“Hơi nóng một chút, uống từ từ thôi.”
Dụ Sanh nhận lấy cốc nước nhấp từng ngụm nhỏ, nhưng đôi mắt thì cứ láu lỉnh đảo qua đảo .
Hạ Đình bộ dạng tinh nghịch đáng yêu của cô liền nhịn khóe môi cong lên.
“Rốt cuộc chuyện gì ? Vui vẻ đến .”
Dụ Sanh uống ngụm nước cuối cùng đặt cốc sang một bên, hít sâu hai trèo lên đùi , ôm cổ híp mắt dành cho sự bất ngờ.
“Vậy nhé?”
“Ừ, .”
Hạ Đình bình tĩnh.
Có lẽ trong mắt chuyện đều là chuyện tày trời, đều thể giải quyết .
lời tiếp theo của Dụ Sanh khiến ngây ngay tại chỗ.
“ t.h.a.i .”
“?”
“!”
Chương 134: Từ từ thôi, hành hạ quá
“Có t.h.a.i ?”
Trên mặt Hạ Đình thoáng qua sự kinh ngạc, nhưng nhanh sự lo lắng thế.
“Chuyện khi nào? Chúng nào cũng thực hiện các biện pháp cẩn thận , vẫn thai? Chẳng lẽ là mấy giữa chừng rách...”
Nói đến đây, mặt Hạ Đình lập tức tràn ngập sự tự trách.
Anh nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, cúi đầu xin .
“Xin , là của , nên lỗ mãng kích động như ...”
“Nếu cô vẫn nghĩ kỹ, chúng ...”
Anh chút do dự, giọng điệu cũng rối rắm, dường như đang phân vân nên câu tiếp theo .
Dụ Sanh thấy thật kỳ lạ.
“Sao xin chứ, t.h.a.i vui ? Trước đây một đứa con ?”
Cô còn tưởng Hạ Đình thấy sẽ bất ngờ cơ.
Cho dù vui mừng đến mức nhảy cẫng lên, ít nhất cũng nên vui một chút, một chút chứ.
Sao thấy xin ?
“ vui chứ, sợ cô nghĩ kỹ, sợ cô con...”
Hạ Đình xoa tóc cô, đau lòng thở dài.
“Sinh con đau, nạo t.h.a.i cũng hại sức khỏe, sợ cô khó chịu.”
Cho nên nếu cô m.a.n.g t.h.a.i khi nghĩ kỹ, thì chuyện chính là của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-171.html.]
Nếu mấy đó quá kích động, quá mạnh bạo, thì bây giờ cũng sẽ xảy chuyện ngoài ý như thế .
Biện pháp tránh t.h.a.i bằng dụng cụ bên ngoài rõ ràng là tỷ lệ thành công cao.
Anh cúi đầu, vô cùng tự trách.
Dụ Sanh xong bật thành tiếng.
Cô vỗ nhẹ đầu , đôi mắt sáng lấp lánh.
“Đồ ngốc! Ai nghĩ kỹ, chỉ là nghĩ xong mà kịp với thôi, ?”
“Hôm nay chuyện với Má và Tiểu Diễn , cảm nhận họ thật lòng hy vọng chúng một đứa con, cũng thật lòng lo lắng cho , nên nghĩ kỹ , nếu mang thai, thì chúng sinh nó thôi, dù nhà điều kiện nuôi, đúng ?”
Lời của Dụ Sanh nhẹ nhàng, khác hẳn vẻ rụt rè sợ hãi việc sinh nở đây của cô.
Hạ Đình chằm chằm mắt cô một lúc lâu, cho đến khi xác nhận cô thật lòng sinh đứa bé mới dám thả lỏng tận hưởng niềm vui bất ngờ .
“Ừ, sẽ cố gắng kiếm tiền, cho việc kinh doanh lớn mạnh hơn nữa, tuyệt đối để các chịu khổ.”
“Vậy thì còn gì nữa? Cùng lắm thì còn mua mười mấy căn nhà nữa cơ, cho dù kiếm tiền nữa, chúng chỉ cần dựa việc cho thuê hoặc bán nhà cũng đủ sống sung túc .”
Sự tự tin của Dụ Sanh một phần đến từ tình yêu vô điều kiện và sự quan tâm chu đáo của Hạ Đình dành cho cô, hai là từ sự ủng hộ và công nhận vô điều kiện của các thành viên khác trong gia đình, và thứ ba là sự tự tin lớn nhất đến từ mười mấy căn nhà tên cô.
Hai điều đầu thể tạm thời cần bàn đến, dù còn cũng .
Chỉ riêng mười mấy căn nhà tên cô cũng đủ cho cô và các con sống giàu sang, sung túc cả đời .
Vậy thì cô còn gì sợ hãi nữa?
Căn bản là sợ một chút nào!
“Đồ ngốc.”
Hạ Đình khẽ một tiếng, ôm chặt cô lòng.
“Hôm nay bệnh viện kiểm tra ? Bác sĩ ?”
Dụ Sanh đặc biệt thích tựa n.g.ự.c chuyện, giọng của Hạ Đình vốn trầm ấm quý phái, truyền qua xương đến tai cô càng hơn, trầm ấm sức hút, tai cô tê dại.
“Ừ, thấy kinh nguyệt trễ nửa tháng nên lo lắng bệnh viện xét nghiệm máu, bác sĩ m.a.n.g t.h.a.i một tháng .”
“Thời gian m.a.n.g t.h.a.i là tính từ ngày kết thúc kỳ kinh nguyệt , nên là một tháng, nhưng nghĩ chắc lâu đến thế , tính theo mấy của chúng , chắc nhiều nhất cũng chỉ nửa tháng thôi nhỉ, thấy ?”
Lúc cô chuyện, ngón tay cứ vẽ vòng tròn áo n.g.ự.c .
Ngón tay mềm mại chạm đến cũng như châm lửa, Hạ Đình lòng ngứa ngáy chịu nổi.
bây giờ cô mang thai, dù lòng ngứa ngáy đến mấy cũng chỉ thể nhịn.
“ nghĩ cô đúng, nhưng nhất vẫn nên lời bác sĩ, mai sẽ cho mời cô bác sĩ mà đây về, cô từng chăm sóc mấy bà chủ lớn lúc m.a.n.g t.h.a.i và ở cữ, kinh nghiệm.”
“ nếu cô thích cô , hoặc bất cứ điều gì hài lòng thì cứ với , còn khác để thế, thứ đều dựa cảm nhận của cô, đừng vì thấy lớn tuổi hơn mà tự chịu ấm ức.”
Hơi thở của trở nên nặng nề hơn nhiều khi chuyện, vì chịu nổi sự trêu chọc của cô, đành nắm lấy tay cô cho cô loạn nữa.
Dụ Sanh hừ một tiếng, cố chấp rút tay khỏi tay tiếp tục vẽ vòng tròn, “Biết mà, lời hết.”
Cô thật sự là ngoan.
Bình thường ngủ là thích tỉnh giấc, khi cô mệt mỏi ngủ thì buông tay mặc kệ thứ.
Bây giờ m.a.n.g t.h.a.i còn chuyện , cố ý hành hạ .
Hạ Đình trong lòng thể nhịn, nhưng cũng thể nhịn mãi , thở của ngừng nặng hơn, cuối cùng trực tiếp đè cô xuống giường hôn từ trán xuống eo.