Tống phụ và Tống mẫu bất giác cùng về phía Phượng Cửu Nhan – vị cựu Hoàng hậu .
Phượng Cửu Nhan nghiêm túc .
“Nghe Tống đại phu bào chế thần d.ư.ợ.c an thai, thể định t.h.a.i tượng của t.h.a.i phụ, như , hai vị thể sinh thêm một con trai.”
Lời thốt , đều c.h.ế.t lặng.
Mặt Tống phu nhân càng lúc đỏ lúc trắng.
Phượng phụ lập tức trách mắng: “Con gái con đứa, con còn quản cả chuyện sinh con đẻ cái của khác ? Mau !”
Tống phu nhân sang phu quân, thôi.
Tất cả những điều đều lọt mắt Phượng Cửu Nhan.
Nàng bao giờ đ.á.n.h trận mà chuẩn .
Trước khi đến Tống gia, nàng cho Ngô Bạch dò la một phen.
Vị Tống phụ sở thích gì, chỉ say mê y d.ư.ợ.c, ngày đêm ở trong y quán của , quanh năm lạnh nhạt với thê t.ử.
Số ông về nhà chỉ đếm đầu ngón tay, càng đừng đến chuyện phu thê đồng phòng.
Âm dương điều hòa, mấy năm gần đây Tống phu nhân mọc nhiều nốt tàn nhang, kinh nguyệt cũng rối loạn.
Vì thế, nàng cho rằng, Tống gia con cháu thưa thớt, căn bản là do Tống phụ tròn trách nhiệm của một chồng.
Trên ghế, vẻ mặt của Tống phụ vẫn như khi – lạnh lùng, tỉ mỉ.
“Phượng đại nhân, xem chúng gì để nữa.”
Ý , chẳng khác nào đuổi khách.
Phượng phụ cũng ở đây.
Phượng Cửu Nhan thì Tống phu nhân.
“Phu nhân, lời của hề ý sỉ nhục ngài. Chung quy là rõ, chuyện con nối dõi cách giải quyết, nhưng nếu chia rẽ một đôi tình nhân, con trai của ngài chỉ sợ sẽ đau khổ cả đời.
“Tin rằng, ngài hiểu con trai hơn , là cố chấp. Đã nhận định ai thì chính là cả đời.”
Một góc nào đó trong lòng Tống phu nhân mềm xuống.
Con trai của bà, bà tự nhiên hiểu rõ.
Đã nhốt trong từ đường lâu như , vẫn kiên quyết cưới Vi Tường.
Kẻ si tình , giống hệt bà khi còn trẻ.
Năm đó để gả cho cha , bà giày vò ít, thậm chí còn từng tự vẫn…
Phượng phu nhân cảm nhận tấm lòng của một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-644-sinh-them-mot-dua-con-trai.html.]
Bà dậy , lời lẽ chân thành.
“Chúng thành tâm kết thông gia với Tống gia, nhưng cũng sẽ ép buộc Tống gia chấp nhận. Các vị hãy suy nghĩ cho kỹ, ngày mai hãy cho chúng câu trả lời.
“Nếu thành, là đôi bên cùng vui, nếu thành, chúng sẽ đưa con gái về, để nó gặp lệnh công t.ử một nào nữa.”
Tống phu nhân chút ý vị uy h.i.ế.p, bất giác dậy.
, ba Phượng gia .
Bà phu quân thờ ơ bên cạnh, “Chuyện , ông nghĩ ?”
Tống phụ giọng điệu lãnh đạm.
“Tống gia thể con nối dõi.”
Đây là sự kiên trì của ông .
Tống phu nhân sa sầm mặt hỏi : “Ông từng nghĩ cho con trai chúng ?”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Giọng điệu của Tống phụ vẫn đổi.
“Sau nó sẽ hiểu, đúng.”
Tống phu nhân gằn hỏi dồn.
“Năm đó cha ông ép ông cưới , bây giờ, ông thấy ông đúng ?”
Tống phụ , hai mắt híp , con ngươi thu nhỏ.
Sau đó ông dậy: “Ta đến y quán, cần để cửa cho .”
Tống phu nhân bóng lưng ông rời , nghĩ đến hơn hai mươi năm qua, thứ bà thấy, gần như đều là bóng lưng của ông .
Không chỉ bà, con trai cũng , thứ thấy, luôn là bóng lưng vội vã rời của phụ .
Ông căn bản quan tâm đến con họ!
Hôn sự của con trai, ông cũng để tâm.
Miệng ông luôn là vì Tống gia.
họ đều là mà!
Là thì yêu ghét của riêng .
Những năm qua, chỉ bà đau khổ, ông phu quân chắc chắn cũng đau khổ, dù , cưới phụ nữ thích, thà ngủ ở y quán cũng chịu chung giường với bà.
Bà con trai cũng trở thành như ông .
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tống phu nhân lạnh .
Nếu ông vô tình, đừng trách bà…