Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-03-27 21:26:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đây là đồ , nhất định sẽ giữ gìn cẩn thận."

 

Sở Nhiên , hiểu ý của Giang Tiểu Ngải.

 

Ở nơi như Cảng Thành , thực độ an kém xa thủ đô, loại thu-ốc thực chất là trang cho một lá bùa hộ mệnh.

 

Giang Tiểu Ngải và Lục Thiếu Lâm vẫn hẹn mười một giờ đêm từ Cảng Thành trở về làng chài, họ để Sở Nhiên tiễn nữa vì sợ an .

 

Lúc Sở Nhiên tiễn biệt hai còn hỏi một câu:

 

“Nếu thuận lợi qua đây , luôn ?

 

Chúng cùng khởi nghiệp chẳng lẽ ?"

 

“Tổ quốc cần chúng em!"

 

Giang Tiểu Ngải mỉm nhẹ nhàng .

 

..."

 

Sở Nhiên gì.

 

Lục Thiếu Lâm thì :

 

“Chúng tôn trọng lựa chọn của , sai.

 

Chúng cũng lựa chọn của riêng ."

 

Giang Tiểu Ngải vẫy vẫy tay với Sở Nhiên:

 

“Tin tưởng phán đoán của em, sẽ nhanh ch.óng mở cửa thôi, việc gặp gì khó khăn cả."

 

Sở Nhiên gật đầu, thêm gì nữa.

 

Tạm biệt Sở Nhiên, cũng tạm biệt Cảng Thành.

 

Giang Tiểu Ngải và Lục Thiếu Lâm mang theo những món đồ mua trong hai ngày ở Cảng Thành cùng với chiếc bọc nhỏ của Sở Nhiên, đến bến tàu sớm hơn một chút.

 

“Anh đằng xem."

 

Giang Tiểu Ngải chỉ một nhóm đang xuống thuyền:

 

“Sao trông vẻ quen mắt nhỉ?"

 

Chương 184 Giang Tiểu Ngải mang thai

 

Lục Thiếu Lâm kỹ theo hướng tay Giang Tiểu Ngải chỉ, chắc là một nhóm nhỏ vượt biên tới.

 

Mặc dù trời tối tăm nhưng nhờ chút ánh trăng, Lục Thiếu Lâm vẫn nhận :

 

“Là Thẩm Đình!"

 

, đúng!

 

Chính là cô !"

 

Giang Tiểu Ngải cũng rõ:

 

“Cô thế mà cũng vượt biên tới Cảng Thành ?

 

Gan lớn thật đấy!"

 

Thực mấy tháng gần đây Giang Tiểu Ngải sắp quên mất con Thẩm Đình , cô biến mất khỏi thế giới của Giang Tiểu Ngải, ngờ gặp ở nơi .

 

Thẩm Đình dường như cảm nhận ánh mắt nên cũng sang phía .

 

Lục Thiếu Lâm kéo Giang Tiểu Ngải nấp gốc cây, tránh khỏi ánh mắt của Thẩm Đình.

 

Họ sang đây chuyến thể để Thẩm Đình , nếu thể sẽ chuốc lấy rắc rối.

 

Thẩm Đình nhanh ch.óng theo mấy cùng thuyền rời khỏi đây, lúc Lục Thiếu Lâm và Giang Tiểu Ngải mới đến sát bến tàu gặp tên đầu nậu.

 

Trên đường về, tên đầu nậu chèo thuyền hỏi:

 

“Mua ít đồ chứ gì?

 

, qua thì chẳng cần về gì nữa.

 

Bờ bên là thế giới phồn hoa, mạnh hơn bên gấp trăm đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-quan-nhan-khong-de-choc/chuong-230.html.]

 

“Tương lai chúng em cũng thể đèn hoa rực rỡ, phồn vinh thịnh vượng thôi."

 

Giang Tiểu Ngải mỉm , cô là từ hậu thế xuyên tới nên tự nhiên tương lai đất nước sẽ .

 

, nhóm xuống thuyền lúc nãy là ạ?"

 

Giang Tiểu Ngải kìm tính tò mò hỏi.

 

“Đó là do lão hắc họ Dư dắt mối, một thuyền phụ nữ trẻ tuổi, đều là lừa sang Cảng Thành để bán đấy."

 

Tên đầu nậu với giọng điệu như thể quá quen thuộc, nhưng cũng c.h.ử.i thề:

 

“Cái loại chuyện thất đức đến cùng cực như , ch-ết chắc chắn sẽ đày xuống mười tám tầng địa ngục."

 

cũng thường xuyên dắt mối sang bờ bên nhưng thu phí rõ ràng, bao giờ cái loại chuyện táng tận lương tâm đó."

 

Giang Tiểu Ngải và Lục Thiếu Lâm , Thẩm Đình e là gặp rắc rối lớn , nhưng đây còn là chuyện mà họ thể quản nữa.

 

Giang Tiểu Ngải và Lục Thiếu Lâm thuận lợi trở về Dương Thành, Hứa Thắng Uy vỗ vai Lục Thiếu Lâm:

 

“Anh Lục, chị dâu nhỏ giúp một việc lớn, cấp biểu dương chị đấy!"

 

“Cái là gì, đây quân khu Định Thành từng biểu dương , đó ở thủ đô nghiên cứu một loại thu-ốc cũng biểu dương.

 

vợ xưa nay vốn khiêm tốn, công việc bận rộn nên bao giờ lên đài nhận thưởng cả."

 

Lục Thiếu Lâm huênh hoang , trong lòng đắc ý vô cùng, sướng đến mức sắp bay lên tận mây xanh.

 

Vợ nhỏ của đúng là bản lĩnh, quá nở mày nở mặt.

 

Lục Thiếu Lâm quên lời hứa đó, đưa Giang Tiểu Ngải khắp các chợ đen lớn nhỏ ở Dương Thành, mua cơ man nào là đồ đạc, đồ ăn, đồ mặc, đồ dùng, đồ chơi và cả quà cho nữa, mua túi lớn túi nhỏ chất đầy.

 

Quan trọng nhất là cô còn cả bảng ghi chép so sánh giá cả.

 

Giang Tiểu Ngải đến bưu điện gọi điện thoại cho B-éo, chi-a s-ẻ những thông tin thám thính cho họ để tránh việc họ tới đây cứ như ruồi mất đầu đ-âm quàng đ-âm xiên.

 

Tiếc là nhà B-éo mãi ai máy, Giang Tiểu Ngải đành thôi.

 

Thật khéo , ở quảng trường ga tàu Dương Thành, họ tình cờ gặp Tần Nam và B-éo mới xuống tàu hỏa.

 

“Trời đất ơi, hai mà mua nhiều đồ thế ?"

 

Tần Nam kinh ngạc thốt lên.

 

“Rẻ mà chứ !"

 

Giang Tiểu Ngải vui vẻ, vội vàng lấy cuốn sổ nhỏ , xé mấy trang ghi chép nhét tay Tần Nam:

 

“Bọn em ga ngay đây, cái cho , đều là kết luận em đúc rút khi so sánh giá cả ở nhiều nơi đấy."

 

“Tiểu Ngải, đúng là tuyệt vời quá, chi tiết thế sẽ giúp ích nhiều đây."

 

Tần Nam liếc qua một lượt vội vàng cất kỹ tờ giấy:

 

“Hai ngay bây giờ ?"

 

“Không kịp thời gian nữa ."

 

Giang Tiểu Ngải đồng hồ, “Có chuyện gì thì gọi điện cho em."

 

Giang Tiểu Ngải vội vàng chào biệt hai bước lên chuyến tàu trở về thủ đô.

 

Nhìn những túi lớn túi nhỏ chiến lợi phẩm, cô cảm thấy việc mua sắm đúng là khiến tâm trạng vô cùng sảng khoái, nhất là ở cái thời đại thiếu thốn vật tư , mua là hời .

 

Sau khi về đến thủ đô, Giang Tiểu Ngải nghỉ ngơi ba ngày, phát quà cho bạn bè, bàn bạc với nhà họ Sở về chuyện của Sở Nhiên, còn tổ chức một bữa tiệc ở nhà họ Tiết mới bắt tay công việc.

 

Lục Thiếu Lâm vẫn còn mấy ngày nghỉ nên mỗi ngày đều cố gắng hết sức chăm sóc Giang Tiểu Ngải.

 

Buổi sáng nấu xong bữa sáng mới gọi Giang Tiểu Ngải dậy, buổi trưa lặn lội đưa cơm, buổi tối đón Giang Tiểu Ngải tan , tiệm cơm quốc doanh thì về nhà đích xuống bếp.

 

Anh thực sự thực hiện đúng việc bao trọn hết việc nhà, để Giang Tiểu Ngải bận tâm một chút nào.

 

Chỉ là thời gian như quá ngắn ngủi, kỳ nghỉ của Lục Thiếu Lâm kết thúc, việc tại đơn vị bộ đội ở phía bên thủ đô.

 

Mặc dù với tư cách cán bộ thể xin cho nhà theo quân đội nhưng đơn vị ở vùng ngoại ô, Giang Tiểu Ngải đến bệnh viện sẽ phiền phức.

 

Lục Thiếu Lâm chọn lúc nào thời gian sẽ về tứ hợp viện bầu bạn với vợ, lúc thời gian thì ở đơn vị.

 

 

Loading...