Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 58

Cập nhật lúc: 2025-11-28 03:59:53
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là đầu tiên Hạ Trường Diễn chủ động ôm cô kể từ khi hai quen .

Dụ Sanh thấy chút thụ sủng nhược kinh ( yêu thương quá đỗi mà sợ).

nhanh cô phản ứng , đứa bé chắc là vì chuyện quá tự trách và day dứt, nên nhân tiện âm thầm giải hòa với cái tính ngang bướng trong lòng .

Nói như , cô cũng tai ương hôm nay nên gọi là phúc là họa nữa.

Cô ôm đáp Hạ Trường Diễn, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng bé.

“Không của con , ai hôm nay trời đột ngột đổ mưa lớn như , cho nên là của thời tiết, liên quan gì tới con tới cô cả, ngoan nào, đừng tự trách nữa, mau về nhà tìm lớn đến, ?”

Cô dùng lời lẽ mềm mỏng dẫn dắt, giọng dịu dàng như nước.

Nghe giọng của cô, cảm nhận vòng tay của cô, Hạ Trường Diễn bỗng cảm thấy hình như bấy lâu nay vẫn luôn cố tình phớt lờ những điều của Dụ Sanh, bỏ qua giọng cô dịu dàng dễ nhường nào, cũng từng vòng tay cô ấm áp mềm mại đến thế.

thế nào nữa, cũng sẽ bỏ mặc cô ở đây một tự về.

Cậu lắc đầu, rúc lòng cô, giọng nghèn nghẹn.

“Không , ba , là nam t.ử hán, sinh bảo vệ em gái, bảo vệ con gái, tuy giờ còn nhỏ lắm, nhưng cô cũng là con gái, nên thể bỏ cô đây một .”

“....”

Nói thế nào nhỉ, lời đứa bé lý, còn chút cảm động.

tình hình của họ hiện tại thực sự khả quan chút nào.

Dụ Sanh bất lực, đành kéo khỏi lòng đổi cách khuyên, “Vậy chúng cùng trèo lên, đỡ con trèo lên , con lên thì thử xem kéo lên ?”

Sợ Hạ Trường Diễn suy nghĩ vấn đề, cô vội vàng bổ sung thêm.

“Dù cũng chỉ trẹo một chân, chân trái vẫn mà, con kéo thì chắc là trèo lên .”

Kế hoạch của cô hảo, nhưng Hạ Trường Diễn vô cùng cảnh giác.

Cậu bé thấy Dụ Sanh đưa lên cô đang lừa , lập tức từ chối.

“Không , cô trèo lên cũng đạp xe , đến lúc đó cô vẫn sẽ bảo về tìm , đường lớn một càng nguy hiểm, yên tâm.”

“....”

Trời ơi! Tiêu !

Đứa nhóc ranh mà tinh ranh đến thế!

Dụ Sanh bất lực đỡ trán, “Vậy chẳng lẽ chúng cứ ở đây dầm mưa chờ qua mãi ? Mưa to thế , chỗ hẻo lánh, sẽ ai ngoài việc mua đồ mà qua đây .”

Trải qua nhiều chuyện trong vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ, Hạ Trường Diễn còn hoảng loạn như lúc ban đầu nữa.

Hơn nữa, vì cảm giác tội ơn đối với Dụ Sanh, đầu óc bé lúc xoay chuyển càng nhanh hơn.

nghĩ , cô mỗi chợ mua đồ đều về bữa trưa, giờ đột nhiên mưa lớn thế , bà nội chắc chắn sẽ lo lắng, nên nếu đến giờ ăn trưa mà chúng vẫn về thì bà nhất định sẽ với ba, lúc đó ba sẽ đến tìm chúng .”

“Vậy chúng cứ thế mà chờ ư?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-58.html.]

Dụ Sanh đó cũng nghĩ đến phương án , nhưng cô vẫn thấy để Hạ Trường Diễn về thì thỏa hơn.

“Giờ mưa lớn như thế, gió nổi lớn như thế, chúng ở đây cứ thế mà dầm mưa thổi gió lát nữa là sẽ cảm cúm phát sốt, phát sốt khó chịu lắm đấy, chừng còn cháy não thành thằng ngốc, nếu thành thằng ngốc thì con còn cách nào mà sách học chữ như bây giờ nữa .”

Lời cô là đùa, tất cả đều khả năng xảy , chỉ là cô thêm thắt đôi chút mà thôi.

Hạ Trường Diễn quả nhiên dọa sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trở nên tái mét.

“À? Thật sự sẽ phát sốt thành thằng ngốc ?”

Cậu bé chút dám chắc.

Dụ Sanh gật đầu, “ , con nít sức đề kháng yếu, sốt cao mãi hạ sẽ cháy não, khi bệnh khỏi đến cả cũng rõ, chẳng là thành thằng ngốc ?”

chân thật đến mức cứ như từng tận mắt chứng kiến.

Hạ Trường Diễn lập tức rùng .

Cậu thể tưởng tượng cảnh trở thành một thằng ngốc đến cả cũng sẽ như thế nào, nhưng lúc , tự vấn lòng , vẫn thật sự thể bỏ Dụ Sanh đây một .

Bởi vì ngay từ lúc ôm lấy cô, chấp nhận Dụ Sanh là .

Chỉ mới như bất chấp an nguy của mà cứu con, cho dù thương vì con cũng nỡ lòng trách mắng con.

Cho nên nếu cô yêu cầu, nguyện ý gọi Dụ Sanh là .

Cũng chính vì trong lòng chấp nhận cô là , mới cô gặp nguy hiểm.

Gió lạnh vẫn cứ rít lên vù vù, thổi khiến lạnh thấu xương.

Hạ Trường Diễn bảo vệ Dụ Sanh nhưng thật sự phát sốt thành thằng ngốc, suy tính , vẫn đỏ mặt lao lòng cô nữa.

“Vậy chúng ôm đợi ba đến , bà nội là cái lò lửa, cô ôm thì chúng sẽ cảm cúm phát sốt nữa.”

Chương 45: Hóa đây là cảm giác ôm lòng

“?”

Nói thật, việc Hạ Trường Diễn trải qua chuyện mà từ tận đáy lòng chấp nhận cô thật sự là một niềm vui bất ngờ.

Dụ Sanh thì thực sự lo lắng cảm cúm phát sốt.

Những lời tuy là cố ý dọa , nhưng cũng là điều cô lo lắng nhất.

Cô là lớn, phát sốt khó chịu vài ngày là khỏi.

Hạ Trường Diễn vẫn chỉ là một đứa nhóc sáu tuổi, lỡ dầm mưa mà phát sốt thành thằng ngốc thật, cô sống tiếp ở nhà họ Hạ thế nào, trong tình huống đó cô căn bản thể nào thanh thản nhận tiền rút lui bất cứ lúc nào .

cái vẻ bám dính của Hạ Trường Diễn khi chấp nhận cô, việc cô khuyên cũng còn thực tế nữa.

Bất lực, Dụ Sanh đành cúi cố gắng ôm chặt bộ cơ thể bé, cố gắng để nhiễm lạnh và gió lùa.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Không bao lâu, trận mưa bão lớn cuối cùng cũng dấu hiệu nhỏ dần, cơn gió lạnh thấu xương cũng giảm nhiều.

Dụ Sanh ôm Hạ Trường Diễn, thần kinh căng thẳng, dám thả lỏng một giây phút nào, thi thoảng hỏi thấy lạnh khó chịu trong .

Loading...