Đêm khuya, các thị vệ mai phục bên ngoài chờ lâu, cũng thấy động tĩnh gì trong điện.
Hoàng thượng lệnh, bọn họ dám tự ý rời khỏi vị trí phòng thủ.
Yên tĩnh suốt hơn nửa canh giờ, đột nhiên một bóng bay .
Là nữ thích khách !
Bọn họ đang định khởi động thiên la địa võng trận, thì thấy một mệnh lệnh lạnh lùng từ trong điện truyền .
“Để nàng !”
Các thị vệ hiểu, nhưng cũng chỉ thể trơ mắt thích khách rời .
Thị vệ trưởng dẫn đầu điện xin chỉ thị.
, y đến cửa điện, thấy Hoàng thượng trầm giọng .
“Cút!”
Thị vệ trưởng vô cùng bối rối.
Hoàng thượng ?
Nghe giọng , dường như đang kìm nén một cơn thịnh nộ cuồn cuộn.
Một lát , Lưu Sĩ Lương triệu đến.
Tiêu Dục giường, một khuôn mặt đen như mực.
“Đốt .”
Lưu Sĩ Lương hiểu tại , đó ngước mắt qua, liền thấy giường bừa bộn, còn …
Ông lập tức ngây .
Nghĩ , chắc chắn là do Hoàng thượng gần đây dùng bữa tối ở các cung, mỗi đều là đồ đại bổ, chạm nữ nhân nào ngoài Hoàng quý phi…
cũng đến mức đêm hôm khuya khoắt đến lãnh cung phát tiết chứ!
Thấy Lưu Sĩ Lương cứ chằm chằm giường, sắc mặt Tiêu Dục càng thêm âm trầm, nhấc chân đá một cái.
“Quản cho đôi mắt của ngươi, nếu , trẫm ngại khoét nó .”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lưu Sĩ Lương quỳ xuống đất, “Hoàng thượng bớt giận!”
Trở về T.ử Thần Cung, Tiêu Dục ngâm trong ngự trì, để lộ đầu và nửa l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hắn nhắm mắt, mày nhíu thành một cục, khuôn mặt tuấn mỹ vô song ẩn chứa vẻ tức giận.
Nữ nhân đó thật đáng c.h.ế.t!
Tuy nàng châm cứu qua lớp quần lót, suốt quá trình đều quy củ, hề mạo phạm, nhưng nàng vẫn thấy thứ nên thấy!
Nếu đêm nay nàng công, vặn gãy cổ nàng !
…
Vĩnh Hòa Cung.
Trong trướng.
Phượng Cửu Nhan cởi y phục, để lộ vết thương vai .
Lúc vội vàng rắc t.h.u.ố.c kim sang, bây giờ xử lý kỹ hơn.
Liên Sương bưng một chậu nước nóng , thấy vết thương của nàng, trong lòng nỡ.
“Nương nương, đau ?”
Phượng Cửu Nhan vẻ mặt thản nhiên.
“Nếu ngươi mấy thập t.ử nhất sinh, sẽ cảm thấy vết thương nhỏ đau đớn.”
Nàng tự băng bó, động tác thành thục.
Đêm nay cũng thật nguy hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-35-nu-nhan-chet-tiet-van-gay-co-nang.html.]
Nếu bạo quân trúng xuân d.ư.ợ.c, nàng cũng cơ hội trốn thoát.
cũng coi như đạo nghĩa, cho những thị vệ truy bắt nàng.
Nói cũng , là ai hạ d.ư.ợ.c ?
Ai dám hạ d.ư.ợ.c ?
Ngày hôm .
Sáng sớm, Phượng Cửu Nhan đang luyện công trong nội điện, Liên Sương vẻ mặt lo lắng chạy tới.
“Nương nương, nương nương!
“Thư quý nhân xảy chuyện !”
Phượng Cửu Nhan thu quyền, giữa hai hàng lông mày hiện rõ vẻ nghiêm túc.
“Nói rõ là chuyện gì?”
“Sáng sớm, Lưu công công dẫn đến, hình như lục soát thứ t.h.u.ố.c gì đó trong cung của Thư quý nhân, nàng mưu hại Hoàng thượng! Đây là trọng tội đó ạ!”
Phượng Cửu Nhan lập tức nghĩ đến xuân d.ư.ợ.c mà bạo quân trúng tối qua.
Hơn nữa, tối qua bạo quân đến chỗ của Thư quý nhân.
Chắc hẳn t.h.u.ố.c bỏ bữa tối.
Thư quý nhân chắc ngu ngốc đến mức trực tiếp hạ t.h.u.ố.c mạnh, như sẽ bạo quân phát hiện.
Có lẽ chỉ là một loại t.h.u.ố.c nhẹ khiến ý loạn tình mê, khi giao hoan, cũng chỉ nghĩ là hứng khởi, cho dù tra, cũng tra d.ư.ợ.c tính gì.
Liều lĩnh như , cũng thể phần thắng.
lầm ở chỗ, Thư quý nhân , trong cơ thể Hoàng thượng còn Thiên Thủy Chi Độc, sẽ khiến d.ư.ợ.c tính tăng vọt…
Như , Thư quý nhân đúng là tự tự chịu.
Phượng Cửu Nhan cụp mắt.
“Chuyện liên quan gì đến Vĩnh Hòa Cung, cần dò la thêm.”
Liên Sương gật đầu.
Tuy nương nương lạnh lùng, nhưng trong cung, ai mà nghĩ cho bản ?
Huống hồ Thư quý nhân mưu hại Hoàng thượng, ai bảo vệ .
Mọi chỉ Thư quý nhân hạ d.ư.ợ.c Hoàng thượng, chứ là t.h.u.ố.c gì.
Hôm đó, Thư quý nhân dùng trọng hình, đuổi khỏi hoàng cung.
Khi thị vệ lôi nàng khỏi cung, sắp qua khỏi.
Ngoài , tỳ nữ cận của nàng đ.á.n.h c.h.ế.t, ngay cả phụ nàng cũng liên lụy, giáng chức.
Các phi tần chuyện , đều kinh ngạc.
Thư quý nhân ngưỡng mộ Hoàng thượng như , hạ độc hại Hoàng thượng chứ?
Tối đó.
Thánh giá đến Lăng Tiêu Điện.
Cách mấy ngày mới gặp Hoàng thượng, Hoàng quý phi sủng nhục kinh.
“Hoàng thượng, chứ? Thần lo lắng lắm.
“Sáng nay chuyện của Thư quý nhân, thần vô cùng kinh ngạc.
“Thư đại nhân vì để nàng thánh sủng, âm thầm tốn ít tâm sức, nàng thật bất hiếu.”
Tiêu Dục trong lời của ả ẩn ý, trầm giọng hỏi.
“Người nhà họ Thư gì?”