Hạ Trường Diễn nhai mấy cái thật nhanh, càng ăn càng thấy bất ngờ.
“Ngon!”
Dụ Sanh gật đầu, đưa bát đậu phộng để riêng cho nó, “Ngon thì ăn nhiều , bát con mang cho ba con ăn nữa nhé, mấy hôm nay ba con về nhà, chắc là bận lắm, ăn chút đồ ngọt lợi cho việc giải tỏa lo lắng.”
“Vâng!”
Hạ Trường Diễn lo lắng là cái gì, nó chỉ cần tìm lý do mà vẫn thể tìm ba.
Chỉ riêng điều thôi khiến nó mừng đến mức suýt chạy .
Thấy nó kịp giày, cứ thế dép lê đòi chạy ngoài, Dụ Sanh vội gọi nó , “Khoan , con dép xăng đan chứ! Đi dép lê mà ?”
Trại nuôi heo của Hạ Đình ở phía tây cùng của làng Nam Phúc, xa xa, nhưng gần thì tuyệt đối , dù cũng là một trại nuôi heo lớn với diện tích vài trăm mét vuông, một đứa trẻ con chỉ riêng việc chạy tìm cũng mất nửa buổi, dép lê chắc chắn .
Hạ Trường Diễn hiển nhiên cũng nhận điều , vội vàng đặt bát xuống về phòng dép xăng đan mới, còn cố ý một bộ quần áo mới sạch sẽ.
Trong đầu nó chỉ nghĩ đến ba thấy nó mặc bộ quần áo mới , ba sẽ phản ứng thế nào khi thấy, nào ngờ nó còn đến trại nuôi heo của ba thì đường gặp mà nó ghét nhất hiện tại.
Nó giả vờ thấy mà tránh , nhưng Lưu Song Song thấy nó sáng mắt lên chạy nhanh đến chặn .
“Ê? Tiểu Diễn? Sao con chạy đây? Định tìm ba con ở xưởng ? Hay để cô dẫn con nhé, cô cũng việc tìm ba con.”
Chương 33: Có kế con cô
Vì Chu Tú Dung đuổi mặt khác mất mặt, Lưu Song Song đến nhà họ Hạ mấy ngày , nhưng cô vẫn bao giờ bỏ cuộc.
Cô tuy đến nhà họ Hạ thăm hỏi, nhưng cứ dịp là lượn lờ tuyến đường giữa nhà họ Hạ và trại nuôi heo, vận may thì chỉ gặp ở xưởng mang bữa sáng đến nhà họ Hạ, vận may thì còn thể thấy Hạ Đình từ xa.
Hạ Đình quả thật quá trai, cao ráo tuấn tú, vẻ mặt nghiêm nghị tuy trông khó gần, nhưng càng tăng thêm cho vẻ cao quý thần bí, khi rình rập nhiều ngày chỉ thấy một cái từ xa, Lưu Song Song cũng thể tự tưởng tượng vui vẻ lâu trong lòng.
Hơn nữa gần đây cô tìm một vài quy luật, Hạ Đình thường xuyên về nhà, cũng từng thấy Dụ Sanh đến xưởng tìm .
Điều cho thấy quan hệ giữa Hạ Đình và Dụ Sanh , thậm chí thể tệ.
Có lẽ giống như những gì trong làng bàn tán, Dụ Sanh buộc nghỉ học để lấy chồng nên trong lòng vẫn luôn oán hận Hạ Đình, hoặc cũng thể đơn giản là Hạ Đình mắt Dụ Sanh, dù là khả năng nào thì cũng lợi cho cô .
Hôn nhân thứ hai kịp, lẽ nào hôn nhân thứ ba cũng đến lượt cô ?
Lưu Song Song tự cho rằng tình yêu dành cho Hạ Đình là trời đất chứng giám ai sánh bằng, thời gian rình rập tuyến đường ngày càng lâu, chỉ còn thiếu một lý do hảo để ở riêng với Hạ Đình.
Không ngờ cơ hội đột nhiên đến.
Bản Lưu Song Song cũng ngờ rằng may mắn gặp Hạ Trường Diễn đang định tìm ba.
Tuy Hạ Trường Diễn là một bé trầm tính khôn ngoan lắm, nhưng cô khôn ngoan mà! Hơn nữa đối với Hạ Trường Diễn mà , cô chắc chắn đáng tin hơn kế mới đến là Dụ Sanh, nên nó nhất định sẽ tiếp xúc với cô hơn, còn thể dỗ dành nó tình hình thực sự của Dụ Sanh ở nhà họ Hạ.
Lưu Song Song nắm bắt cơ hội, lập tức hì hì chạy đến mặt Hạ Trường Diễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-43.html.]
cô còn kịp tiếp, Hạ Trường Diễn nhíu mày từ chối thẳng thừng, nhanh chóng chạy xa mấy bước.
“Không cần, tự tìm, cô đừng đến phiền .”
“?”
Trong mắt Lưu Song Song, Hạ Trường Diễn luôn là một đứa trẻ ngoan ít , thậm chí mắng .
Vì , thái độ bất thường của Hạ Trường Diễn khiến Lưu Song Song liên tưởng đến tình huống tồi tệ nhất.
Cô cố gắng kiểm soát nét mặt đuổi theo, hết sức dùng giọng điệu dịu dàng nhất hỏi nó.
“Tiểu Diễn, con tự dưng chuyện với cô như ? Trước đây quan hệ của chúng chẳng ?”
“Trước khi kế con lấy chồng, cô còn thường xuyên đến nhà con giúp dọn dẹp nhà cửa, dọn phòng cho con nữa, đây con chẳng cũng khá vui vẻ chuyện với cô ?”
“Tiểu Diễn, con cho cô , kế con cô với con ? Nên giờ con mới ghét cô như ?”
Cô cứ đuổi theo bên cạnh Hạ Trường Diễn hỏi ngừng, Hạ Trường Diễn chỉ cảm thấy nỗi hận ngút trời lâu nhớ đến dâng lên trong lòng.
! Chính vì cái cô Lưu Song Song , chính vì cô luôn mặt dày quấn lấy nó và em gái nên Dụ Sanh kiếp mới tức giận ngày nào cũng lóc la hét ở nhà, còn hại c.h.ế.t bọn nó.
Nếu cô cứ bám riết như , Dụ Sanh suy sụp tinh thần khi Vãn Vãn gọi khác là , cô , nó và em gái rõ ràng thể sống thêm vài năm nữa, còn thể đợi đến tuổi trưởng thành mà trốn khỏi kế hung dữ đó.
Nghĩ đến đây, sự hận thù trong lòng Hạ Trường Diễn lập tức dâng lên đến đỉnh điểm.
Nó đột ngột ngẩng đầu lên trừng mắt Lưu Song Song đầy căm hận.
Ánh mắt thực sự Lưu Song Song giật .
Kẻ còn tưởng cô g.i.ế.c cả nhà nó !
Thằng nhóc thối mà trừng mắt cô bằng ánh mắt đáng sợ đó?
Lưu Song Song tức giận vô cùng, nhưng mặt vẫn giữ nụ .
“Tiểu Diễn, con đừng lời kế con bậy, cô đối xử với con và em gái con đều là thật lòng thật , cô còn mang kẹo cho các con ăn nữa, chẳng lẽ con quên hết ?”
Cô đưa tay , xoa đầu Hạ Trường Diễn.
Hạ Trường Diễn đẩy mạnh cô , giọng điệu ghét bỏ vô cùng, “ bảo cô đừng phiền nữa mà! Không hiểu ? Cô phiền phức quá!”
Nó thấy khuôn mặt đáng ghê tởm của Lưu Song Song là trong lòng đầy rẫy oán hận, ngay cả tâm trạng vui vẻ sắp tìm ba cũng lập tức tan biến.
“Á!”
Lưu Song Song bất ngờ đẩy ngã xuống đất, quần áo và tay đều bẩn.
Sắc mặt cô tối sầm một thoáng, trong lòng cực kỳ khó chịu, nhưng nhanh vẫn chỉnh sửa vẻ mặt, bò dậy từ đất đuổi theo.