Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 64

Cập nhật lúc: 2025-11-28 04:36:49
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không chỉ là vui, mà còn là sướng rơn!

Dụ Sanh chỉ cần nghĩ tới cảnh cầm tiền ném mặt mấy mẫu trẻ tuổi là kìm khóe miệng cứ nhếch lên ngừng.

Thật là khoái hoạt!

Thật sự là sướng hết !

"Sắp về tới nhà ."

Giọng Hạ Đình vẻ thư thái vui vẻ, cái cảm giác xa cách cho lạ gần bao quanh ngày thường cũng giảm đáng kể.

Lúc Hạ Đình trông cũng khá dễ tiếp cận.

Dụ Sanh nghĩ chắc cũng đang nghĩ tới chuyện gì vui, nên hỏi thêm.

Chẳng mấy chốc, chiếc xe tải dừng cửa nhà.

Chu Tú Dung và Hạ Hướng Vãn thấy tiếng xe tải chờ sẵn ở cửa.

Khi thấy Dụ Sanh Hạ Đình bế xuống, cả hai đều sợ hãi.

"Trời ơi, Tiểu Sanh thế ?"

"Mẹ ơi! Sao thương ?"

Sau khi hỏi Dụ Sanh, hai mới phát hiện Hạ Trường Diễn bước xuống xe cũng dính đầy t.h.u.ố.c màu tím khắp .

Bộ dạng thế nào cũng thấy đáng sợ.

Chu Tú Dung vội vàng lích chiếc xe lăn tới gần gọi nhà, "Ôi chao ôi, cháu ngoan của bà cũng thương nhiều thế , rốt cuộc mấy đứa xảy chuyện gì ở bên ngoài hả?"

Hạ Hướng Vãn cũng mặt đầy lo lắng theo sát bên cạnh, "Anh ơi, với ngã hả? Sao luôn ?"

"..."

Sau khi giải thích sơ qua sự việc, Chu Tú Dung và Hạ Hướng Vãn đều thấy sợ hết vía, cả hai cứ chằm chằm vết thương Dụ Sanh, cũng lo lắng như cô rằng để sẹo .

Hạ Đình dọn dẹp xong hai căn phòng lầu hai thì chuẩn ngoài nữa.

Anh cầm chìa khóa xe lên, chợt nhớ điều gì đó, bèn đầu về phía Dụ Sanh đang vây quanh hỏi han.

"Mấy ngày cô đừng động đậy lung tung nữa, cơm sáng trưa tối sẽ cho mang đến, giờ về trấn một chuyến, nếu mấy còn mua gì mà mua thì thể với , tối sẽ mang về."

Anh vội vàng, giải quyết xong việc ở xưởng nửa đường lái xe cứu họ .

Chậm trễ lâu như , về đó sẽ thu xếp .

Dụ Sanh lắc đầu tỏ vẻ ngại, " gì cần mua, nếu tiện đường thì mua giúp Tiểu Diễn mấy cuốn tập chữ Khải với một cái bút máy , mấy cuốn tập chữ Khải nó mua hôm nay ngâm nước hỏng hết , bút máy cũng mất ."

"Được, tối sẽ mang về cho nó."

Hạ Đình hỏi nhiều, nhanh chóng khỏi cửa.

Đợi tiếng xe tải dần xa, Hạ Trường Diễn mới nhịn mở lời hỏi cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-64.html.]

"Dì Dụ ơi, dì chẳng còn mua mấy cái kẹp tóc, băng đô nữa ?"

Hạ Trường Diễn cùng Dụ Sanh mua đồ, cô thích mấy món đồ xinh xắn đó tới mức nào, nhưng lúc ba hỏi thì cô bảo chẳng cần gì hết, ngược còn nhớ rõ ràng đồ mà bé mua.

Cậu bé thấy trong lòng một thứ cảm giác nên lời, ấm áp, một sự thôi thúc nhỏ bé khó hiểu, gần cô hơn một chút, nhất là cô ôm một cái hoặc xoa đầu...

Trong mắt Dụ Sanh, một đứa nhóc con kiêu kỳ bướng bỉnh thể cái ý nghĩ , nên cô chỉ nghĩ Hạ Trường Diễn hình như trở cái vẻ ban đầu sẵn lòng chấp nhận cô, nghĩ nhiều.

"Không , đó là mấy thứ đồ chơi con gái thích, ba con là một đàn ông khô khan như sắt thép sẽ hiểu , cho dù dì nhờ ba mua thì ba cũng chắc nhận cái nào, chi bằng đợi dì lành vết thương tự mua thì hơn."

Dụ Sanh giải thích đơn giản, đoạn kéo kéo cái áo bẩn thỉu , cầu cứu Chu Tú Dung.

"Mẹ ơi, con lăn lộn mấy vòng trong bùn lầy, bẩn quá, con tắm quá chừng~"

Kể từ khi Dụ Sanh về nhà họ Hạ, cô bao giờ nũng một nào, còn chăm sóc cho cả già lẫn trẻ nhỏ trong nhà chu đáo, điều khiến cái tính cách chiều con dâu bấy lâu nay ẩn giấu trong lòng Chu Tú Dung dịp thể hiện.

Giờ đây đột nhiên con dâu t.h.ả.m thương như thế, Chu Tú Dung ngay lập tức cảm thấy tràn đầy sức lực.

"!"

"Được! Tắm rửa ! Cứ giao cho ! Mẹ đun nước nóng , lát nữa giúp con tắm!"

Bà kích động vô cùng, lăn xe lăn thoắt cái bếp nhóm lửa.

Hạ Hướng Vãn thấy chuyện ho như cũng lập tức hăng hái, cứ nhảy cẫng lên bên cạnh giơ tay.

"Con nữa con nữa! Chân bà tiện, con thể giúp tắm rửa lau ! Giờ con tắm giỏi lắm! Bảo đảm sẽ rửa sạch hết bùn bẩn !"

"Được , Vãn Vãn nhà giờ cũng hiểu chuyện nha! Biết giúp tắm luôn ! Không uổng công thương con~"

Dụ Sanh thật quen để khác tắm cho , nhưng giờ vết thương lưng chạm nước, cái chân thương thể dùng sức là chân dễ dùng nhất, thật sự thể tự .

Thà rằng để cứ bẩn thỉu hôi hám, hoặc là cố sức tự thể nặng thêm vết thương, Dụ Sanh dứt khoát chọn yên để khác phục vụ.

theo cách phân chia công việc , Hạ Trường Diễn chẳng việc gì để .

Cậu bé bên cạnh tận mắt Hạ Hướng Vãn Dụ Sanh hôn xoa đầu, thấy trong lòng vô cùng khó chịu, tìm việc gì đó để .

bé là con trai, thể giúp Dụ Sanh tắm.

Vậy bé còn thể gì đây?

Hạ Trường Diễn bệt xuống ghế sô pha lầm lì cạy ngón tay, đầu tiên trong đời hối hận vì đầu t.h.a.i con trai.

Dụ Sanh vốn để ý đến bé, nhưng cái nỗi oán hận của đứa nhóc quá nặng, cả cứ như cái máy phát tán oán khí, thật khó mà chú ý.

Cô nghĩ một lát, Hạ Trường Diễn chắc hẳn ơn cô, nên lúc chắc giúp việc gì đó.

Thế là cô suy nghĩ đơn giản giao cho bé một nhiệm vụ.

"Tiểu Diễn, dì thấy đói bụng, uống cái gì đó ngọt ngọt, con lấy giúp dì hai cái bánh đào tô đây , lát nữa nước nóng sôi thì con pha giúp dì một bát mạch nha sữa nhé."

Đột nhiên giao nhiệm vụ, đôi vai đang rũ xuống vì chán nản của Hạ Trường Diễn ngay lập tức thẳng lên.

"Dạ , con lấy liền!"

Trên bé cũng vết thương, tuy chỉ là mấy vết trầy xước nhỏ, nhưng chắc chắn cũng thể việc , sẽ đau.

Loading...