Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 162

Cập nhật lúc: 2025-11-29 16:01:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

.”

Chu Tú Dung hài lòng đến mức tặc lưỡi, “Đây mới gọi là trai tài gái sắc nha, một cái là một cặp, ha ha ha~”

Được cả nhà khen ngợi, Dụ Sanh hề thấy ngại, ngược còn kiêu hãnh ngước cằm lên, vẻ mặt đầy tự hào.

“Đó là điều đương nhiên, cũng xem là ai chọn đồ chứ~”

Hạ Đình thích nhất dáng vẻ tự đắc kiêu căng nho nhỏ của cô, đến mức mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.

“Vợ con mắt thật tinh tường, cảm giác mặc bộ đồ trẻ mấy tuổi, vặn xứng đôi với cô.”

“Ha ha ha ha!”

Hạ Đình bao giờ đùa, nhưng càng nghiêm túc như , những câu đùa lạnh lùng vô tình thốt càng dễ khiến bật .

Bao gồm cả Dụ Sanh, đều nghiêng ngả.

Một lúc lâu , sự sắp xếp của Chu Tú Dung, họ mới đóng cổng lớn, mang theo bộ quần áo thứ hai định để đến hiệu ảnh.

Vì hiệu ảnh xa nên họ quyết định bộ.

Dụ Sanh đội chiếc mũ màu xanh xám nhạt với chiếc nơ trắng, đẩy xe lăn của Chu Tú Dung ở bên , bên cạnh Hạ Đình là hai đứa trẻ vì sắp chụp ảnh mà nhảy nhót xung quanh họ.

Thỉnh thoảng câu gì đó hài hước, ngoại trừ Hạ Đình theo thói quen giữ nét mặt, bốn còn đều lớn tiếng.

Khung cảnh vui vẻ và ấm áp chỉ thôi cũng đủ khiến ngưỡng mộ, kể cả gia đình ai nấy cũng đều nhan sắc cực kỳ cao.

Suốt dọc đường họ nhận bao nhiêu ánh mắt chú ý và những lời ghen tị ngưỡng mộ.

bao gồm cả hai đứa trẻ Hạ Trường Diễn và Hạ Hướng Vãn, một ai trong họ bận tâm.

Cho đến khi cả gia đình họ vui vẻ biến mất ở cuối con phố, cánh cổng lớn đối diện nhà họ Hạ mới đẩy từ bên trong.

Trạch Lập Quần mặc một bộ quần áo cùng kiểu với Hạ Đình, mặt mày âm u về hướng họ rời , trong mắt đầy ghen ghét, thù hận, nhưng nhiều hơn là một cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc khó hiểu.

Hắn cúi đầu chỉnh quần áo mới của , tưởng tượng cảnh cạnh Dụ Sanh, khóe miệng tự chủ mà cong lên.

Ánh mắt của Dụ Sanh thật .

Bộ đồ hợp với .

 

🔪 Chương 127: Tình yêu dành cho cô ít hơn

 

“Lập Quần, ở cổng gì thế? Bộ quần áo mua khi nào ? Sao thấy bao giờ?”

Du Duyệt dậy muộn, thấy động tĩnh gì bên ngoài, khỏi nhà thấy Trạch Lập Quần tươi ở cổng lớn, cứ tưởng hôm nay tâm trạng .

Nào ngờ Trạch Lập Quần thấy cô đến gần, đầu liền mặt cảm xúc bước nhà.

“Hôm qua mua, thấy giảm giá nên tiện tay mua một bộ, thế? phép tự mua quần áo ?”

Thái độ của Trạch Lập Quần tệ, sáng sớm như ăn t.h.u.ố.c nổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-162.html.]

Du Duyệt cau mày thật chặt, vô cùng khó hiểu, “ cho mua quần áo , chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi mà? Có cần nổi nóng đến thế ?”

lườm một cái, cảm thấy Trạch Lập Quần đặc biệt thể hiểu nổi.

Trạch Lập Quần cũng thấy cô .

Hai chuyện nữa, ăn sáng xong đơn giản thì Du Duyệt ở nhà nghỉ ngơi, còn Trạch Lập Quần thì thẳng ngoài.

Hắn tìm việc, nhưng ngoài cứ lén lút lắng cuộc trò chuyện của đường, dựa những lời bàn tán của họ để đoán xem Dụ Sanh và Hạ Đình hôm nay đến chỗ nào.

Rất nhanh, theo dấu vết đến hiệu ảnh.

vì hôm nay Hạ Đình ở đó, dám tùy tiện , chỉ dám lén lút chờ đợi ở một vị trí khuất gần đó.

Bên trong hiệu ảnh, Dụ Sanh cùng gia đình chụp một tấm ảnh gia đình phông nền là một bức tranh sơn thủy, đó chụp riêng từng tấm với Chu Tú Dung và bọn trẻ, cuối cùng mỗi chụp một tấm ảnh cá nhân mới bộ quần áo khác để chụp bộ ảnh thứ hai.

Cứ thế xoay vần một hồi, mất hơn một tiếng đồng hồ.

Trạch Lập Quần ở con hẻm nhỏ gần hiệu ảnh mỏi cả chân, vẫn thấy bên trong , khỏi chút lo lắng.

Hắn nghi ngờ đoán sai , Dụ Sanh và họ đến hiệu ảnh .

Suy tính , Trạch Lập Quần chờ đợi quá sốt ruột, dứt khoát đ.á.n.h liều bước hiệu ảnh.

Nào ngờ bước hiệu ảnh phát hiện cả nhà Dụ Sanh vẫn còn đang chụp ảnh bên trong.

Và lúc đang là thời điểm Dụ Sanh và Hạ Đình chụp ảnh đôi.

Trước ánh đèn bù sáng khổng lồ, Dụ Sanh mỉm , ánh mắt chứa chan tình yêu thương, kiễng chân chỉnh cúc áo n.g.ự.c cho Hạ Đình. Còn cô thì một bộ sườn xám nhung đen thêu hoa văn trắng mắt.

Màu sắc và chất liệu sườn xám kén mặc, nếu cẩn thận sẽ khiến trông già nua và mập mạp.

Dụ Sanh da trắng môi hồng, dáng thướt tha, nở nang chỗ cần nở, cô chỉ đơn giản dùng một chiếc trâm cài tóc màu trắng bạc búi tóc củ tỏi thấp, thoa một lớp son môi màu đỏ tươi, dáng và khí chất đó lập tức khiến thể rời mắt .

Quá , quá quý phái.

Cô cứ như một tiểu thư đài các nuôi dưỡng kỹ lưỡng trong một gia đình hào môn Thượng Hải thế kỷ vô tình lạc thị trấn lạc hậu , chỉ cần cô xuất hiện ở đây thôi, dường như rạng rỡ cả vùng đất.

Cô rõ ràng gì cả, thậm chí còn liếc một cái, nhưng Trạch Lập Quần cảm thấy tim đập như trống, tình cảm dành cho cô cũng ngày càng cuộn trào mãnh liệt hơn.

Thật sự cướp cô , giấu cô , chỉ một mới thấy.

Trong mắt Trạch Lập Quần cảm xúc cuộn trào, vẻ mặt thậm chí còn kiềm chế mà toát lên sự khao khát điên cuồng.

Lúc , thợ chụp ảnh lão luyện chụp xong ảnh, đầu một cái, chút ngạc nhiên.

“Đồng chí, đến chụp ảnh ?”

Khi chuyện, thợ cả bộ quần áo của mấy , rõ ràng là tò mò tại trùng hợp đến thế, liên tiếp hai khách hàng đều mặc trang phục giống .

Trạch Lập Quần đ.á.n.h động, vội vàng chỉnh vẻ mặt, liên tục gật đầu.

“Phải, đợi họ chụp xong chụp, vội.”

“Được, chờ một lát, họ sắp chụp xong .”

Người thợ cả họ quen , sắp xếp cho sang một bên tiếp tục chụp ảnh cá nhân cho Dụ Sanh.

Bộ quần áo thứ hai Dụ Sanh mặc hôm nay thực sự quá kinh diễm, Hạ Đình và Chu Tú Dung đều yêu cầu cô chụp thêm vài tấm ảnh cá nhân để họ giữ kỷ niệm, Dụ Sanh cũng thích cái , nên vui vẻ đồng ý.

Loading...