Sau khi Trường Công chúa thất hồn lạc phách rời , Phượng Cửu Nhan tiếp tục dạy Tiêu Dục b.ắ.n tên.
Tiêu Dục chút tâm tư đặt ở đây.
"Đầu tật của nàng, nghiêm trọng ?"
Phượng Cửu Nhan thu dọn giả, mây trôi nước chảy .
"Bệnh cũ, quen ."
Kiếm mi của Tiêu Dục nhíu , khỏi để ý truy vấn.
"Lúc Lăng Yến Nhi phát tác đầu tật, t.h.u.ố.c nàng đưa, chẳng lẽ là nàng tự dùng ?"
Lúc đó, nàng cũng đầu tật, còn vì Lăng Yến Nhi, ép nàng giao bộ t.h.u.ố.c...
Phượng Cửu Nhan lười giải thích nhiều.
"Phải.
"Hoàng thượng, ngài thể b.ắ.n tên ."
Tiêu Dục đặt cung tên xuống, ánh mắt thâm trầm chăm chú nàng:"Nàng nên rõ với trẫm. Trẫm nếu nàng cũng cần loại t.h.u.ố.c đó, tuyệt đối sẽ ép nàng..."
Phượng Cửu Nhan chút mất kiên nhẫn.
"Hoàng thượng, hôm nay là dạy ngài b.ắ.n tên, cùng ngài ôn chuyện xưa."
Nàng đối với để tâm, cái tâm tư rảnh rỗi để vẻ.
Tâm Tiêu Dục rối loạn, tay liền mất độ chuẩn xác.
Trước những gì!
Vút ——
Mũi tên sượt qua đầu giả, trượt bia !
Phượng Cửu Nhan đầu về phía Tiêu Dục.
Tiêu Dục cảm nhận tầm mắt của nàng, đầu .
Hắn nhanh ch.óng lắp mũi tên thứ hai, nhắm đầu giả.
Mũi tên lăng lệ tấn mãnh.
đáng tiếc, vẫn chút sai lệch, chỉ vặn b.ắ.n trúng mặt giả.
Lúc Tiêu Dục định tiếp tục, cánh tay rơi xuống một bàn tay, ấn nó xuống một chút.
"Cầm vững. Tầm mắt nhắm chuẩn. Quan trọng nhất là, tâm tĩnh."
Hắn theo lời nàng , vẫn .
Phượng Cửu Nhan tới gần một chút, cầm tay giúp điều chỉnh.
Tiêu Dục đang định b.ắ.n mũi tên , nàng một tiếng "Khoan ".
Sau đó nàng đặt tay lên cổ tay .
Tiêu Dục chút hiểu .
Nàng nhàn nhạt .
"Đợi mạch tượng đập chậm , hẵng thả tên."
, mạch tượng của chậm mà nhanh hơn.
Phượng Cửu Nhan nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-429-ta-su-le-danh-cho-nang.html.]
Tiêu Dục trực tiếp rút tay , bộ dạng như chuyện gì:"Trẫm tự chừng mực."
Nàng ngốc ?
Biết rõ ý với nàng, còn động tay động chân với .
Như , mạch tượng thể chậm .
Tiêu Dục là Đế vương, am hiểu khống chế cảm xúc.
Không bao lâu, liền bình tĩnh , còn suy nghĩ miên man nữa.
Mấy mũi tên tiếp theo, nắm yếu lĩnh, tiễn vô hư phát.
Lúc chạng vạng tối, ánh tà dương rủ xuống, điểm xuyết mặt đất, nhưng cũng chút ch.ói mắt.
Phượng Cửu Nhan giúp Tiêu Dục điều chỉnh vị trí cung tên, điểm hóa .
"Trong cảnh đặc thù, đặc biệt khảo nghiệm tiễn thuật. Nếu ngài rõ, liền tìm điểm cố định khác..."
Nàng đang , đột nhiên, nam nhân nghiêng đầu sáp tới, lưu một nụ hôn má nàng.
Phượng Cửu Nhan đột nhiên sửng sốt.
Bên tai truyền đến giọng trầm thấp của Tiêu Dục.
"Tạ sư lễ."
Phượng Cửu Nhan khỏi nắm c.h.ặ.t t.a.y.
Loại tạ sư lễ , là ai chiếm tiện nghi?
Không cần cũng !
Nàng hai lời, xoay rời .
Tiêu Dục cũng màng b.ắ.n tên nữa, bỏ cung tên xuống, sải bước đuổi theo nàng.
"Hoàng hậu..."
Phượng Cửu Nhan dừng , lưng về phía , ngữ khí lạnh.
"Ngài nhất nên chấm dứt những suy nghĩ vô vị tột cùng ."
Nói xong, nàng liền khỏi Ngự Mã Tràng, để Tiêu Dục một , trong mắt phủ một tầng ảm đạm, tựa như mây đen dày đặc, ánh mờ mịt.
Trong bóng tối, Tĩnh phi gốc cây, thu hết thảy trong mắt.
Khuôn mặt xinh của ả khó duy trì sự dịu dàng, lướt qua một tia hận ý.
Hoàng hậu quả là thủ đoạn cao minh.
Vạn Thọ Cung.
Thái hoàng thái hậu vô cùng bất mãn.
"Hoàng thượng hôm nay cả một ngày đều đang dạy Hoàng hậu b.ắ.n tên? Hoang đường! Hắn là Hoàng đế, thể phóng túng như , ngoạn vật táng chí!"
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tỳ nữ khuyên nhủ.
"Thái hoàng thái hậu bớt giận, Hoàng thượng dốc lòng trị quốc, là hồ đồ như a."
Lỗi ở Hoàng thượng, thì ở Hoàng hậu .
Ánh mắt Thái hoàng thái hậu trầm xuống.
"Hoàng hậu mấy ngày nay đêm đêm ngủ T.ử Thần Cung, còn đủ ! Ban ngày mà cũng chiếm lấy Hoàng thượng, còn thể thống gì nữa!"
Bà hảo hảo quản giáo chuyện mới !