Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 507

Cập nhật lúc: 2026-03-27 21:56:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu Đại Tráng nhất định ly hôn thì dùng biện pháp mạnh, chi bằng dỗ dành mụ , để mụ tự nguyện ly hôn."

 

Trong mắt Liêu Thục Cầm lóe lên một tia tính toán.

 

Mã Đại Tráng vội vàng hỏi:

 

“Nữ Gia Cát của , diệu kế gì ?"

 

“Hãy với Vương Đại Hoa rằng, nếu một là tội phạm cải tạo thì con trai bà tư cách tham gia kỳ thi đại học.

 

Để bà chủ động ly hôn, con trai theo , còn đăng báo cắt đứt quan hệ nữa."

 

Liêu Thục Cầm .

 

Mã Đại Tráng nhất thời lớn:

 

“Ý !

 

Thục Cầm, em đúng là một cô gái thông minh, ly hôn với mụ sẽ lấy em ngay, em sinh cho một thằng con thông minh nữa."

 

Nói đoạn, Mã Đại Tráng hôn một cái lên mặt Liêu Thục Cầm.

 

Liêu Thục Cầm tránh né nhưng ánh mắt tràn đầy vẻ ghét bỏ.

 

Nếu vì cửa tiệm , ả đời nào chịu trao cho hạng đàn ông trung niên ngoại hình tầm thường, còn hôi miệng, mất vệ sinh như Mã Đại Tráng.

 

Điều ả cảm thấy may mắn duy nhất là đầu óc Mã Đại Tráng linh hoạt, ả thể dễ dàng nắm thóp, bảo gì nấy.

 

Mã Đại Tráng cũng uống r-ượu nữa, giai nhân trong lòng, gã nôn nóng âu yếm một trận .

 

Gã định bế phòng trong nhưng Liêu Thục Cầm lên tiếng.

 

“Anh Đại Tráng, em mặc kệ gia đình phản đối, nhất quyết theo , chẳng mưu cầu gì cả, chỉ là thấy , thật thà bản lĩnh, đây em cũng nỡ để khó xử, tuy rằng con trai chỉ kém em ba tuổi nhưng em thực lòng coi nó như con đẻ, ảnh hưởng đến tương lai của nó."

 

“Thực , em sẵn lòng theo danh phận, Vương Đại Hoa bớt xén tiền công của em, hoa hồng hứa cũng kiếm cớ trả.

 

Nếu bà lấy tiền bớt xén của em để phụ cấp cho và con trai thì em sẵn lòng thôi, dù em kiếm tiền cũng nguyện ý tiêu cho và con trai."

 

mà, khổ nỗi bà đem tiền mua chỉ tiêu công tác cho em trai bà , em nuốt trôi cục tức ."

 

Nhắc đến chuyện , Mã Đại Tráng cũng hừ mũi một tiếng:

 

“Con hổ cái phá gia chi t.ử đó, cái gì cũng khuân về nhà ngoại, còn ly hôn với mụ thì nhà sớm muộn cũng mụ khuân sạch."

 

“Em chỉ sợ nghĩ em tâm cơ quá sâu mà thích em.

 

Anh Đại Tráng, em thực sự đều là vì , cùng sống những ngày tháng mà!"

 

Liêu Thục Cầm những lời , vành mắt đỏ hoe.

 

Bộ dạng của ả khiến Mã Đại Tráng hưởng thụ.

 

“Em đó là thông minh, chính là thích phụ nữ thông minh.

 

Không giống con mụ ngu ngốc Vương Đại Hoa , suốt ngày chỉ gây họa cho ."

 

“Anh Đại Tráng, đợi chúng đăng ký kết hôn xong, chúng cùng kinh doanh xưởng thêu, cần phụ cấp cho nhà ngoại của Vương Đại Hoa nữa, tiền kiếm đều là của chúng ."

 

Liêu Thục Cầm cố ý như .

 

“Bình thường bận rộn, xưởng thêu giao cho em, em thì , cần khuân vác gì cứ bảo một tiếng là ."

 

Mã Đại Tráng phòng .

 

Liêu Thục Cầm thấy Mã Đại Tráng bắt đầu c.ắ.n câu, bèn giả vờ khó xử :

 

mà, căn nhà cũng là của bà dì, bà khá thích Vương Đại Hoa.

 

Em dùng căn nhà tên bà để mở xưởng thêu, sợ là danh chính ngôn thuận đấy!"

 

“Bà dì thấy ai cũng thích cả, ai là vợ thì bà đối với đó.

 

con cái, còn trông cậy để dưỡng lão tiễn đưa đấy!"

 

“Yên tâm , em gả cho thì là một nhà, dùng căn nhà của bà là thiên kinh địa nghĩa."

 

Liêu Thục Cầm thầm c.h.ử.i một câu:

 

“Đồ ngu!”

 

Sau đó khéo léo dẫn dắt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-quan-nhan-khong-de-choc/chuong-507.html.]

 

mà, nhà còn con cháu khác, khi bà trăm tuổi, lỡ như đến tranh thì ."

 

Liêu Thục Cầm sợ Mã Đại Tráng hiểu lầm, vội vàng giải thích thêm:

 

“Em là ham hố căn nhà , mà là xưởng thêu mở cũng tích lũy uy tín, khách quen quan trọng, cộng thêm ngõ nhỏ nổi tiếng , những thích thêu thùa đều sẽ tìm tới.

 

Nếu căn nhà các em họ khác của cướp mất thì việc ăn coi như hỏng bét."

 

Mã Đại Tráng cũng phụ họa:

 

“Cũng đúng thôi.

 

Mẹ cũng ý , sợ con cái nhà dì cả, dì ba và út kéo tới tranh nên mới bảo và Vương Đại Hoa dẫn con trai dọn qua đây ở , tạo mối quan hệ với bà dì, nhất nên lập một bản di chúc."

 

“Vậy di chúc lập ?"

 

Liêu Thục Cầm hỏi.

 

Đây là điều ả nhất.

 

“Chưa!

 

Trước đây và Vương Đại Hoa đề cập với bà vài nhưng bà nào cũng đ-ánh trống lảng, hình như cố ý né tránh bàn tới chuyện ."

 

Mã Đại Tráng chút bực bội, “Bà già đó gian xảo lắm."

 

“Em cách!"

 

Liêu Thục Cầm lên tiếng.

 

Thực cứ mãi hiến kế khiến Mã Đại Tráng nghĩ ả tâm địa nhiều, chỉ là Mã Đại Tráng thực sự quá ngu ngốc, ám chỉ đều hiểu, ả chỉ thể rõ mưu kế .

 

Liêu Thục Cầm ghé tai Mã Đại Tráng nhỏ vài câu, Mã Đại Tráng lớn.

 

Sau đó gã bế xốc Liêu Thục Cầm lên, gặm nhấm vài cái:

 

là một cô bé thông minh, thực sự yêu thương em cho thật mới ."

 

Gã thậm chí còn đợi đến phòng ngủ, ngay tại gian chính bắt đầu hành động.

 

“Anh Đại Tráng, ở đây lắm !"

 

Liêu Thục Cầm đỏ mặt, giọng điệu mang theo vẻ thẹn thùng.

 

“Có gì mà chứ!"

 

Mã Đại Tráng chẳng thèm kiêng dè, “Em xinh thế , dù ở cũng sướng."

 

Hai nãy giờ vẫn trốn bên cửa sổ lén , hình ảnh nhức mắt là thứ mà những ngay cả đối tượng còn như họ thể xem ?

 

Chương 412 Mượn đao g-iết

 

Sáng sớm, hai t.ử của Ngụy Dũng mang cuốn băng ghi hình về đồn cảnh sát.

 

“Sư phụ, đúng như dự đoán của thầy, về cơ bản đều cả."

 

Đệ t.ử đỏ mặt, “Chỉ là bọn họ thì thầm, hai đứa em thấy."

 

“Nói thì thầm?

 

Có quan trọng ?"

 

Ngụy Dũng hỏi.

 

Nếu chỉ là mấy lời thì thầm trai gái thì quan trọng, cái chỉ là chứng cứ mà thôi.

 

“Quan trọng!"

 

Đệ t.ử khẳng định chắc nịch, “Em nghi ngờ bọn họ hại bà dì."

 

Đệ t.ử còn thì :

 

“Cũng chắc là hại bà dì, lẽ chỉ tính kế để bà dì một bản di chúc thôi."

 

“Để xem băng ghi hình ."

 

Ngụy Dũng .

 

Nếu hai kẻ súc sinh đó thực sự tay với bà dì thì với tư cách là công an, bọn nhất định tay bảo vệ.

 

 

Loading...