một bước, mặt mang theo vài phần thác loạn khó tin.
"Cửu Nhan, nàng bình tĩnh chút."
Hắn cũng cùng nàng ôn tồn, nhưng thực sự một đêm đại hôn trọn vẹn.
Phượng Cửu Nhan đ.á.n.h giá từ xuống , ánh mắt mang theo ý rõ, ngữ khí nhàn nhạt, nhưng nội dung thốt vài phần cợt nhả.
"Cởi , Hoàng thượng."
Hàng mày Tiêu Dục nhíu c.h.ặ.t,"Nàng... thật sự ?"
Hắn vô cùng rối rắm.
Phượng Cửu Nhan gật đầu, đôi mắt thanh lãnh quyết tuyệt.
"Ừm. Cho ?"
Tiêu Dục thở dài một tiếng,"Nàng là một nữ t.ử, như lang như hổ thế ."
Cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
Mặc kệ đêm tân hôn gì chứ, ở bên cạnh nàng, đêm nào cũng là tân hôn!
Một lát , Tiêu Dục cởi y phục, bước xuống d.ụ.c trì.
, đợi hồi lâu, cũng thấy bóng dáng Phượng Cửu Nhan .
Quay đầu , biến mất.
Ngược là Trần Cát bước , bẩm báo từ ngoài bình phong.
"Hoàng thượng, Phượng cô nương bảo thuộc hạ mang y phục cho ngài, nàng còn , bộ lúc nãy của ngài quá... quá ."
Tiêu Dục:!
"Phượng Cửu Nhan!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-763-muon-nhin-nang-then-thung.html.]
Hắn cởi cả y phục , nàng dám đùa bỡn ?!
Một bên khác.
Bắc Yên.
Yên thái t.ử giam lỏng giận dữ lớn, đuôi mắt phiếm hồng, ngữ khí cực kỳ điên loạn.
"Phụ hoàng luôn ngu xuẩn, ông thì khác gì, cũng rơi bẫy của tên Dương Liên Sóc !
"Hai mươi vạn đại quân, trở về tới một nửa, tân binh đều c.h.ế.t sạch, thế thì ai còn dám tòng quân nữa? Phụ hoàng hồ đồ !
" , , tên Dương Liên Sóc đó là do Quốc sư tiến cử?"
Thị vệ gật đầu.
" , Điện hạ. Cũng là Quốc sư khuyên can Hoàng thượng liên thủ với Dương Liên Sóc."
Yên thái t.ử vuốt ve chén vàng trong tay, lạnh.
"Nói như , tên Quốc sư đáng ngờ. Chắc chắn là nhận ít lợi lộc từ Dương Liên Sóc."
Nào ngờ, những gì thể nghĩ đến, Yên hoàng cũng nghĩ đến.
Sau khi Dương Liên Sóc mưu phản thất bại, Yên hoàng liền hạ lệnh bắt giữ Quốc sư, tuy nhiên, Quốc sư dự liệu từ , bỏ trốn từ sớm.
Nay bộ Bắc Yên đều tìm thấy tung tích của lão.
Đông Sơn Quốc.
Biên cảnh.
Xe ngựa của Quốc sư Bắc Yên chặn .
Lão vén rèm xe, chỉ thấy trong màn sương mù phía một nam nhân đang .
Nam nhân đó tay cầm loan đao, chỉ trong chớp mắt, cánh tay dài vung lên, loan đao rời tay, tựa như mọc mắt, sắc bén cắt phăng thủ cấp của Quốc sư Bắc Yên.
Phu xe sợ tới mức tè quần, bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Sát thủ tiến lên, xách lấy đầu của Quốc sư, trở màn sương mù.
Sâu trong sương mù, một chiếc xe ngựa đang đỗ.
Sát thủ giao thủ cấp cho trong xe.
Kẻ đó chậm rãi cất lời.
"Quốc sư thất bại, Bắc Yên nguyên khí đại thương. Xem , cách để Bắc Yên và Nam Tề tự tàn sát lẫn thông ."
Sát thủ một lời, chỉ chờ đợi mệnh lệnh.
Không lâu , một bàn tay thon dài trắng trẻo vén rèm xe lên, để lộ chiếc cằm nhọn và đôi môi lạnh lẽo của nam nhân.
"Từng bước cờ đều phế. Báo cho Nghiêu Nương, những ngày tháng ẩn thế cư ngụ, kết thúc ."
"Rõ."
Nam nhân buông rèm xe, khẽ.
"Nghe Tề hoàng sắp đại hôn, , tặng một phần đại lễ."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
"Rõ."