Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 175

Cập nhật lúc: 2025-11-30 04:09:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồi còn thấy đồng chí Dụ Duyệt ăn mặc coi , ít cũng sạch sẽ gọn gàng, chất phác.

Bây giờ xem Dụ Duyệt tuy lớn lên ở thị trấn nhỏ, nhưng cách ăn mặc thực sự quê mùa, cứ như cô gái nhà quê, cái chính là còn giữ vệ sinh, thế mà mấy ngày tắm rửa, mùi hôi cũng !

Trạch Lập Quần thấy khó mà chấp nhận .

Thậm chí chút buồn nôn.

Dụ Duyệt cúi đầu ngửi quần áo của , kéo cổ áo cố gắng ngửi, cũng ngửi thấy mùi hôi gì, đột nhiên cảm thấy càng khó hiểu hơn.

“Không mùi mà? Mùi hôi ở ? Trước đây chúng cứ hai ba ngày tắm một ? Hơn nữa mùa đông thường một tuần mới tắm một , như ? cảm thấy thể chịu thêm hai ngày nữa, với bác sĩ , t.h.a.i p.h.ụ để cảm lạnh, nếu uống t.h.u.ố.c sẽ cho t.h.a.i nhi, trời lạnh như thế , thể tắm thường xuyên .”

vẫn luôn như , Trạch Lập Quần đây cũng bao giờ thấy vấn đề gì, cho nên bây giờ vấn đề chỉ thể là Trạch Lập Quần.

Dụ Duyệt ngờ vực mặt , vẻ mặt chút khó tả.

“Anh là ở ngoài mấy cô bạn gái xinh ở tỉnh thành nhiều quá , nên về đến nhà là chê bai hết chỗ đến chỗ ?”

đây là chê bai ? đây là bảo cô giữ vệ sinh! Một đồng chí nữ giữ vệ sinh một chút ?”

Trạch Lập Quần trúng nên chút chột , nhưng thể thừa nhận.

“Cô xem cô , dù cũng là sinh viên học đại học, cái cơ bản nhất là giữ vệ sinh cũng hiểu, còn cần là một nam đồng chí nhắc nhở, cô thấy hổ ?”

Anh vẻ cao thượng, khiến Dụ Duyệt nhất thời mất tự tin.

cúi đầu ngửi quần áo của , so sánh quần áo của và của , lúc mới phát hiện quần áo của hình như quả thật là quá bẩn, bẩn nhếch nhác.

Hèn chi thích mà chê bai.

Dụ Duyệt hít hít mũi, chút ngượng ngùng bước .

“Vậy thì cùng lắm chịu khó tắm rửa thường xuyên hơn là chứ gì.”

Trạch Lập Quần phản đối, lặng lẽ rời xa cô hơn một chút.

Dụ Duyệt hề nhận , vẫn cứ dựa , bám vô cùng.

“Lập Quần, một tháng về , hôm nay hiếm hoi lắm mới về nhà một chuyến, là ngày ba mươi Tết như thế , gì khác với ? Hoặc là mang quà cáp nhỏ gì từ tỉnh thành về cho ?”

Cô nửa dựa vai Trạch Lập Quần, hận thể trực tiếp rúc lòng .

Trạch Lập Quần cố nén sự khó chịu, dùng hai ngón tay gỡ từng ngón tay của cô khỏi cánh tay .

mới một tháng, lấy tiền mà mua quà? Cô đừng lúc nào cũng thấy nhà gì là cũng đòi hỏi cái đó ? Làm thực tế một chút.”

Dụ Duyệt lập tức vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-175.html.]

“Anh thế là ý gì? cả năm trời chẳng đòi hỏi thứ gì, ngay cả dọn vô cái nhà cũng là tiền , tiền bỏ . mới chẳng bao nhiêu tiền, nhưng cũng đòi quà gì quý giá, chỉ cái thái độ của thôi. Anh đối xử với như ? Năm mới về nhà chẳng gì thì thôi , còn chê chỗ chỗ .....”

khi nào chê bai cô? Thôi, thật sự lười chuyện với cô quá, cô thực sự thì khỏi tắm luôn . Dù cũng chỉ về một tuần, tự ở cái phòng hồi của , cô gì thì , mặc kệ!”

Trạch Lập Quần phiền quá, dứt khoát hất tay cô bếp.

Trong bếp, Dương Tú Lệ và Ngô Mỹ Nhu cứ rình hai họ cãi , đột ngột thấy Trạch Lập Quần bước , cả hai liền đồng loạt nở nụ chào hỏi .

“Chú em về hả, dạo ở ngoài đó sống ? Thấy ?”

“Ôi chao, cái áo khoác của chú em ngay là chất lượng , mua ở tỉnh thành hả? Tốn hết bao nhiêu tiền? Biết bảo chú em mua luôn cho Cả một cái .....”

Trạch Lập Quần chẳng với hai cô chị dâu, chỉ tùy tiện đáp qua loa vài câu, lấy chút đồ ăn ngoài.

Trước khi , thấy ở trong cái nhà cả khó chịu, tưởng là thỉnh thoảng về sẽ khá hơn một chút, ngờ khí vẫn ngột ngạt như thế.

Anh chịu nổi Dụ Duyệt giữ vệ sinh còn ham hư vinh, đồng thời cũng ưa chị dâu cả và chị dâu hai đanh đá, bộ tịch, nên cố tình sắp xếp cho họ ở chung để hành hạ .

thì căn nhà bây giờ cũng mua, chỉ là thuê thôi, nên để họ dọn đến cũng chẳng . Chừng nào họ dọn thì thể bảo chị dâu cả và chị dâu hai cuốn gói ngay lập tức, nhưng Dụ Duyệt thì thể để suốt ngày rảnh rỗi gì.

mà rảnh suy nghĩ lung tung, suốt ngày hỏi một đống chuyện , thì tìm đủ cách để dò xem rốt cuộc còn yêu mến Dụ Sanh .

Thật tình, cái chuyện bất cứ nào cũng thể nào chấp nhận nổi, chi trong lòng vốn dĩ thể nào quên Dụ Sanh.

định phiền Dụ Sanh nữa, cũng chịu nổi cái kiểu hành hạ như của Dụ Duyệt.

Bởi , cứ để Dụ Duyệt và hai bà chị dâu của hành hạ là tiện nhất.

Thấy , giúp trông chừng cô Dụ Duyệt, giúp phân tán sự chú ý của Dụ Duyệt.

Chỉ như thế, về quê ăn Tết mới thể ung dung ngoài hóng gió như lúc .

“Mẹ ơi! Mẹ ơi! Nhìn nè!”

“Mẹ ở bên nè! Nhìn con nè! Ha ha ha ha!”

Vừa ngoài sân một lát, trong tầm của Trạch Lập Quần bỗng dưng xuất hiện hai đứa nhỏ mặc áo mới màu đỏ.

Cô bé má hồng hồng, đầu thắt hai b.í.m tóc như xâu kẹo hồ lô, tay cầm hai cây pháo hoa đốt là Hạ Hướng Vãn. Cô bé dường như lớn phổng nhiều, da dẻ trắng hơn, má tròn hơn, mắt cũng và tròn hơn, trông lanh lợi tinh nghịch, tràn đầy sức sống.

Còn bé chạy theo , lập tức xổm xuống đốt pháo ong bé xíu thì đổi còn lớn hơn nữa.

Trạch Lập Quần còn nhớ đầu tiên gặp Hạ Trường Diễn.

Lúc đó bé gầy gò, nhỏ thó, còn ít .

Thế nhưng tính tình cứng đầu, khó chiều, dù thích Dụ Sanh, nhưng vẫn chắn mặt cô, cho .

Hạ Trường Diễn bây giờ còn chút bóng dáng nào của hồi đó nữa.

Loading...