Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 159

Cập nhật lúc: 2025-11-29 14:44:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cầu xin cô đó, cô đầu một cái thôi ? Chỉ cần cô bằng lòng cho cơ hội, nguyện ý thứ cho cô, dù là lên núi đao xuống biển lửa, thậm chí bây giờ cô bảo vứt bỏ tất cả cũng thể , chỉ ở bên cô, chỉ thích cô, chỉ một cô thôi, thật sự...”

Trạch Lập Quần bước theo cô từng bước, càng càng kích động, sốt ruột đến mức giọng cũng pha lẫn tiếng .

Dụ Sanh chỉ thấy phiền.

Giờ phố nhiều như , một chút cũng kiêng dè, cứ bên cạnh cô mà thổ lộ, vạn nhất gặp quen của hai nhà thì thật khó mà giải thích.

Không còn cách nào, Dụ Sanh đành dừng bước, định chuyện một cho xong.

còn kịp mở miệng, Trạch Lập Quần thấy cô lập tức như nhận tín hiệu gì đó mà lao đến ôm chầm lấy cô.

Dụ Sanh hoảng sợ nhảy dựng lên, vội vàng lùi .

“Anh gì đấy!?”

tức giận, vì cô đang giày cao gót, lùi một bước lớn suýt nữa thì trẹo chân!

Trạch Lập Quần hề , ngược còn vẻ mặt kích động vui mừng.

, cô đồng ý cho cơ hội ? Cô đầu mà, cứ tưởng...”

“Anh điên ?”

Dụ Sanh ngắt lời suy diễn của , giọng điệu vô cùng bực bội.

“Anh cứ theo lải nhải thật sự phiền ! Giống như con ruồi xanh trong nhà vệ sinh , ồn ào ghê tởm, mà thể đuổi . xin đấy, Trạch Lập Quần, dù gì cũng là một bình thường trưởng thành, thể chuyện mà bình thường nên ? Đừng cả ngày cứ nghĩ đến mấy chuyện vớ vẩn nữa ?”

bình thường chỗ nào? chỉ là thích cô, thể quên cô, bắt đầu với cô thôi mà.”

Trạch Lập Quần vẫn phục, đôi co với cô.

Dụ Sanh rốt cuộc nhịn lườm một cái.

“Anh kết hôn , vợ t.h.a.i , mà còn ở đây diễn tuồng ‘tình cũ dứt’ với ?”

“Trước hết đến việc bình thường , là một đàn ông, nhưng yêu vợ cứ nhất quyết cưới cô đạt yêu cầu. Thứ hai, là một chồng nhưng bỏ mặc vợ đang m.a.n.g t.h.a.i mà ngoài ong bướm, cái càng đạt yêu cầu. Cuối cùng, là một con , rõ là , vẫn trơ trẽn quấn quýt một phụ nữ chồng, cái thì quả là đạo đức.”

“Cho nên cái gì cũng đạt yêu cầu, cái gì cũng chẳng , còn dựa mà đòi khác cho cơ hội? Dựa mà đòi bắt đầu ? Hơn nữa, từ đến nay từng thích , cũng từng hứa hẹn gì với , một ở đó diễn cho ai xem?”

Có lẽ những lời cô quá thẳng thừng chói tai, mặt Trạch Lập Quần trắng bệch, một lúc lâu thể phản ứng .

Hoặc thể là rõ và hiểu , nhưng thừa nhận.

diễn, những gì đều là lời thật lòng, mặc kệ cô tin , trong lòng từ đầu đến cuối chỉ một cô thôi. Cô đồng ý cũng , dù gì thì cũng thể bỏ cuộc , chỉ cần còn sống, sẽ vĩnh viễn từ bỏ việc theo đuổi cô.”

Trạch Lập Quần từ khi nghĩ thông suốt thì tâm lý đổi .

Hắn cố chấp chằm chằm mặt Dụ Sanh, trong mắt cuồn cuộn sự điên cuồng và cố chấp ngày càng mãnh liệt.

“Anh bệnh hả?!”

Dụ Sanh suýt nữa những lời điên rồ của cho sợ.

Cô thực sự Trạch Lập Quần, với vai trò là nam chính trong tiểu thuyết, thể cố chấp đến mức .

Rõ ràng đây vẫn tỏ khá bình thường, đột nhiên biến thành nông nỗi .

Trạch Lập Quần cô mắng, những buồn, ánh mắt ngược còn thêm kiên định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-159.html.]

bệnh, đang gì.”

“Dụ Sanh, dù cũng thẳng đây, mặc kệ cô thấy vô đạo đức thấy thần kinh bình thường, cũng sẽ từ bỏ cô, cô cứ chờ xem, sớm muộn gì cũng sẽ thành công hơn, rạng rỡ hơn Hạ Đình, đến lúc đó sẽ theo đuổi cô nữa.”

“...”

Dụ Sanh lúc thật sự cạn lời.

Mọi ơi, nam chính là một kẻ cuồng vọng cố chấp thế ?

Lại còn là loại mắc bệnh nặng hiểu tiếng nữa chứ.

“Vậy thì cũng thẳng đây, mặc kệ thành công đến mấy, rạng rỡ đến mấy, cũng sẽ bất cứ chuyện gì với , càng đồng ý lời theo đuổi của , hãy sớm dẹp bỏ ý nghĩ đó .”

Đối diện với loại , Dụ Sanh thấy cần thiết lời tuyệt tình nhất.

Sắc mặt Trạch Lập Quần quả nhiên đen ít, “Cô thực sự thích Hạ Đình đến mức đó, tận tâm tận lực với ?”

, thích , yêu , ngoài , đời sẽ yêu thêm bất kỳ đàn ông nào khác nữa, cho dù một bước, cũng sẽ thủ tiết cả đời cho , cho nên hãy sớm dứt lòng .”

“Đừng yêu , kết quả .”

Dụ Sanh lạnh mặt, lời câu nào cũng đ.â.m thẳng chỗ đau nhất trong lòng khác.

Trạch Lập Quần xong giận mà còn .

“Hừ, thử ?”

chọn sai một , sẽ sai nữa.”

“...”

Nói đến mức , Dụ Sanh cảm thấy thêm gì cũng là vô ích, đành bực bội bước nhanh rời .

Không dây dưa thì cô tránh ?

Lần Trạch Lập Quần đuổi theo nữa, nhưng cô , khi tiễn cô xa, Trạch Lập Quần vẫn tại chỗ lâu.

Một cơn gió lạnh thổi qua, cũng thổi giọng điên cuồng kìm nén của .

“Không yêu cũng chẳng ...”

“Chỉ cần thể cướp cô về...”

 

Chương 125: Chúng sinh một đứa con nhé

 

Không còn kẻ gian quấn quýt, Dụ Sanh nhanh chóng mua hai bộ quần áo ưng ý cho Hạ Đình.

Anh thích tông màu đen, trắng, xám, những màu sắc trầm kín đáo quả thực hợp với , cho nên Dụ Sanh chọn cho một bộ áo sơ mi và quần tây màu xanh xám nhạt, và một bộ trang phục kiểu Tôn Trung Sơn màu đen.

Một bộ kiểu Tây một bộ kiểu Trung, vô cùng phù hợp với hai bộ đồ mà cô định mặc ngày mai.

Khoảng năm giờ chiều, Hạ Trường Diễn và Hạ Hướng Vãn tan học là phi như bay về nhà chơi với món quà mới nhận .

Dụ Sanh mua cho Hạ Trường Diễn một cuốn sách tự học đàn ghi-, Hạ Trường Diễn một cũng thể chơi hăng say.

Loading...