Trong điện truyền tiếng hét như heo chọc tiết.
"Hỗn xược! Ai bệnh? Ngươi ai thần trí tỉnh táo? Bản công chúa khỏe lắm! A! Các ngươi gì !"
Do Trường Công chúa phản ứng quá khích, Thái hậu đành sai trói .
Một lát , Trường Công chúa trói giường, giãy giụa, vặn vẹo loạn xạ, hét lớn về phía Thái hậu đang bên cửa.
"Mẫu hậu! Cứu con!"
Thái hậu cũng đành lòng.
"Kỳ nhi, mẫu hậu đang giúp con a."
Trường Công chúa chỉ cảm thấy mạc danh kỳ diệu.
Bà đang yên đang lành thêu hương nang, mẫu hậu cho rằng bà bệnh.
"Hoàng hậu... tìm Hoàng hậu!" Trường Công chúa nghiêm giọng lệnh cho tỳ nữ.
Ninh phi lúc đang cạnh Thái hậu, sởn gai ốc.
Tìm Hoàng hậu gì?
Biểu tỷ sẽ thực sự điên chứ?
...
Vĩnh Hòa Cung.
Phượng Cửu Nhan lật xem cổ tịch, cố gắng tìm kiếm hoa văn rắn chín đuôi .
Tôn ma ma đột nhiên chạy nội điện, thở hồng hộc .
"Nương nương! Không xong ! Bên Từ Ninh Cung... Trường Công chúa, bà ầm ĩ lên ..."
Mi tâm Phượng Cửu Nhan đột ngột nhíu .
"Chuyện gì."
"Đều là vì cái c.h.ế.t của Mạnh thiếu tướng quân, Công chúa thương tâm c.h.ế.t, ngôn hành cử chỉ thất thường, Thái hậu liền gọi thái y đến chẩn trị cho Công chúa. Công chúa chịu, liền trói ."
Phượng Cửu Nhan liền , chuyện hiểu lầm.
Trường Công chúa phận thật sự của Kiều Mặc, thể vì ả mà thương tâm thất thường?
Thái hậu là đẻ của Trường Công chúa, việc chắc chắn chừng mực.
Chuyện , đến lượt nàng Hoàng hậu xen .
...
Từ Ninh Cung.
Trường Công chúa còn ầm ĩ nữa.
Bà dường như nhận mệnh, mặc cho thái y chẩn trị cho , mặt nửa điểm cảm xúc.
Thái hậu một bên , càng thêm lo lắng.
"Kỳ nhi, mẫu hậu , Mạnh Kiều Mặc c.h.ế.t , trong lòng con khó chịu. con vẫn còn mẫu hậu a."
Ninh phi cũng hùa theo khuyên nhủ:" biểu tỷ, chỉ cần xả hết uất khí đó , tỷ sẽ nữa. Chúng sẽ hại tỷ ."
Trường Công chúa hừ một tiếng, vô cùng cạn lời.
Bà vốn dĩ , bà khỏe lắm!
Một khắc , thái y dậy hồi bẩm.
"Khởi bẩm Thái hậu, nương nương, qua vi thần chẩn trị, Công chúa chỉ là can hỏa vượng hơn thường, dị thường nào khác."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lời , thần sắc Thái hậu ngược càng thêm nặng nề.
Ninh phi :"Cô mẫu, nếu thái y đều biểu tỷ , nghĩ thật sự là chúng nghĩ sai ..."
"Thái hậu, nương nương, một bệnh chứng, thái y cũng chắc thể tra rõ." Lời của Quế ma ma mang thâm ý sâu xa.
Bà dừng , ngay đó bổ sung thêm một câu,"Hay là, mời cao tăng nhập cung, một hồi pháp sự?"
Trường Công chúa một chưởng vỗ c.h.ế.t lão già !
Làm pháp sự?
Coi bà trúng tà !
May mà, Thái hậu chấp nhận đề nghị .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-417-tieng-het-nhu-heo-bi-choc-tiet.html.]
Bà dùng ánh mắt phức tạp Trường Công chúa, cho lui xuống.
Sau khi trong phòng chỉ còn hai con, Thái hậu đè thấp giọng .
"Con nếu bệnh, thêu hương nang cho Hoàng hậu? Hương nang , là tín vật định tình nữ t.ử tặng cho nam t.ử, bản con rõ !"
Có một lời, Thái hậu thể miệng, bà nghiêm mặt,"Ai gia hỏi con, những lời đồn đại trong cung Đại Hạ , là thật !"
Man tộc Đại Hạ, dân phong cực kỳ hỗn loạn, nam nhân với nam nhân, nữ nhân với nữ nhân, nhiều đếm xuể, phi tần trong cung cũng thường xuyên vuốt ve an ủi lẫn , đây bà từng , nhưng bà tin tưởng nữ nhi của , tuyệt đối sẽ loại chuyện .
lúc nãy thấy Kỳ nhi thêu hăng say như , giống hệt dáng vẻ thiếu nữ hoài xuân.
Điều khiến Thái hậu hoảng hốt nhất, là ánh mắt đó của bà.
Lại nhớ đến, Hoàng hậu giỏi mã thuật, lưng ngựa khí phi phàm...
Thái hậu tuyệt đối dung túng ác tập của Đại Hạ mang Nam Tề!
Trường Công chúa vô cùng ngạc nhiên.
"Mẫu hậu! Lẽ nào cho rằng con...
"Căn bản như nghĩ, con tặng nàng hương nang, là cảm thấy nàng , cùng nàng tỷ , đây đều là con hiểu lầm nàng . Là quá hẹp hòi!"
Thái hậu bán tín bán nghi.
"Là mẫu hậu hiểu lầm ..."
Trường Công chúa nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt trầm xuống.
"Không , mẫu hậu như , đúng ý con. Cứ coi như là con thất thường ."
...
Trong Ngự thư phòng, đôi mắt đen nhánh của Tiêu Dục sâu thẳm lẫm liệt.
"Trường Công chúa thần trí thất thường?"
Hôm qua lúc gặp bà , bà còn khỏe lắm mà.
Chẳng lẽ là để trốn tránh việc tuyển phu, cố ý giả bệnh?
Lưu Sĩ Lương đáp:"Hoàng thượng, bên Từ Ninh Cung như ."
Không lâu , Tĩnh phi đến cầu kiến.
Nàng bên ngoài Ngự thư phòng, chỉ thấy Lưu Sĩ Lương bước .
"Nương nương, Hoàng thượng đang bận, ngài chuyện gì, với nô tài cũng giống ."
Tĩnh phi ôn nhu nhàn tĩnh, năng nhanh chậm.
"Ngày mai là ngày giỗ của đường tỷ, bản cung thỉnh cầu Hoàng thượng, cho phép bản cung cùng tế bái. Làm phiền công công ."
Tỳ nữ Thu Hồng khá nhãn lực, nhét cho Lưu Sĩ Lương một chiếc lá vàng.
Lưu Sĩ Lương nào dám nhận, vội vàng từ chối.
"Nương nương yên tâm, nô tài nhất định sẽ chuyển lời."
Trong điện.
Tiêu Dục xong lời bẩm báo của Lưu Sĩ Lương, mặt xẹt qua một tia nặng nề.
"Ngày giỗ của Vinh phi ."
Gần đây nhiều việc, suýt nữa thì quên mất.
Tĩnh phi phần tâm ý , cũng là hiếm .
Hinh Huệ Cung.
Thu Hồng bận rộn , chọn y phục cho nương nương.
"Nương nương, đây là đầu tiên ngài cùng Hoàng thượng xuất hành, nhất định mặc một chút, cho Hoàng thượng mê mẩn thần hồn điên đảo mới !"
Trên mặt Tĩnh phi mang theo vẻ vui nhàn nhạt.
"Ngày giỗ của đường tỷ, thể mặc diễm lệ như ? Thanh đạm một chút mới ."
"Vâng, nương nương. nương nương ngài mặc gì cũng như thiên tiên."
Tĩnh phi mỉm .
Nàng chỉ hy vọng ngày mai chuyện thuận lợi.