Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 60

Cập nhật lúc: 2025-11-28 04:02:28
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

dám bỏ cuộc cũng bỏ cuộc. Bây giờ tính mạng của Dụ Sanh trong tay , thể mới mất nữa. Cậu sống sót!

Chương 46: Đều tại

“Rầm—” “Bịch—” “C.h.ế.t tiệt, cứ chứ!”

Trên con đường nhỏ lầy lội, đầy bùn đất bướng bỉnh leo lên xe đạp hết đến khác. Hết đến khác ngã, hết đến khác thương, ngã đến nỗi kìm bệt xuống đất nức nở. “Phải đây! Rốt cuộc đây! Tại vẫn lớn lên! Tại lùn thế ! Tại đạp xe!”

Cứ ngã vài , Hạ Trường Diễn chạy đến bên mương rạp xuống gọi Dụ Sanh, nhưng sắc mặt Dụ Sanh ngày càng tệ, thậm chí bắt đầu đỏ ửng bất thường. Cậu sợ đến c.h.ế.t khiếp, nhưng cách nào cũng thể học cách xe đạp. Cậu giận dữ hối hận, xong tiếp tục cố gắng trèo lên xe, cuối cùng, chiếc xe loạng choạng vài mét, ngay đó là tiếng “bịch” một cái, cả lẫn xe đ.â.m sầm xuống bùn đất. Lần Hạ Trường Diễn còn sức để bò dậy nữa, cạn hết sức lực .

Cuối cùng, ngay lúc bé tuyệt vọng nhất, bên tai bỗng truyền đến tiếng gầm rú của động cơ. Tiếng gầm rú của xe tải Hạ Trường Diễn luôn thấy ồn ào khó , nhưng ngay lúc cảm thấy âm thanh như tiếng nhạc trời. Là ba đến !

Cậu bé chắc chắn nghĩ như , ngay lập tức sức lực cạn kiệt cũng tụ , giúp bé một bò dậy khỏi đống bùn lầy. Khi thấy chiếc xe tải to lớn đang lao về phía họ ở đằng xa, Hạ Trường Diễn lập tức rưng rưng nước mắt. Cậu vứt xe đạp sang một bên, tại chỗ điên cuồng vẫy tay. “Ba! Ba! Chúng con ở đây!”

Cậu vẫy tay gào thét, đầy nửa phút , chiếc xe tải dừng mặt . Hạ Đình dừng xe bước xuống, định hỏi thấy Dụ Sanh, Hạ Trường Diễn kịp kể lể gì, nắm lấy tay ông kéo ông đến bên bờ mương. “Ba! Ba mau cứu cô , cô sốt ! Còn chảy nhiều máu!”

Không cần Hạ Trường Diễn chỉ dẫn, Hạ Đình lập tức thấy Dụ Sanh và nhanh chóng nhảy xuống. Ông cao ráo chân dài, nhảy xuống mương nhanh chóng dễ dàng cứu Dụ Sanh lên. “Lên xe , đưa hai đứa đến bệnh viện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-60.html.]

Ông lượt bế Dụ Sanh và Hạ Trường Diễn lên xe, ném chiếc xe đạp đang đất thùng xe phía , đó phóng xe nhanh nhất thể đến bệnh viện thị trấn. Ông màng bùn đất , ôm Dụ Sanh gần như là chạy thẳng bệnh viện, Hạ Trường Diễn cũng theo sát phía . Đến khi việc thỏa, vết thương cả hai xử lý, Dụ Sanh cũng truyền nước biển để hạ sốt, lúc bước chân bận rộn của Hạ Đình mới dừng .

Ông mệt mỏi bên giường bệnh, cau mày suy nghĩ sâu xa. Sau hiểu lầm tối qua, đáng lẽ ông giữ cách với Dụ Sanh như ý định ban đầu, tránh để Dụ Sanh thấy ông nhiều mà cảm thấy thoải mái thích, dù thì cô hôm qua cũng ý đó với ông. Tương tự, ông cũng nhận rằng dạo quá quan tâm đến chuyện của Dụ Sanh, việc nảy sinh tình cảm với cô là một biểu hiện vô trách nhiệm đối với hai đứa con của cả. Vì , ông kìm nén chuyện ngay từ trong tâm.

hôm nay Chu Tú Dung đột nhiên bất chấp mưa gió đến tìm ông Dụ Sanh và Hạ Trường Diễn thể gặp chuyện, lúc đó ông mới chợt nhận căn bản thể điều đó. Ông lo lắng, tim đập như trống, hề nghĩ ngợi gì mà lập tức lái chiếc xe tải vốn dùng cho buổi chiều ngay. Và khoảnh khắc thấy Hạ Trường Diễn đường nhưng thấy Dụ Sanh, ông gần như thể kiềm chế nỗi hoảng sợ dâng lên trong lòng. Đó là một cảm xúc vô cùng xa lạ, đột nhiên như trời long đất lở, khiến ông suýt vững khi bước xuống xe.

Sau đó, ông ôm cô từ con mương bẩn thỉu lên. Thật nhẹ, thật bé nhỏ, cơ thể mềm mại, nhưng đang run rẩy. Không giống với bất kỳ cảm giác nào ông từng tưởng tượng, cô run đến nỗi khiến lòng ông rối bời.

May mắn , bác sĩ , chỉ là vết thương nhiễm trùng cộng thêm lạnh nên mới sốt cao, chỉ cần tiêm một mũi hạ sốt là . Thấy cô giường bệnh, sắc mặt từ từ hơn, Hạ Đình lúc mới cảm thấy trái tim đang treo ở cổ họng cuối cùng cũng rơi xuống. Ông hồi hộp, tự nhiên nắm lấy một bàn tay cô đang rũ xuống bên cạnh chăn, phớt lờ bùn đất kịp lau sạch tay cô, nhẹ nhàng hôn lên. “Cảm ơn cô, Dụ Sanh.”

Hạ Trường Diễn đang cạnh giường. Cậu bé tận mắt chứng kiến cảnh , trong lòng xúc động, đồng thời cảm giác tội cũng dâng trào. “Ba, con xin , chuyện đều tại con, nếu con lời Dụ Dì mà ôm chặt cô thì ngã khỏi xe rơi xuống mương, cô vì kéo con lên mới trượt chân xuống mương, cũng vì bảo vệ con sợ con cảm cúm phát sốt nên mới ôm chặt con che gió chắn mưa.”

Hạ Trường Diễn đến bên cạnh Hạ Đình, mắt đỏ hoe. Đáng lẽ nhịn , nhưng vài câu thì giọng kìm mà nghẹn . “Ba, Dụ Dì sốt mãi mà thành thằng ngốc ? Nếu cô thực sự thành thằng ngốc rõ lời ba còn cần cô ? Ba đừng cưới dì mới về nhà ? Nếu cô thật sự thành thằng ngốc, con thể chăm sóc cô , con cũng thể chăm sóc em gái, con xem cô nấu cơm , con sẽ học nhanh...”

Cậu bé lau nước mắt, sợ hãi chuyện sẽ diễn biến theo chiều hướng tồi tệ nhất. Hạ Đình xong lời bé, mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, “Con ghét cô nữa ?” Hạ Trường Diễn dùng sức lắc đầu, ánh mắt cũng tự chủ chuyển sang khuôn mặt Dụ Sanh, “Không ghét nữa, đây con nghĩ cô quá , hôm nay con mới thật sự , với em gái, cũng với con như .”

Cậu bé , khuôn mặt ngượng ngùng đỏ lên. “Ba, con của con, ?”

Loading...