Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 183

Cập nhật lúc: 2025-11-30 09:34:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh quen với Tống Viện cho t.ử tế, nhất là thể vun đắp tình cảm một chút.

Tống Viện xách hành lý của lên lắc đầu, từ chối thẳng thừng.

“Lần e là rảnh , hôm nay là ba mươi Tết, còn vội về nhà nữa. Lần mua vé xe về trễ, về nhà trễ như bố chắc sắp chờ nổi , hẹn nha.”

“Dù chúng cũng việc chung một nhà máy, còn nhiều thời gian mà, đúng ?”

Nói đến đây, Tống Viện nghiêng mặt sang nháy mắt tinh nghịch với .

Khoảnh khắc , Trạch Lập Quần dường như thấy vẻ tinh nghịch Dụ Sanh nháy mắt với .

Mặc dù chẳng thấy gì, vẫn như ma xui quỷ khiến, theo phản xạ gật đầu.

, cô đều đúng.”

Tống Viện thấy vẻ mơ hồ, tò mò vẫy tay mặt .

“Ê, ? Lúc nãy hỏi , gặp chuyện gì vui , nãy giờ cứ thấy thất thần, hình như tâm trạng lắm?”

tò mò đ.á.n.h giá .

Trạch Lập Quần sợ cô điều gì đó, liền vội vàng giải thích.

“Thật cũng gì.”

“À, tiện thể bây giờ cũng việc gì, đưa cô về nhà nhé, sẵn tiện xem nhà cô ở khu vực nào, đợi qua năm chúng còn thể hẹn cùng về nhà máy.”

Thành thật mà , lời mời như chút mạo đối với một nữ đồng chí mới quen.

Tống Viện vốn dĩ thích khuôn mặt của Trạch Lập Quần, thêm việc họ cùng một nhà máy, tính cả những thời gian trò chuyện, thì tính hai quen hơn một tháng .

Cho nên cô chỉ chần chừ một chút mỉm gật đầu đồng ý.

“Được thôi, phiền giúp xách hành lý nha, nặng quá! xách cả đoạn đường mệt c.h.ế.t !”

“Được, hành lý cứ giao cho .”

Trạch Lập Quần hai lời nhận lấy hành lý của cô , tiện thể đến bên cạnh cô .

“À, cô định ngày nào về nhà máy? xem thử thời gian của chúng trùng .”

Tống Viện bất ngờ sự chủ động và phong thái lịch thiệp của , giọng cũng khỏi dịu đôi chút.

Trạch Lập Quần cũng thỉnh thoảng đầu góc nghiêng khuôn mặt cô , điều khiến cảm giác như đang trò chuyện với Dụ Sanh.

“Lần ở nhà chắc ba bốn ngày, mùng ba hoặc mùng bốn sẽ , còn cô?”

Thời gian rời nhà khá sớm, thông thường những thuê thường đến mùng năm mùng sáu mới .

Tống Viện bất ngờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-183.html.]

“Chà! Trùng hợp ? cũng dự định hai ngày đó đó! Hay chúng hẹn cùng ngày luôn nhé, cứ... mùng ba ? Thế nào?”

chọn ngày mùng ba lý do của , vì mùng ba nhà máy việc, cô thể thêm hai ngày ở riêng với Trạch Lập Quần.

Và điều cũng đúng ý Trạch Lập Quần.

Anh khuôn mặt cô dịu dàng, ánh mắt đầy sự trìu mến và ý .

“Được, mùng ba đến gần nhà cô đợi, chúng cùng bến xe.”

“Vâng~”

 

Chương 144: Anh lời đó thì quá đáng đó

 

Sau khi về nhà, trời tối hẳn, nhưng vẻ mặt u ám của Trạch Lập Quần tan biến, còn nở nụ tươi.

Dụ Duyệt Dương Tú Lệ mắng cả buổi, tối chẳng ăn miếng cơm nào, đói meo, trong lòng bực bội.

Nhìn thấy vẻ mặt thảnh thơi thoải mái của , cô liền giận sôi lên.

“Trạch Lập Quần, nãy chạy , mới về nhà một tháng chạy ngoài, cảnh vật bên ngoài đến thế ?”

Trạch Lập Quần trò chuyện hợp ý với Tống Viện nên tâm trạng , bây giờ về nhà cằn nhằn thì thôi , còn đối diện với khuôn mặt phát tướng trông càng khó coi hơn của Dụ Duyệt, hơn nữa thấy cô lôi thôi cả buổi mà vẫn quần áo, vẫn bốc mùi hôi thối, càng cạn lời.

còn báo cáo với cô ? Lúc nãy khi ngoài với cô tắm rửa , cô thể tự lo cho hãy lo cho , ngày Tết mà còn mặc quần áo bẩn thỉu hôi hám như cô thấy lắm ? Cô như ai còn về nhà?”

Chiều về Trạch Lập Quần thấy Dụ Duyệt quá luộm thuộm quá khó coi, khi gặp Tống Viện nhiều điểm tương đồng với Dụ Sanh thì càng thấy Dụ Duyệt thể nào mắt .

Quan trọng nhất là và Dụ Duyệt thực sự là hợp nửa câu.

Dụ Duyệt bất cứ chuyện gì cũng thích tìm vấn đề của khác, bao giờ rằng nhiều vấn đề đều xuất phát từ chính cô .

đặc biệt thích tranh cãi, chỉ một chút ý là tranh cãi đến cùng, giành chiến thắng mới thôi.

Thấy cô há miệng bộ tịch là sắp sửa bùng phát, Trạch Lập Quần dứt khoát sải bước về phòng, đóng sầm cửa , tiện tay còn khóa cửa luôn.

Dụ Duyệt đập cửa ngoài hồi lâu cũng gọi , trong lòng giận tủi .

“Trạch Lập Quần! Anh còn là con ? mà mang thai, trong bụng là ba đứa đấy! Ai cũng m.a.n.g t.h.a.i ba đứa đặc biệt nguy hiểm cần cẩn thận chăm sóc, chỉ quăng một trong nhà thèm quan tâm, bây giờ khó khăn lắm mới về nhà ăn Tết mấy ngày còn trốn tránh như thế!”

, giọng đầy tủi hờn.

“Bụng to như , mỗi ngày khó chịu đến mức nào ? bẩn thỉu, hôi hám, nhưng cũng hết cách , m.a.n.g t.h.a.i nhiều đứa cùng lúc là như đấy! căn bản thể nào ăn uống tắm rửa bình thường như ! Hơn nữa bảo đến chăm sóc , bà căn bản thèm quan tâm ? Hôm nay đói cả buổi chiều , đến giờ còn ai nấu cơm! Chẳng tất cả đều vì ?”

“Nếu cứ khăng khăng bắt và hai chị dâu dọn đến ở, ngày nào cũng ấm ức như ? Quan trọng là họ căn bản thèm quan tâm sống c.h.ế.t của , như là giặt giũ nấu nước nấu cơm cho , họ còn khách bắt cái bụng bầu to đùng giặt giũ nấu cơm cho họ! Huhu! Ở nhà chịu bao nhiêu tủi nhục còn đối xử với như , rốt cuộc còn là đàn ông của nữa !”

Dụ Duyệt lóc t.h.ả.m thiết, tiếng la hét cũng lớn.

Loading...