Tính cách trở nên bộc trực hơn, sẽ tự nhiên và thoải mái bộc lộ bản , còn cao lớn hơn nhiều.
Quần áo giày dép bé chắc cũng là do Dụ Sanh mua cho.
Chỉ là quần áo của đứa trẻ bảy tuổi thôi, nhưng Trạch Lập Quần cái là nhận ngay quần áo đó đắt tiền, chất lượng , tuyệt đối là đồ trẻ em của nhãn hiệu lớn.
Dụ Sanh đối xử với bé như , Hạ Trường Diễn đổi nhiều và yêu quý cô như thế là điều đương nhiên.
Theo ánh mắt và tiếng gọi của hai đứa trẻ, Trạch Lập Quần từ từ ngẩng đầu trong sân.
Hơn một tháng gặp, đột nhiên tò mò Dụ Sanh đổi nhiều .
Chương 138: Vợ ngốc, bao giờ lung tung
Chẳng mấy chốc, cô gái mà ngày đêm tơ tưởng với đôi mắt hạnh cong cong, một đàn ông cao lớn dìu đỡ, chầm chậm bước .
Khi thấy Dụ Sanh và cái bụng nhô lên của cô, trái tim Trạch Lập Quần vẫn kìm mà nhói đau dữ dội.
nhanh đó, cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng.
Bởi vì Dụ Sanh trông thực sự hạnh phúc.
Trong sân nhà họ Hạ bày biện nhiều thứ, trong nhà dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, xà nhà lớn của gian giữa và hai bên cửa đều dán những câu đối đỏ mới tinh, ngoài sân còn treo hai chiếc đèn lồng đỏ lớn chữ Phúc.
Quần áo Dụ Sanh mặc là áo khoác lông chồn thời thượng, mềm mại ấm áp, đầu còn đội một chiếc mũ nồi trắng mềm mại, cả trông xinh quý phái, còn xinh hơn bất kỳ đồng chí nữ nào ở tỉnh thành mà từng gặp.
Còn Hạ Đình bên cạnh cô cũng trách nhiệm và quan tâm.
Anh luôn cẩn thận dìu đỡ Dụ Sanh, dùng che chắn phía cô, tay còn nắm mấy viên kẹo cứng màu vàng.
Mấy viên kẹo chắc là vị quýt.
Trạch Lập Quần nhớ hồi ở trường thấy Dụ Sanh ăn một , cô quý báu một viên kẹo đó mà ăn lâu, ngay cả vỏ kẹo ăn xong cũng nỡ vứt, lén lút lúc ai thì l.i.ế.m thêm mấy cái.
Lúc đó chỉ thấy cô chân thật đáng yêu, từng nghĩ cô Dụ Duyệt bắt nạt nên mới lén lút ăn viên kẹo duy nhất giấu .
Bây giờ nghĩ , thực sự ngu xuẩn như heo, nhát gan như chuột, rõ ràng cô thích ăn gì Hạ Đình nhiều năm, nhưng bao giờ dám tặng cho cô .
Sự vô tri và nhu nhược khiến mất cơ hội cạnh tranh, nhưng bây giờ thấy Dụ Sanh thể sống hạnh phúc như , luôn chuẩn sẵn kẹo cô thích ăn, cũng thật lòng mừng cho cô .
Vì đang ngay cổng lớn, Dụ Sanh và Hạ Đình cũng thấy .
Dụ Sanh vẫn còn sợ hãi thái độ đeo bám và lời lẽ cay nghiệt của Trạch Lập Quần đây, cô ghét , cũng cho bất kỳ cơ hội nào, thấy là phớt lờ luôn.
Hạ Đình gật đầu chào .
Trạch Lập Quần chút bất ngờ, nhưng cũng khẽ gật đầu đáp , tự giác xa.
Dụ Sanh đều thấy những hành động tương tác của họ, cô cảm thấy đặc biệt khó hiểu.
“Hai chuyện gì ?”
Hạ Đình sửa cổ áo cho cô, vẻ mặt bình tĩnh.
“Chỉ chuyện riêng một thôi, tình hình bây giờ của , chắc là thông suốt, quyết định tranh giành em với nữa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-176.html.]
“?”
Họ còn chuyện riêng với ư?
Lúc nào?
Sao cô ?
Dụ Sanh mơ màng về hướng Trạch Lập Quần rời .
Nhìn như cô mới chợt nhận hình như Trạch Lập Quần quả thật lâu đến quấy rầy cô nữa.
Rõ ràng đó cứ như một kẻ cuồng tín .....
Nghĩ đến đây, Dụ Sanh đột nhiên nhận điều gì đó.
Cô phắt Hạ Đình, “Anh chắc là chỉ chuyện, chứ dùng vũ lực cách khác đe dọa đó chứ?”
Theo lẽ thường thì một kẻ cuồng tín nên dễ dàng từ bỏ mục tiêu của như thế.
Mặc dù cô hề mong Trạch Lập Quần cứ cố chấp như mãi, nhưng tự thông suốt và đe dọa thỏa hiệp là hai khái niệm khác , cô hỏi cho rõ mới .
“Sao, em sợ quá sớm lơ là cảnh giác, sợ gì ?”
Hạ Đình cúi đầu cô, trong đôi mắt đen tĩnh lặng lướt qua vài phần buồn bã.
Dụ Sanh lúc mới nhận lỡ lời.
Cô bực bội vỗ trán, bĩu môi.
“Không , sợ đe dọa , chỉ tạm thời bỏ cuộc thôi, kẻ địch lộ mặt thì dễ đối phó hơn, ám tiễn khó phòng mà.”
Nghe cô ví Trạch Lập Quần như kẻ địch hiểm độc, mặt Hạ Đình thoáng hiện vẻ ngẩn , đó bật thành tiếng.
“Ngốc.”
Anh đưa tay nhéo nhéo chóp mũi gió lạnh thổi đỏ của cô, thở dài .
“Cứ yên tâm , bất kể thật sự từ bỏ chỉ giả vờ, kiếp thể nào cướp em khỏi tay , em là của , trọn đời là của . Sau khi chúng c.h.ế.t , còn bảo Tiểu Diễn chôn chúng cùng , để kiếp cũng cơ hội.”
Hạ Đình bao giờ những lời ngây thơ như .
cũng vẻ hợp lý.
Dụ Sanh chọc , nhịn lấy khuỷu tay thúc một cái.
“Ai chôn cùng ? Kiếp chỉ sống với thôi đành, còn trói buộc cả kiếp của nữa ? Một tờ giấy kết hôn trói buộc hai kiếp? Hừ, đừng mơ, đời gì chuyện hời như ? còn kiếp tìm một trai nhất, siêu trai chồng cơ.”
Cô ngước cằm lên bĩu môi, rõ ràng là trói buộc với , nhưng trong mắt cứ toe toét.
Hạ Đình sờ sờ chỗ cô thúc khuỷu tay, tranh luận với cô về chuyện hời , bèn thuận theo lời cô mà tiếp.
“Vậy em kiếp là trai nhất mà em từng gặp? Kiếp là trai , kiếp chắc chắn cũng là trai nhất, ai hơn.”
Cái từ trai lúc đầu Hạ Đình từng qua, Dụ Sanh xem ti vi cứ mãi, nhiều cũng theo cô .
Hơn nữa chẳng hề thấy mấy diễn viên trong ti vi trai hơn .
Rõ ràng trai hơn mấy nam diễn viên đóng phim đó nhiều.
Nếu cô cũng mỗi tối ngủ bật đèn lên ngắm mặt mà ngây ngô, càng đến nỗi m.a.n.g t.h.a.i mà càng ngày càng bám , hận thể mài c.h.ế.t .