Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 178

Cập nhật lúc: 2025-11-30 04:11:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói đến đây, Hạ Trường Diễn nhíu mày, “Khoan , chí hướng lớn của em là gì ? Sao với ?”

Hạ Hướng Vãn hì hì, lùi mấy bước, kéo chiếc váy mới của nhón chân xoay mấy vòng mặt .

“Em lớn lên diễn viên múa cơ, em giống như mấy cô diễn viên ti vi, ngày nào cũng nhảy múa ti vi, như cho dù chúng , bố chỉ cần bật ti vi lên là thể thấy em .”

“Thế nào hả? Anh hai, thấy em lên ti vi ?”

Từ khi Dụ Sanh mua về quần áo và giày múa ba lê cùng với băng tự học nhảy múa, tình yêu của Hạ Hướng Vãn dành cho múa càng trở nên mãnh liệt.

Cô bé còn tìm phim hoạt hình để xem mỗi ngày nữa, mà chuyên tâm rình xem các chương trình diễn viên múa ti vi, dù chỉ là vài đoạn ngắn.

Cũng như , ngoài tình yêu , mỗi ngày cô bé đều tập luyện các bài cơ bản như ép vai, căng chân, vì bố giúp cô bé liên hệ một giáo viên dạy múa chuyên nghiệp, giáo viên đó Tết sẽ về thị trấn mở lớp dạy múa mới, đây là một cơ hội tuyệt vời đối với cô bé, cô bé nhất định nắm bắt.

Hạ Trường Diễn lẽ nghĩ cô bé sẽ theo con đường một thời gian, nhưng thật sự ngờ cô bé ý định việc cả đời.

“Mẹ học múa vất vả, dù là múa ba lê bất kỳ điệu múa nào khác cũng , mấy năm đầu em thể sẽ cứ vài ngày ngã đau đến phát , em chắc là tiếp tục nhảy múa ?”

Là một cưng chiều em gái, Hạ Trường Diễn Hạ Hướng Vãn cứ mãi nhảy múa.

Cậu lòng tin thể giỏi giang như bố, kiếm nhiều tiền, chắc chắn đủ để nuôi sống gia đình và em gái, cho nên Hạ Hướng Vãn căn bản cần cố gắng đến mức .

Cô bé chỉ cần theo mà hưởng phúc thôi, cả đời vui vẻ, ăn chơi thỏa thích là .

ánh mắt Hạ Hướng Vãn kiên định.

“Em sợ vất vả, ngã em cũng sợ, em chỉ thích nhảy múa thôi, với em sợ chúng lớn lên bố sẽ nhớ chúng , thương em như , chắc chắn nỡ để em lớn lên rời xa , chỉ cần thể thấy em ti vi, dù vất vả đến mấy em cũng sợ! Em tự hào về em!”

Hạ Hướng Vãn tuy tuổi nhỏ, nhưng ý chí kiên cường vượt ngoài sức tưởng tượng của .

Hạ Trường Diễn thể cãi cô bé, thở dài đành thỏa hiệp.

“Thôi , em học cho , học múa luyện tập từ nhỏ mới dễ dàng hơn, em cố lên.”

Hạ Hướng Vãn nắm chặt tay, gật đầu thật mạnh, “Vâng ! Em sẽ !”

Hai đứa trẻ cứ thế xổm trong hẻm lớn tiếng bàn bạc, Trạch Lập Quần dựa tường ở đầu hẻm bên , tình cờ bộ những lời thề non hẹn biển ngây thơ và ấm áp .

Chỉ thể quả đúng là Dụ Sanh.

So sánh với mấy đứa trẻ cùng tuổi nhà cả và hai, chỉ thể so sánh thì tổn thương.

Hạ Trường Diễn và Hạ Hướng Vãn cũng do Dụ Sanh nuôi nấng từ bé, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi cô biến chúng thành những đứa trẻ hiểu chuyện và kiên cường đến , còn mấy đứa trẻ nhà cả hai thì chẳng đứa nào là để cho lớn yên tâm cả.

Tuy đều là con gái, nhưng đứa nào đứa nấy tính tình hổ báo hơn đứa nào, hoặc là suốt ngày dối, tìm cách lừa tiền của lớn trong nhà để mua đồ ăn ngon.

Anh chỉ một sinh lòng ghét bỏ mấy đứa trẻ con gái là vì chúng.

bây giờ tận tai những lời ngây thơ mà kiên định của Hạ Hướng Vãn và Hạ Trường Diễn, ấn tượng của về những cô bé bé tuổi đổi ngay lập tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-178.html.]

Hóa đời vẫn những đứa trẻ ngoan ngoãn và hiếu thảo.

Chỉ là may mắn, từng gặp qua, còn vợ mà cưới về rõ ràng cũng khả năng nuôi dạy những đứa con như .

Nhớ đến Dụ Duyệt đang bụng mang chửa, kìm thở dài.

“Thôi... ”

 

Chương 140: Đây là thái độ xin của nhà cô đấy hả?

 

Dường như để sâu sắc thêm sự tuyệt vọng về hiện thực của Trạch Lập Quần, định rời , xa hơn một chút thì thấy mấy đứa cháu gái hổ báo của xúm gần Hạ Trường Diễn và Hạ Hướng Vãn.

Trạch Phán Nhi và Trạch Chiêu Nhi lượt lớn hơn Hạ Trường Diễn bốn tuổi và ba tuổi, còn hai đứa con gái út nhà hai là Trạch Niệm Nhi và Trạch Hỉ Nhi thì trạc tuổi Hạ Trường Diễn.

Hai đứa nhỏ hơn theo Trạch Phán Nhi và Trạch Chiêu Nhi là hai đứa lớn hơn chạy đến cạnh Hạ Trường Diễn mừng rỡ chằm chằm cây pháo hoa và pháo ong nhỏ trong tay chúng.

Trạch Phán Nhi lớn tuổi nhất, hình cũng to con, tới đẩy Hạ Trường Diễn một cái, còn giật luôn cây pháo hoa tay Hạ Hướng Vãn.

“Hai đứa bay ở phố ? Tên gì? Học trường nào?”

Ban nãy bọn chúng khám phá chỗ khác, thấy Hạ Trường Diễn bọn họ từ , căn bản phụ của chúng đang ở gần đó, nên mới dám bạo dạn như .

Trạch Lập Quần vốn định bước mắng chúng vài câu, nhưng kịp động thì Hạ Hướng Vãn òa lên nức nở.

“Oa oa—”

“Các là ai ? Sao đến giật đồ của ! Huhu!”

Tiếng của cô bé lớn, cực kỳ vang vọng.

Hạ Đình và Dụ Sanh đầy nửa phút chạy tới, mấy nhà hàng xóm gần đó cũng nhanh chóng chạy mấy lớn và trẻ con.

Trạch Lập Quần thấy đành dừng bước yên tại chỗ.

Còn bên , Trạch Phán Nhi và bọn chúng rõ ràng ngờ Hạ Hướng Vãn một tiếng kéo đến nhiều như .

Bọn chúng sợ hãi, nhất thời nên gì.

mấy đứa con trai hàng xóm nhà họ Hạ chơi với Hạ Hướng Vãn, thường xuyên cùng cô bé học thì chẳng quan tâm nhiều đến thế.

Nhiếp Thiên Tề là bạn cùng lớp kiêm bạn cùng bàn của Hạ Hướng Vãn, dù gầy gò nhỏ bé, nhưng dũng khí đáng khen.

Rõ ràng Trạch Phán Nhi cao hơn một cái đầu, nhưng khi thấy cô nắm cây pháo hoa của Hạ Hướng Vãn, bé vẫn xông lên ngay lập tức, dùng hết sức đẩy Trạch Phán Nhi một cái.

“Dám bắt nạt bạn cùng bàn của tao! Tao liều với mày! Mau trả pháo hoa cho cô !”

Cậu bé tay nhanh mạnh, Trạch Phán Nhi nhất thời kịp phản ứng nên bé đẩy ngã xuống đất.

Loading...