Tiểu Vũ trong góc, run lẩy bẩy.
Bên giường êm, sư A Liệt, nhưng gọi một cái tên khác.
"A Lẫm, phụ hoàng và mẫu hậu đều nhớ con. Con ngủ ngon . Đợi phụ hoàng hồi cung, sẽ truyền hoàng vị cho con..."
Tiểu Vũ: Không chứ! Đây là thứ huyền học gì ?!
Hắn chỉ một cặp song sinh thể chung cảm, từng còn thể thông linh a!
Sư chẳng lẽ nhớ nhi t.ử lớn đến phát điên !
Cứ như , Tiểu Vũ mang theo đôi mắt vằn vện tia m.á.u, căn bản thể ngủ, cũng dám ngủ.
Hôm , ngoại trừ , những khác đều tràn trề tinh thần.
Nguyên lão thái gia tiễn Nguyên Trạm xuống núi, nhét tay nải của nhiều lương khô, còn quên dặn dò một việc vặt chốn quan trường.
Tiểu Vũ theo phía , ngáp ngắn ngáp dài, mắt thâm quầng.
Phía một bàn tay túm lấy vạt áo .
Quay đầu , là A Liệt —— hảo điệt nhi của .
A Liệt vóc dáng quá nhỏ, đưa ngón tay ngoắc ngoắc , hiệu xổm xuống chuyện.
Tiểu Vũ vô cùng phối hợp.
Hắn xổm xuống, A Liệt đột nhiên vươn tay vỗ một cái lên trán ... Một tờ bùa màu vàng, cứ như kịp phòng , dán c.h.ặ.t lên trán .
Cơ mặt Tiểu Vũ hung hăng co giật vài cái.
"Sư ! Huynh quản nhi t.ử của a!"
Thế còn dùng cả bùa chú !
Đột nhiên, A Liệt giơ cánh tay lên, ôm lấy cổ .
Trong n.g.ự.c chợt mềm nhũn, Tiểu Vũ sững sờ.
Ngay đó, giọng ngây thơ non nớt của A Liệt vang lên.
"Quỷ hoàng thúc, đầu thai, một nhé."
Tiểu Vũ nó ác ý, ôm chầm lấy nó, gào khan.
"Ô ô... Hóa con quan tâm như ! mà... thật sự là quỷ a!"
Phượng Cửu Nhan chằm chằm nhi t.ử nhà , khỏi tò mò.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Trên nó lấy nhiều đồ như ? Đều giấu ở thế?
Lúc chia tay, Nguyên Trạm trịnh trọng hành lễ.
"Tổ phụ, Huyền lão tiền bối, cáo từ!"
Tiểu Vũ bước lên phía , chỉ :"Còn nữa chi!"
Ánh mắt Nguyên Trạm sâu Tiểu Vũ một cái.
"Ngươi... chăm sóc cho tổ phụ."
Nói xong Nguyên Trạm liền vô tình bước .
...
Một bên khác.
Hoàng thành.
Gia đình Thụy Vương trở về.
Tiêu Hoành giam giữ áp giải suốt dọc đường, nay lở loét chảy mủ, hình .
Điều còn thống khổ hơn cả cực hình lăng trì.
Bởi vì mỗi một ngày gã sống hiện tại, đều là lăng trì.
Dường như trong cõi u minh tự ý trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-1683-su-huynh-dien-roi-sao.html.]
Vừa đến Hoàng thành, Tiêu Hoành liền tắt thở.
Cơ thể Tiêu Hoành Cổ Vương c.ắ.n trả, lục phủ ngũ tạng đều khoét rỗng.
Cổ Vương ăn xong cỗ thể , "khí cụ" mới để nuôi dưỡng, nhanh biến mất trong một vũng m.á.u loãng, bốc mùi hôi thối.
Đôi mắt Nguyễn Phù Ngọc thấy, Thụy Vương kể chuyện , nàng thở dài một .
"Hy vọng quyết định của sai."
Thụy Vương nắm lấy tay nàng:"A Ngọc, thị phi đúng sai, đều ở trong lòng chúng ."
Nguyễn Phù Ngọc hừ lạnh một tiếng.
"Nghe vẻ cao thâm, thực chất là nhảm. Đạm Đài Diễn đồ thành g.i.ế.c , cũng cảm thấy bản là đúng."
Thụy Vương dịu dàng mỉm .
"Nàng và giống . A Ngọc, luôn cảm thấy nàng là một ."
"Ta cảm tạ ."
Cứ như thể nàng thèm khát một .
"Liệt Vô Tân ?" Nguyễn Phù Ngọc nhớ tới .
Thụy Vương quanh bốn phía, phát hiện bóng dáng Liệt Vô Tân.
Hắn suy đoán:"Có lẽ thấy Tiêu Hoành c.h.ế.t, chấp niệm cũng theo đó tan biến, cần thiết tiếp tục lưu nơi ."
Nguyễn Phù Ngọc chút cảm khái:"Vì báo thù cho hảo hữu, truy hung nhiều năm như , thật khiến khâm phục."
Thụy Vương nắn nắn hổ khẩu của nàng.
"Chúng hồi phủ thôi."
Thụy Vương phủ, đám nô tỳ sớm treo lụa đỏ hoa tú cầu, một mảnh hỉ khí dương dương.
"Vương gia Vương phi về !"
Cát Thập Thất thấy cách bài trí trong phủ, hì hì với Nguyễn Phù Ngọc:"Sư tỷ, tỷ sắp đón mùa xuân thứ hai !"
Nguyễn Phù Ngọc tát cho một cái.
"Đồ cẩu t.ử, tiếng ! Cái gì mà mùa xuân thứ hai, coi thường ai thế hả! Lão nương mười mấy mùa xuân !"
Ánh mắt Thụy Vương u oán, lóe lên chút ánh sáng xanh.
"A Ngọc, là nam nhân thứ mấy của nàng?"
Cát Thập Thất xa:"Sư tỷ phu, khuyên đừng hỏi, hỏi chính là tự chuốc lấy bực . Dù thể khiến sư tỷ sinh hài t.ử, là đầu tiên!"
Thụy Vương khổ:"Vậy vinh hạnh."
Cát Thập Thất bồi thêm một câu.
"Người thể khiến sư tỷ ăn cỏ cũ, cũng là đầu tiên."
Bốp!
Nguyễn Phù Ngọc vỗ một chưởng lên trán .
"Ta là mù, điếc! Coi c.h.ế.t hả! Dám thị phi của ngay mặt !"
Thụy Vương đón lấy Cát Nhi từ tay nhũ mẫu, một tay bế nhi t.ử, tay dùng để dắt thê t.ử, sải bước về phía .
"A Ngọc, chúng sắp bắt đầu một nhân sinh mới , đều là đường bằng phẳng..."
Keng!
Nguyễn Phù Ngọc lập tức hòn đá vấp ngã một cái.
Thụy Vương:!
Cát Thập Thất:!
Khóe miệng Nguyễn Phù Ngọc hung hăng co giật:"Đường bằng phẳng ? Hả?"