Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 89

Cập nhật lúc: 2025-11-28 05:06:16
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chứ còn gì nữa, cái hình mềm yếu thướt tha của cô mà chịu nổi, Hạ Đình cao mét chín, cả là cơ bắp, ngủ sập cả giường vẫn còn là chuyện nhỏ...”

mà Hạ Đình đúng là... từng lính khác, xem bà Chu Tú Dung chẳng bao lâu nữa thêm cháu , phúc khí thật.”

“....”

Chuyện phiếm ai cũng thích , nhưng tin đồn giật gân pha lẫn "màu sắc" thì ai từ chối .

Đặc biệt là những bà cô trung niên trong làng, mỗi ngày ăn tối xong là chẳng việc gì , chỉ tụ tập buôn chuyện khắp nơi.

Mọi tụ thành từng nhóm ba năm , nhà nhà, cơ bản là đều đang bàn tán chuyện của Hạ Đình và Dụ Sanh.

Hơn nữa, tin đồn càng lúc càng lan xa.

Ban đầu chỉ Hạ Đình lửa già cháy dữ dội nên bắt nạt Dụ Sanh quá đáng.

Về , khi truyền tin càng nhiều, chuyện biến thành Hạ Đình yêu Dụ Sanh đến mức thể kiềm chế , thậm chí ngay cả khi Dụ Sanh ngoài ông cũng nỡ để cô tự bế cô.

Lưu Song Song sợ dì chú phát hiện, khi về nhà vẫn luôn trốn trong phòng dám ngoài, ngoại trừ vệ sinh, ngay cả ăn cơm cô cũng chỉ dám trốn trong phòng, sợ đột nhiên xông cửa bắt cô .

Tuy cam tâm, nhưng bây giờ điều quan trọng nhất là thể bắt về để sinh con cho ông chú năm mươi mấy tuổi , nên cô quyết định tạm thời từ bỏ Hạ Đình, chờ tiền chỗ dựa tìm cơ hội khiến Hạ Đình và Dụ Sanh ly hôn, dù bà Chu Tú Dung cũng Hạ Đình sinh con, trong thời gian ngắn ông chắc chắn sẽ đụng Dụ Sanh.

ngờ rằng chỉ lén lút vệ sinh một lát nhiều chuyện phiếm mới mẻ về Hạ Đình và Dụ Sanh như .

Nào là lửa già cháy dữ dội, nào là m.á.u nóng sập cả hai chân giường, Dụ Sanh Hạ Đình hành đến mức mấy ngày nay dìu.

Lưu Song Song xong những lời , mắt đỏ hoe vì tức giận.

Vừa giận buồn, còn ghen tị hận thù, hận thấu xương!

chạy về nhà khóa trong phòng lóc t.h.ả.m thiết, thể nào tin sự thật .

Mặc dù ai thấy, nhưng cô vẫn kiểm soát cơn giận trong lòng, đ.ấ.m chăn gối c.h.ử.i rủa Dụ Sanh xối xả.

“Đồ tiện nhân! Tiện nhân! Đồ khốn hổ! Chắc chắn là mày quyến rũ Đình! Anh Đình nhất định là mày lừa lên giường! Đồ tiện nhân! Tao g.i.ế.c mày!”

điên cuồng đ.ấ.m chiếc chăn giường để giải tỏa cơn giận dữ, cứ như chiếc chăn đó chính là Dụ Sanh , đ.á.n.h thế nào cũng hết giận.

Sau đó, cô mệt, mắng mệt.

khi đầu óc bình tĩnh trở , cô chợt lóe lên một ý tưởng, một kế hoạch còn hơn .

Lần nhất định khiến Dụ Sanh mất hết danh dự, bại danh liệt! Cắt đứt hậu họa mãi mãi!

Chương 69: Từng Thấy Người Yêu Đến Mức Mất Trí, Chưa Thấy Kiểu Này

Lúc Hạ Đình về thì trời tối .

ông vẫn đến nhà máy đỗ xe tải xong mới về nhà.

Lúc ông về thì Dụ Sanh xem đến đoạn kết của cuốn tiểu thuyết trong tay.

Mẹ nó, đây là một cuốn tiểu thuyết bi kịch nữa!

Cô lẩm bẩm c.h.ử.i thầm trong lòng, nhưng nước mắt vẫn ngừng tuôn rơi.

Hạ Đình phòng thấy cô buồn bã, tưởng cô bắt nạt gì, vội vàng chạy tới xuống mép giường.

“Sao ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-89.html.]

“Không , chỉ là cái kết của cuốn sách , khiến xong thấy khó chịu thôi.”

Dụ Sanh lau nước mắt, giận dỗi ném cuốn sách sang một bên, “Không nữa, mấy cuốn tiểu thuyết mua về là kết thúc bi kịch, càng càng khó chịu.”

Sao cái thời đại thịnh hành tiểu thuyết bi kịch ?

Rõ ràng câu chuyện phía trông còn bình thường, đến cuối cùng là cẩu huyết đến mức nào thì đến mức đó.

Dụ Sanh bực c.h.ế.t , quyết định "phong ấn" mấy cuốn còn nữa.

Trong mắt Hạ Đình thoáng qua vài phần bối rối và xin , “Xin em, mấy cuốn sách đó kết thúc , mai mua cho em nhé.”

“Thôi, em đoán tiểu thuyết bây giờ chắc đều như thôi, chắc cũng chẳng mấy cuốn , dù mai em chắc cũng bình thường , tiểu thuyết nữa .”

Dụ Sanh xua tay, đầu độc tinh thần của nữa.

Lúc ở hiện đại cô cũng ít khi tiểu thuyết, mà nếu thì cũng chỉ những thể loại nhẹ nhàng vui vẻ.

Bởi vì cô cảm thấy cuộc đời đủ tệ hại , nếu còn thêm mấy cuốn ngược tâm bi kịch gì đó nữa thì cô sẽ rơi trầm cảm mất thôi.

Không cần thiết, cần thiết!

“Được, em...”

Hạ Đình định bảo cô lưng , Dụ Sanh tự giác lưng đối diện với ông.

Im lặng , còn thút thít lau nước mắt.

Cái bóng lưng thế nào cũng giống như đang giận dỗi.

Hạ Đình im lặng như thóc, giúp cô t.h.u.ố.c xong, ôm cô xuống vẫn nhịn xin nữa, “Xin em.”

“Hả? Xin gì cơ?”

Dụ Sanh hề giận dỗi, cô chỉ buồn bã đơn thuần vì cái kết bi kịch của cuốn tiểu thuyết nãy dư âm quá lớn, cô kịp nguôi ngoai thôi.

Nên Hạ Đình đột nhiên câu khiến cô ngây .

Cô ngẩng đầu ông, “Sao đột nhiên xin ?”

Môi Hạ Đình mím , lông mày cũng nhíu chặt, trông ông vô cùng tự trách.

hình như bao giờ em vui .”

em thích ăn gì, thích xem gì, cũng em thích đồ vật gì nhất, tìm thứ em thích để mua, kết quả khiến em sách mà buồn bã đến thế .”

Nói đến đây, ông cúi đầu nghiêm túc mặt cô, “Em thể cho ? thế nào mới thể khiến em vui vẻ mỗi ngày?”

Có lẽ là vì từng thấy Hạ Đình, luôn việc dễ dàng, mặt lúc nào cũng lộ vẻ nắm chắc thứ trong tay, để lộ vẻ mặt ngơ ngác và chân thành như .

Dụ Sanh ngây mất vài giây.

Cô cũng nghĩ gì, đột nhiên đưa tay nhéo má ông.

“Ôi chao, ngờ má sờ cũng mềm mềm, cứng như em tưởng tượng nha.”

trừ cho qua chuyện, Hạ Đình vẫn nghiêm túc cô.

Bất đắc dĩ, Dụ Sanh đành suy nghĩ nghiêm túc trả lời t.ử tế.

Loading...