Không một lời nào mà nhét luôn Lưu Chiêu Đệ sang ở, đến lúc đó trong nhà bao nhiêu tiền thì Lưu Chiêu Đệ đều nắm rõ mồn một , đợi bụng cô lớn sinh con xong bận rộn lên, Lưu Chiêu Đệ sẽ thêm nhiều cớ để lấy tiền trong nhà.
Đến lúc đó, cô còn giữ bao nhiêu tiền chứ?
Chắc là sẽ rơi hết túi bọn họ!
Du Duyệt càng nghĩ càng tức, trong lòng một trăm cái .
Trạch Lập Quần thấy cô thật là vô lý cãi bừa.
“Du Duyệt, bảo sang là để chăm sóc cô, chứ để bà ở mãi trong nhà , cô cần phản ứng ghê gớm đến thế ? Chẳng lẽ cô còn bụng mang chửa mỗi ngày tự giặt giũ nấu cơm ? Đến lúc đó cô trách chăm sóc cô.”
“Làm ơn , là , cái máy, cô thể nào bắt ngoài kiếm tiền đúng giờ về nhà giặt giũ nấu cơm cho cô , đúng ? Mẹ thì giờ, bà cũng đến giúp chúng những việc , tại cô chịu?”
Hắn lý, nhưng Du Duyệt vẫn thấy bực bội.
“ ý đó, chỉ thấy lời giữ lời thôi, vả chúng là vợ chồng, khi quyết định chuyện gì thì ít cũng bàn bạc với một tiếng chứ? Anh cứ luôn đột ngột đổi như thế, dĩ nhiên thể chấp nhận .”
Trạch Lập Quần tặc lưỡi một cái, vẻ mặt rõ ràng là trở nên bực dọc.
“ bàn bạc với cô ? Vừa đây đang bàn bạc với cô ?”
“Cái gọi là bàn bạc ? Anh trực tiếp bảo ở , cái là bàn bạc ?” Du Duyệt đột nhiên thấy thật là thể lý lẽ , “Trạch Lập Quần, đây như thế, đây...”
“Cô cũng là đây mà.” Trạch Lập Quần sốt ruột ngắt lời cô , “ là đàn ông, bây giờ lo kiếm tiền, nhiều thời gian cả ngày ở nhà dạo với cô . Đằng nào thì lúc nào bàn bạc xong cũng để qua giúp, thì hôm nay đó khác gì ? Cô ơn đừng cứ bới móc mãi chuyện nữa ?”
“Anh chán ghét ?” Du Duyệt trả lời , chỉ im lặng chằm chằm bằng ánh mắt thất vọng.
Nếu là ngày hôm nay, Trạch Lập Quần lẽ chịu nhún nhường. bây giờ lúc nào cũng thấy kết hôn với Du Duyệt là một sai lầm, giờ thấy Du Duyệt thất vọng về , những thấy căng thẳng, mà ngược còn thấy lòng nhẹ nhõm nhiều.
“Dù chuyện cứ quyết định như , cô đồng ý cũng mà đồng ý cũng chẳng , hành lý của cả họ mang qua , bà sẽ ngủ phòng bên cạnh cô, cô việc gì thì cứ tìm bà là , dạo ban ngày chắc là sẽ về .”
Chương 123: Tình cờ gặp Trạch Lập Quần
“Không về ? Anh ? Tìm việc thì tìm ngay ở thị trấn ?”
Du Duyệt thất vọng về Trạch Lập Quần, nhưng cô vẫn từ bỏ , dù gì thì họ mới cưới đầy nửa năm, bụng cô còn đang mang cốt nhục của . Dù thế nào nữa, cô cũng hy vọng thể chung sống hòa thuận với , trò chuyện với nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-157.html.]
Trạch Lập Quần rõ ràng ý đó. Hắn bực bội, trực tiếp mang quần áo của từ phòng ngủ chính sang một căn phòng nhỏ khác.
“Không chắc tìm ở , cô cần nghỉ ngơi cho , chúng ngủ riêng , khỏi để đêm về trễ ồn đến cô.”
Trạch Lập Quần hề bàn bạc với cô , cứ thế tự dọn dẹp chăn chiếu quần áo xong thì khỏi nhà. Thái độ khác biệt so với buổi sáng khiến Du Duyệt đặc biệt khó hiểu, cô thật sự tại đột nhiên trở nên như .
Mà Lưu Chiêu Đệ cũng cho cô thời gian suy nghĩ, chỉ một lát dọn dẹp xong hành lý của , còn cứ thế chễm chệ trong phòng khách như thể về nhà , còn vẻ nhiệt tình như mặt Trạch Lập Quần.
“Tiểu Duyệt , cô, con trai từ nhỏ đến lớn tự quyết định, ngay cả nó cũng xoay chuyển , cô mới cưới nó bao lâu, thôi đừng nghĩ mấy chuyện vớ vẩn nữa, cứ ở nhà dưỡng t.h.a.i cho là .”
Bà tự rót cho một ly nước, tủm tỉm Du Duyệt.
“ với con trai bàn xong , hai bữa nữa sẽ bảo nó đưa cô lên bệnh viện lớn phố khám xem đứa bé trong bụng cô là trai gái, bụng cô lộ rõ sớm hơn , đoán cô chỉ mang một đứa , là song thai, cái nhất định dưỡng cho cẩn thận.”
Lưu Chiêu Đệ mong cô thể m.a.n.g t.h.a.i cặp sinh đôi trai, mừng đến mức thể tả. Du Duyệt đột nhiên nhớ đến điều Từ Ái Đào dạy hôm nay, hỏi ngược .
“Được thôi, nhưng nếu mà thật sự mang hai bé trai đó, Mạ thưởng gì cho con ? Nếu mà đúng là cháu trai, thì đó là đứa cháu đích tôn đầu tiên của nhà họ Trạch đấy.”
Thực cô ôm nhiều hy vọng, nhưng cô đ.á.n.h giá thấp sự khao khát và mức độ coi trọng đứa cháu trai bụ bẫm của Lưu Chiêu Đệ.
Lưu Chiêu Đệ suy nghĩ một chút, thế mà cam kết một cách hào phóng ngay.
“Không thành vấn đề, cô mà thực sự sinh cho nhà họ Trạch chúng một đứa cháu trai bụ bẫm, sẽ lập tức mua cho cô một cái vòng tay vàng thật lớn, thế nào? hôm nay cô Dụ Sanh vòng tay vàng lớn nên nóng mắt, chỉ cần cô sinh , cũng mua cho cô!”
Du Duyệt nhướng mày, tâm trạng thoải mái vì Trạch Lập Quần nãy bỗng chốc hơn ít.
“Thế nếu sinh hai đứa cháu trai thì ?”
Lưu Chiêu Đệ đến hai đứa, còn mừng rỡ hơn, “Sinh mấy đứa thì mua mấy cái! Chuyện nhỏ thôi mà! Cứ để hết cho lo!”
Không ngờ thể dễ dàng nhận lời hứa của bà như , Du Duyệt chút bất ngờ.
“Tốt, con xin cảm ơn Mạ , hai hôm nữa Mạ cứ ở nhà chờ tin của chúng con nhé.”
Du Duyệt cũng cảm thấy bụng to hơn hẳn, chắc chắn là mang hai đứa, còn là trai gái thì cô dám chắc, nhưng dù cũng khả năng lớn là sẽ dễ dàng vòng vàng, cô vẫn thấy vui, kéo theo đó Lưu Chiêu Đệ cũng thuận mắt hơn nhiều.
Sau khi đến những năm tám mươi, Dụ Sanh còn giày cao gót nữa.
Trước đây khi việc, giày cao gót là đồ bắt buộc, gần như ngày nào cũng , cho dù phía phía trầy da rách thịt cũng c.ắ.n răng chịu đựng, khi đó cô luôn cảm thấy giày cao gót chẳng khác gì một thứ hình cụ, đẽ, nhưng vô cùng hành hạ .
Bây giờ bao nhiêu lâu mang giày cao gót, tâm trạng của Dụ Sanh khác .