Tối nay kiểu gì cũng tranh thủ sờ một chút!
Dụ Sanh nghĩ thật là .
Cô nghĩ thể tỉnh táo lén lút sờ bụng sáu múi của Hạ Đình khi ngủ.
loạn cả buổi, cơn buồn ngủ của cô chất chồng lên hết đợt đến đợt khác.
Giờ tìm tư thế thoải mái, cơn buồn ngủ tích tụ liền ập đến ngay lập tức, chẳng mấy chốc cô mơ màng ngủ .
Cô còn quậy phá, cũng còn rên rỉ thở dài vì khó chịu nữa, Hạ Đình an lòng, và cũng may mắn vì đề nghị của tác dụng với cô.
quá đề cao khả năng tự chủ của .
Anh cứ nghĩ Dụ Sanh ôm và Hạ Trường Diễn ôm chắc cũng khác là mấy, cùng lắm là nặng thêm chút, chỉ cần kệ là , vẫn ngủ tiếp .
Dụ Sanh quá mềm mại.
Vòng eo thon gọn thể nắm trọn, tay đặt lên eo cô, ý ban đầu chỉ là bảo vệ cô để tránh cô trở mà .
Ai ngờ tay đặt lên eo cô cái eo thon thả ấm áp mềm mại đó thu hút.
Mảnh mai quá.
Sao mảnh mai đến thế?
Hình như một bàn tay thể ôm trọn.
Trong căn phòng lờ mờ, ánh trăng dần nhạt mờ ảo, nhưng ý thức của Hạ Đình càng lúc càng tỉnh táo.
Anh cúi đầu hai cơ thể đang ôm , hình thể và màu da đối lập rõ rệt, tạo nên sự tác động thị giác cực mạnh.
Quan trọng là thở giữa chừng còn là mùi hương thoang thoảng đặc trưng cô, cái mùi hương nhè nhẹ hòa lẫn mùi t.h.u.ố.c cứ chen chui mũi , từng bước đ.â.m sâu phổi, hư vô cảm giác, nhưng vô cớ khiến lòng nóng ran khó chịu.
Hạ Đình là trai mới lớn hiểu chuyện gì, tuy từng tiếp xúc mật với phụ nữ, nhưng cũng hiểu chuyện nam nữ.
Anh khả năng tự chủ cao, cộng thêm bình thường mỗi ngày đều bận rộn, việc gì thì cơ bản lúc nào bồn chồn như thế .
Cho nên một khi bồn chồn, thì là chuyện đơn giản nhịn một chút là qua .
Nếu ở xưởng, thể tự giải quyết, nhưng giờ hứa gối ôm hình cho Dụ Sanh thì thể tùy tiện bỏ .
Thế là Hạ Đình thầm thở dài, chỉ thể tiếp tục nhắm mắt cố nhịn.
Dụ Sanh ngủ thật sự ngoan, đúng như cô , cô căn bản thể giữ nguyên một tư thế ngủ.
Hạ Đình khó khăn lắm mới cảm thấy trấn áp những suy nghĩ dơ bẩn trong lòng và sắp ngủ , thì cô gái nhỏ trong lòng bắt đầu động đậy yên.
Đầu tiên cô trở ngửa , ấn eo ngăn cản.
Sau đó lẽ vì trở thành công nên chút bực bội, cô bắt đầu quơ quàng lung tung.
Lúc thì đặt chân giữa hai chân , lúc thì lấy gác lên phía .
Anh khó khăn lắm mới kẹp chân cô cố định xong, thì tay cô bắt đầu yên.
Lúc thì chui n.g.ự.c , lúc thì sàm sỡ sờ khắp bụng sáu múi của .
Anh kéo áo xuống, cô bực bội kéo lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-71.html.]
Mấy Hạ Đình cứ tưởng Dụ Sanh tỉnh cố tình thế, nhưng cúi xuống , cô rõ ràng vẫn nhắm mắt, ngủ say.
Cuối cùng vài giằng co, Hạ Đình sợ cô động đậy quá nhiều sẽ tỉnh giấc, đành để mặc cô vén áo lên sờ.
Tay cô nhỏ, thon thả và mềm mại, vì đang ngủ say, cô luôn vô thức sờ sờ một cái ôm chặt lấy eo cố gắng dán sát .
Cô gái nhỏ mềm mại, thơm tho, cứ cọ qua cọ , như đổ thêm dầu lửa khiến ngọn lửa trong lòng cháy càng lúc càng mãnh liệt.
Trong căn phòng rộng lớn, mờ tối tĩnh mịch, tiếng ga giường ma sát và tiếng thở dốc xen lẫn tiếng thở dài của đàn ông vang lên đan xen .
Từ tiếng ve ếch kêu đến tiếng chim hót, ánh mặt trời cuối cùng thế ánh trăng lạnh lẽo rọi căn phòng.
Trên chiếc giường đôi rộng lớn, chăn màn lộn xộn cuộn tròn ở một bên, cô gái trẻ với khuôn mặt ngủ ngon lành nép trong vòng tay đàn ông, đàn ông cong siết chặt vòng eo thon thả của cô gái, bàn tay to lớn của , vạt váy ngủ hai dây mỏng manh cuộn lên đến eo, một mảng váy nhăn nhúm nắm chặt trong tay, như thể sắp x.é to.ạc ...
Dụ Sanh một giấc mơ suốt đêm, vô cùng thoải mái.
Cô nghĩ khi tỉnh dậy thì Hạ Đình chắc .
khi cô mở mắt , thấy vẫn bám chặt Hạ Đình, chân gác lên chân , tay còn hề vướng víu sờ lên bụng sáu múi của .
"!"
Chương 55: Đột nhiên lĩnh hội thế nào là sức mạnh bạn trai
"Tỉnh ?"
Trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến giọng khàn khàn của đàn ông, bộ óc còn tỉnh táo của Dụ Sanh lập tức tê dại như điện giật.
"Ừm."
Dụ Sanh dám ngước mặt Hạ Đình, vì tư thế của họ bây giờ quá mờ ám, cô thậm chí còn dám nhúc nhích.
"Sao còn xưởng giờ ?"
Vừa hỏi xong câu Dụ Sanh lập tức hối hận, quả nhiên là tỉnh ngủ mà? Sao cô hỏi cái câu ngu ngốc đó cần suy nghĩ chứ? Người sáng suốt cũng vì cô mà!
Nghĩ đến đây, Dụ Sanh vội vàng cúi đầu hổ chuyển sự chú ý.
Kết quả cúi đầu mới phát hiện váy ngủ của kéo lên gần đến eo , cô còn gác chân lên chân trong khi chỉ mặc quần lót nhỏ!
Trời ơi đất hỡi!
Đầu óc Dụ Sanh ong ong, mặt đỏ bừng lên.
" sợ sáng sớm thì cô vô ý ngửa cọ vết thương."
Hạ Đình dường như thấy ngượng, chống tay dậy, vạt áo vén lên cả đêm cũng theo đó trượt xuống che bụng sáu múi.
Mái tóc ngắn cắt gọn gàng, vẻ lạnh lùng xen lẫn sự tùy tiện lười biếng, cùng với đôi vai rộng, eo thon và đôi chân dài thế nào cũng thu hút, Hạ Đình dường như dù gì cũng tỏa một từ trường cấm d.ụ.c quyến rũ, luôn khiến kìm khám phá thêm.
Dụ Sanh chú ý nhất là vẻ mặt của .
Tuy gì, nhưng giữa hai lông mày đầy vẻ khó chịu vì thiếu ngủ, còn ẩn chứa chút lo lắng.
Dụ Sanh ngủ ngoan, cái váy ngủ của cô suýt xoa đến nhàu nát ban nãy là tối qua chắc nhịn nhiều, nhịn khổ sở.