Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Chương 1137: Hoàng phu không dễ làm

Cập nhật lúc: 2026-05-01 01:40:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoài cung, trong một tòa trạch viện.

 

Phượng Vi Tường ở đây gặp a tỷ mà nàng tâm tâm niệm niệm.

 

Nàng thực sự kinh hỉ, định nhào tới ôm đối phương, liếc thấy phần bụng nhô lên của tỷ .

 

"A tỷ, tỷ đây là?"

 

Phượng Vi Tường nghĩ đến điều gì đó, nhưng cảm thấy quá khả thi.

 

Phượng Cửu Nhan ánh mắt ôn hòa gật đầu.

 

"Ta t.h.a.i ."

 

Phượng Vi Tường khó tin há hốc mồm,"Thật ?!"

 

Chuyện thật sự quá !

 

Hai tỷ xuống, lâu gặp, nhiều chuyện .

 

Phòng cách vách.

 

Tiêu Dục và Tống Lê ở cùng một chỗ.

 

Sắc mặt Tống Lê kém xa , mắt treo hai "cái túi" thâm quầng, sầu tự hiện rõ ngoài.

 

Tiêu Dục chẳng chút nhãn lực nào mà hỏi.

 

"Làm Hoàng phu thế nào?"

 

Tống Lê cúi gằm mặt, thần tình bi ai tự giễu.

 

"Thảo dân bất tài, khó lòng đảm đương."

 

Tiêu Dục nhíu mày.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Sao sầu mi khổ thổ thế ?

 

Chẳng lẽ, Phượng Vi Tường mới nới cũ, nam sủng ?

 

Tống Lê chợt nghĩ đến điều gì, hai mắt sáng lên.

 

Hắn dậy, chắp tay hành lễ với Tiêu Dục.

 

"Hoàng thượng, dám hỏi Hoàng hậu nương nương đích tới, là vì tiếp nhận ngôi vị Quốc chủ ?"

 

Tiêu Dục phủ nhận.

 

Tống Lê triệt để thở phào nhẹ nhõm.

 

Như .

 

Cứ như , Vi Tường thể cùng về Nam Tề .

 

Ngay đó nghĩ đến Hoàng thượng, khỏi lắm miệng hỏi một câu.

 

"Hoàng thượng, ngài cũng đến Tây Nữ Quốc ?"

 

Quốc bất khả nhất nhật vô quân.

 

Hoàng thượng đến Tây Nữ Quốc, Nam Tề vạn nhất loạn lạc gì, thì .

 

Ánh mắt Tiêu Dục trầm lẫm.

 

"Phu thê nhất thể."

 

Những chuyện liên quan đến quốc sự, tỷ như đến giải quyết phản loạn của Tiểu Chu Quốc và Trịnh Quốc. Những chuyện cần thiết nhất nhất cho Tống Lê .

 

Tống Lê do dự mãi, vẫn quyết ý khuyên can.

 

"Hoàng thượng, Hoàng phu , dễ như . Thảo dân khuyên ngài tam tư."

 

Hàng mày kiếm của Tiêu Dục nhíu .

 

"Không dễ chỗ nào?"

 

Hoàng phu cần phê duyệt tấu chương, cũng cần thượng triều, chuyện so với Hoàng đế còn nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Tống Lê một hai câu rõ.

 

"Thảo dân to gan, Tây Nữ Quốc , căn bản thích hợp cho nam t.ử sinh sống."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-1137-hoang-phu-khong-de-lam.html.]

 

Tiêu Dục cảm thấy đương nhiên.

 

"Nữ t.ử sinh sống ở Nam Tề, cũng giống như ."

 

Lời đột nhiên thức tỉnh Tống Lê.

 

Thì , chỉ nghĩ cho bản , từng nghĩ tới, Vi Tường ở Nam Tề sống tự tại, khắp nơi chèn ép, mà ở Tây Nữ Quốc, nàng mới như cá gặp nước, thể thỏa sức phát huy ưu thế phận nữ t.ử của nàng.

 

thiển cận , chỉ nghĩ đến bản .

 

...

 

Hai tỷ ở phòng cách vách, Phượng Vi Tường hỏi:"A tỷ, tỷ tính toán gì?"

 

Phượng Cửu Nhan thẳng vấn đề trả lời nàng.

 

"Tạm thời Quốc chủ , bình định Tiểu Chu Quốc và Trịnh Quốc."

 

Phượng Vi Tường lập tức lo lắng hỏi:" tỷ đang mang thai, khoan hãy hoán đổi phận với , lẽ nào sợ hài t.ử ảnh hưởng ?"

 

A tỷ m.a.n.g t.h.a.i đứa bé dễ dàng, nên ở Nam Tề, an tâm dưỡng t.h.a.i mới .

 

Nàng thật sự sợ đứa bé xảy chuyện ngoài ý .

 

Vừa nghĩ tới a tỷ mang thai, còn lặn lội đường xa đến Tây Nữ Quốc, nàng liền một trận hoảng sợ.

 

Phượng Cửu Nhan tỏ vẻ mây trôi nước chảy.

 

"Không . Ta tự an bài. Ngược , thế sớm đến Tây Nữ Quốc, còn về Nam Tề?"

 

Phượng Vi Tường vẻ mặt đầy sầu lo.

 

"A tỷ, quen , hơn nữa, yên tâm giao Tây Nữ Quốc cho một thế .

 

"Thế dẫu cũng là ngoài, giống hai tỷ chúng , lỡ như ả sinh dị tâm, chẳng là hủy hoại cơ nghiệp Túc gia ?"

 

Phượng Cửu Nhan nhàn nhạt .

 

"Muội suy nghĩ chu , như ."

 

Nhận sự khẳng định của a tỷ, Phượng Vi Tường hoát nhiên khai lãng.

 

ngay đó nàng lộ vẻ sầu khổ:"A tỷ, chỉ tỷ cảm thấy đúng, mẫu và Tống Lê, bọn họ đều cảm thấy sai, còn và chuyện của Tây Nữ Quốc quan hệ gì."

 

Phượng Cửu Nhan hiểu rõ, Tống Lê là lo lắng Vi Tường phát bệnh.

 

Nàng thể Tống Lê , dẫu , trong lúc Vi Tường gian nan nhất, là bồi tiếp Vi Tường, chữa trị cho nàng, giúp nàng từ từ lên.

 

"Tống Lê vì mà rời khỏi Nam Tề, dễ. Hắn và mẫu , cho cùng là chịu bất kỳ thương tổn nào.

 

"Bọn họ nếu gì khiến vui, cũng rõ ràng với bọn họ, tuyệt đối đừng nghẹn trong lòng, hiểu lầm càng tích tụ càng sâu.

 

"Muội tuy chỉ là tạm ngôi vị Quốc chủ, nhưng phàm việc gì cũng tận tâm tận lực, tịnh nhẹ nhàng. Cai trị một quốc gia lớn như , vô cùng mệt mỏi, khó tránh khỏi sẽ xem nhẹ bên cạnh. Đây của , tin rằng cho thêm chút thời gian, thể hơn."

 

Phượng Vi Tường chỉ là một để dốc bầu tâm sự, thể hiểu nàng, về phía nàng, hiện tại nàng rốt cuộc cũng chút ý .

 

"A tỷ, ."

 

Sau khi hai ngoài, Tống Lê sớm đợi ở trong sân.

 

Hắn bước nhanh tới, định mặt Phượng Vi Tường, ánh mắt nóng rực.

 

"Vi Tường, đều là của ."

 

Phượng Vi Tường lắc đầu:"Ta cũng , dành cho nhiều kiên nhẫn hơn. Chàng luôn chăm sóc , vất vả. Tướng công, đa tạ vẫn luôn bồi tiếp bên cạnh ."

 

Hốc mắt Tống Lê nóng lên.

 

"Ta từng trách nàng."

 

Hai hòa hảo như lúc ban đầu, càng thêm thể tách rời .

 

Tiêu Dục nắm lấy tay Phượng Cửu Nhan, nhắc nhở nàng.

 

"Bọn họ ngược nhi thoái , gánh nặng đè lên vai chúng ."

 

Tống Lê cũng thấy bụng bầu của Phượng Cửu Nhan, chút lo lắng.

 

"Hoàng hậu nương nương nay thế , hoán đổi với Vi Tường?"

 

 

Loading...