Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 153
Cập nhật lúc: 2025-11-29 14:39:07
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dụ Sanh , nhưng bây giờ cô , hơn nữa còn là chiếc vòng bạc gắn hình hoa nhỏ.
“Đẹp quá! Con thích! Cảm ơn !”
Cô vui vẻ nở nụ , nhưng Chu Tú Dung vỗ vỗ tay cô, “Vẫn xong , đừng vội cảm ơn.”
Nói , bà lấy một hộp trang sức khác, mở bên trong chễm chệ một chiếc vòng tay vàng to thô.
“Chiếc vòng tay vàng là bù cho con món quà trưởng thành năm mười tám tuổi, chiếc là bù cho lúc con còn nhỏ, nhưng con gái khi trưởng thành cũng nên một chiếc vòng tay vàng. Hồi nhà điều kiện đó, cho nên giờ mới bù cho con , mong con gái của thể nhân hậu tự tin, mãi mãi xinh mãi mãi vui vẻ.”
Một tặng đến hai chiếc vòng, thật sự là chút hào phóng quá mức, nhà nào mà điều kiện như , mua một là hai chiếc, còn một vàng một bạc, chiếc nào chiếc nấy to thô.
Vốn dĩ chỉ là hàng xóm hiếu kỳ ngó tình cờ thì giờ đều trợn mắt há hốc mồm.
Người nhà họ Dụ và nhà họ Trạch ăn cơm trưa mừng tân gia xong, đặc biệt cổng lớn tản bộ đùa cũng đều ngây .
Đặc biệt là Dụ Duyệt.
Cô nhớ kiếp khi cô gả nhà họ Hạ, Chu Tú Dung tuy đối xử với cô , nhưng cũng bao giờ đến mức .
Nào là vòng bạc lớn vòng vàng lớn gì, Chu Tú Dung chỉ cho cô chút tiền ngày cô mới về nhà, Hạ Đình định kỳ đưa tiền sinh hoạt phí thì bà hề cho cô thêm một đồng nào nữa.
tại cùng là gả nhà họ Hạ, Dụ Sanh gả qua thì Chu Tú Dung đối xử với cô như chứ?
Lại còn một tiếng “bù đắp” nữa chứ.
Bà ruột của Dụ Sanh, bà bù đắp cái gì chứ?
Dụ Sanh gọi bà một tiếng , bà thực sự coi là ruột của Dụ Sanh ?
Dụ Duyệt mà nóng cả mắt, đặc biệt là khi thấy cổ tay đến giờ vẫn trống trơn, trong lòng cô càng thêm khó chịu.
Rõ ràng kiếp Dụ Sanh gả cho Trạch Lập Quần, lúc một chiếc vòng tay vàng , cô m.a.n.g t.h.a.i mà vẫn ?
Chẳng lẽ Lưu Chiêu Đệ quên ?
Hay là vì Trạch Lập Quần mấy hôm mất việc, nên vốn định mua nhưng tiền mua cho cô nữa?
Dụ Duyệt trong lòng rối bời, còn bên Chu Tú Dung đeo vòng vàng cổ tay trái Dụ Sanh xong mở một chiếc hộp khác.
“Đôi giày cao gót là quà bù đắp cho con, đơn giản là hôm nay tình cờ thấy, cảm thấy hợp với con nên mua. Con gái xinh như , chân trắng thon, giày cao gót chắc chắn càng hơn, nào, về nhà thử xem, xem chân , giúp con mang.”
Đôi giày cao gót bằng sa tanh hoa văn bạc trắng xinh , tinh tế quý phái, là hàng cao cấp trong tiệm đóng giày tư nhân, loại mà thường căn bản còn dám tới.
Chu Tú Dung mua là mua, còn bảo là tiện tay mua.
Cái hành động khoe của và chiều chuộng con gái rành rành khiến ngoài ghen tị, chịu nổi.
Dụ Sanh cũng xúc động thôi, tươi rói ngậm miệng.
“Hì hì, cảm ơn ! Đôi giày quá chừng! Con siêu thích! Yêu nhất!”
Cô màng đến những xung quanh đang , cúi hôn một cái lên má Chu Tú Dung như một đứa trẻ con.
Chu Tú Dung đến nghiêng ngả, kéo cô ngớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-153.html.]
Sau khi hai nhà, con phố vốn đang náo nhiệt bỗng im lặng hồi lâu.
Hàng xóm láng giềng một nữa chứng kiến gia cảnh của gia đình mới chuyển đến , ai nấy đều bày tỏ sự khâm phục và ngưỡng mộ.
Còn nhà họ Trạch và nhà họ Dụ thì gần như ai cũng sụp đổ tâm lý.
Dụ Quốc Hào chiếc vòng vàng mà nóng mắt c.h.ế.t.
“Cái vòng vàng đó to thế, thô thế, là đắt tiền lắm .”
Nếu mà lấy về nhà đổi thành tiền cho ông thì mấy.
Từ Ái Đào cũng nghĩ .
Bà lớn tuổi thế cũng từng đeo chiếc vòng vàng nào to như thế.
Hơn nữa, gần đây tình trạng của Thiên Tứ lắm, khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ thận cấy ghép chút phản ứng đào thải, giờ cứ cách vài bữa viện vài ngày, tiền trong nhà cứ như nước chảy, đủ chi.
Nếu Dụ Sanh thể mang chiếc vòng vàng đó về bù đắp chi tiêu trong nhà, họ sẽ lo lắng trong một thời gian dài, cũng cần ngày nào cũng dậy sớm thức khuya ngoài bày quầy bán buôn bán nhỏ nữa.
Tiếc , Dụ Sanh là đứa lời...
Hai ghen tị hối hận, cứ thấy vẫn là trở mặt với Dụ Sanh quá sớm, nếu thì ít cũng thể bắt cô nhả chiếc vòng vàng đó .
Suy nghĩ của nhà họ Trạch thì khác.
Họ vốn chỉ thầm Dụ Quốc Hào, cho rằng ông thích rùa xanh, nắm bắt cơ hội phát tài nhờ con rể, ngược còn chuyện trở nên khó coi.
Bây giờ thấy Dụ Sanh coi trọng như , ngay cả ruột của Hạ Đình cũng thực lực kinh tế như thế, cảm nhận của họ liền chút khác biệt.
Một bà lão què chân mà cũng giàu như thì điều đó đại diện cho cái gì?
Đại diện cho nhà họ Hạ chỉ là mỗi cái xưởng bộ giàu mà mua nhà lớn ở thị trấn, nhà nó là thuần túy giàu đến chảy dầu, tiền chỗ tiêu chứ!
Chương 120: Tại hồi đó ngu xuẩn như cơ chứ?
Trạch Lập Quân và Trạch Lập Nghiệp đều sắp phát điên.
Giá mà Dụ Quốc Hào thể giữ quan hệ một chút với Hạ Đình, thì với quan hệ thích hai nhà, gì nữa Hạ Đình cũng sẽ giúp họ một tay chứ!
Giờ thì , Dụ Quốc Hào chỉ trở mặt với Hạ Đình, mà Dụ Duyệt cũng gây chuyện khó coi với Dụ Sanh.
Cả hai đều đắc tội , họ là thích bên phía Dụ Duyệt, còn lấy gì tìm Hạ Đình nhờ vả đây?
Người thấy họ giở trò hãm hại họ là may lắm !
Trạch Lập Quân và Trạch Lập Nghiệp , trong mắt đồng thời lộ vẻ bực tức vì giận mà gì.
Mẹ kiếp!
Cái nhà họ Dụ ngu xuẩn đến thế chứ?!
Hai buồn bực c.h.ế.t, thêm đó công việc của chính họ gần đây cũng Dụ Duyệt và Trạch Lập Quần ảnh hưởng, cuối cùng khi suy nghĩ kỹ càng, họ vẫn kéo Trạch Lập Quần một căn phòng nhỏ riêng để chuyện.
Trạch Lập Quân là cả, hỏi , “Em ba, hồi đó em rốt cuộc nghĩ gì ? Hồi em thích Dụ Sanh ? Sao nghĩ đến chuyện kết hôn với Dụ Duyệt? Em thật cho tụi xem, thực sự quá tò mò , sáng suốt ai cũng thấy Dụ Sanh hơn mà?”