cứ động đậy là cô cảm thấy sẽ kéo tới vết thương.
Cô đang phân vân nên gọi Hạ Đình đỡ một cái , thì Hạ Đình như tỏng suy nghĩ của cô, đột nhiên cúi xuống bế cô khỏi giường.
"Ê?!"
Dụ Sanh mặt mày kinh ngạc hết cỡ, chỉ kịp vội vàng vòng tay ôm lấy cổ , tim cô đột nhiên bắt đầu đập loạn xạ.
Trời đất ơi! Chuyện gì đang xảy ?
Hạ Đình bế cô ư?
Sao bế cô cơ chứ?
Dụ Sanh ngượng ngùng đỏ cả vành tai, trong đầu cũng cuồng dữ dội, dám ngước lên mặt Hạ Đình.
Gần quá chừng!
Thật sự là gần sát bên!
Giống y hệt cái tình tiết sắp xảy trong giấc mơ ban nãy!
Giả quá trời!
Dụ Sanh thấy lơ lửng, lén lút ngước Hạ Đình một cái.
Tưởng còn thể như trong mơ, đối diện với đôi mắt dịu dàng, nào ngờ Hạ Đình căn bản chẳng thèm cô.
Anh lịch sự vòng tay đỡ eo và chân cô, ngón tay thậm chí hề chạm da thịt cô một chút nào, vẻ mặt trông cũng chẳng khác ngày thường là bao, "Tiểu Diễn, cầm chắc thuốc, theo ."
"Dạ, !"
Sau đoạn đối thoại ngắn ngủi, Hạ Đình nhanh chóng bế cô rời khỏi bệnh viện lên xe tải.
Lẽ Dụ Sanh còn đang ong đầu vì trai bế, nhưng lúc xuống cẩn thận đặt chân xuống đất, cơn đau thấu trời lập tức khiến cô tỉnh táo .
Nghe thấy tiếng cô nén thở, bàn tay Hạ Đình đang chuẩn vặn chìa khóa khựng , "Chân cô thương nặng, dạo cố gắng đừng dùng sức chân , lát nữa sẽ bế cô xuống xe."
Dụ Sanh thẳng tắp ở ghế phụ, lưng dám dựa , một chân thể dùng sức, bỗng thấy bức bối vô cùng.
"Biết ."
Giọng cô lí nhí, là đang buồn bực lắm.
Hạ Đình ngoái đầu cô một cái, nhưng nhất thời nên gì để cô đừng quá khó chịu.
Sau khi im lặng lái xe một đoạn khá xa, mới đột nhiên cất tiếng hỏi.
"Hôm nay cô với Tiểu Diễn mua gì ở trấn?"
"Hửm?" Dụ Sanh thoải mái nhích cổ, "Mua vài cuốn tập cho Tiểu Diễn, nhân tiện đặt một cái giường mới và vài món đồ đạc nữa, thích kiểu phòng của ? định bày phòng cũng giống ."
"..." Quả nhiên là thế.
Hạ Đình rơi im lặng, mãi một lúc mới lên tiếng.
"Đồ đạc với giường mới đặt ở tiệm nào? Lát nữa hủy."
Câu thành công khơi lên hứng thú của Dụ Sanh, cô dứt khoát đầu, giọng điệu còn chút mừng rỡ, "Ơ? Hủy chi ? Anh định ngày nào cũng về nhà ngủ ?"
Hạ Đình thấy trong lòng khó chịu, nhưng vẫn gật đầu.
"Ừ, một thời gian nữa lẽ bận rộn, chắc thời gian về nhà ngủ, lát nữa về đến nhà cô cứ xem ti vi lầu một lát, sẽ chuyển đồ đạc trong phòng nhỏ sang, cô cứ tiếp tục ở phòng ."
Ôi chà!
Tuyệt cú mèo!
Dụ Sanh tuyên bố đây là chuyện vui duy nhất coi như thỏa mà cô hôm nay.
mặt ông chủ thì lộ .
Thế là cô giả bộ hiểu chuyện gật đầu, "Thế hả, thì hết cách , lời ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-63.html.]
"Ừm."
Bàn tay to nắm vô lăng siết chặt, trong xe chìm im lặng.
Dụ Sanh vốn thoải mái, khí còn ngượng ngùng thì càng khó chịu hơn.
Cô nghĩ một chút, bèn kéo Hạ Trường Diễn bắt đầu trò chuyện.
"À Tiểu Diễn, mấy cuốn tập dì mua cho con hôm nay rơi xuống đất dính mưa ? Còn cái bút máy nữa, con nhặt lên ?"
Cô nhớ hình như Hạ Trường Diễn bò lên khỏi mương .
Hạ Trường Diễn lắc đầu, "Dạ , con nó rơi ở , nhưng cũng chẳng quan trọng nữa, ba ba sẽ mua cái mới cho con."
"Ồ, cũng ."
Dù Hạ Đình thiếu tiền, mua một bộ mới cũng thôi.
Dụ Sanh thoải mái chấp nhận.
chủ đề dừng ở đó, cô vẫn thấy bứt rứt khắp , chỉ thể ngây về phía , "Haizz, chừng nào mới về đến nhà đây, kiểu khó chịu quá."
"Sao ? Đau lưng đau chân?"
Hạ Đình liếc nhanh cô một cái, giọng hình như còn ý quan tâm.
Dụ Sanh lúc quá khó chịu, thì giờ để ý mấy chi tiết đó.
Cô thở dài, nhích cái cổ cứng đờ.
"Không , chỉ là cứ thẳng đơ thế khó chịu lắm."
"... Khoảng mười phút nữa là tới , nếu cô khó chịu quá thì cứ dựa một lát, cần sợ tróc t.h.u.ố.c ở vết thương , về đến nhà sẽ bôi cho cô."
"Hả?" Dụ Sanh lúc đầu chậm hiểu, đợi đến khi phản ứng thì lập tức kinh ngạc đầu, "Anh bôi cho ư?"
"Ừm, Vãn Vãn với đều hiểu mấy chuyện , thời gian giúp cô thuốc."
Ở ghế lái, Hạ Đình ngay ngắn, từ đầu đến chân đều toát vẻ cấm dục, cho khác gần, nhưng lời hợp với cái tính cách lạnh lùng của .
Dụ Sanh ngây một lúc lâu mới hậu tri hậu giác "ồ" một tiếng, nhanh chóng đỏ mặt ngoài cửa sổ.
Trời đất thánh thần ơi.
Cô lầm chứ?
Hạ Đình t.h.u.ố.c cho cô ư?
Vậy chẳng ngày nào cô cũng cởi nửa cái áo mặt ?
Cái cảnh kích thích quá mất...
Không!
Không !
Cô giữ vững bản >_<
Chữ Sắc đầu là con dao!
Vì tiền bạc thể phát triển lâu dài, vì vô thanh niên trẻ măng và một tương lai tươi , gì thì cũng lung lay!
Chương 49: Muốn ôm ấp và vuốt ve
"Đang nghĩ gì ? Trông cô vẻ vui lắm."
Ngay lúc Dụ Sanh hạ quyết tâm nữa hướng tới tương lai tươi , giọng trầm thấp của Hạ Đình đột nhiên lọt tai.
Dụ Sanh cảm thấy chột một cách lạ lùng, nhưng nghĩ tới việc vốn sẽ gì với , cô nhanh chóng thấy nhẹ nhõm.
"Không , chỉ là nghĩ tới vài chuyện vui thôi."