Hắn ánh mắt trong sáng lanh lợi, giống ngay cả đàn ghi- cũng chơi.
thế.
“Được thôi, nhưng nha, cũng đàn, chỉ thử chút thôi nhé.”
Cô nhận lấy cây đàn ghi-, vì đang nên mặt cô chút ngượng, ngón tay cũng cứng đờ.
Hạ Trường Diễn chỉ khuyến khích cô.
“Không , mới đó, cứ chơi tùy tiện thôi, con chỉ xem cây ghi- rốt cuộc đàn bằng tư thế nào, nhiều hơn con chắc , con học hỏi chút.”
Con như , đương nhiên thể từ chối nữa.
Dụ Sanh hít sâu một , theo những động tác của những đăng đàn ghi- mà cô từng xem các đoạn phim ngắn, tập tành theo một cách vụng về.
Rất nhanh, khi mày mò vài cô tìm cách, miễn cưỡng gảy vài âm thanh là điệu nhạc gì.
Hạ Trường Diễn vẫn trố mắt kinh ngạc, thậm chí còn cực kỳ giữ thể diện mà vỗ tay hồi lâu khi cô thất vọng đặt cây đàn xuống.
Hạ Hướng Vãn hiểu gì, nhưng cũng vỗ tay theo vài cái.
“Thì ghi- là đàn như , giỏi quá, cần học mà cũng đàn thế nào!”
“ đó đúng đó! Mẹ giỏi quá chừng! Đàn ơi là !”
Dụ Sanh khen đến mức ngại ngùng, mạnh mẽ trả cây đàn cho , “Làm gì mà ghê gớm đến thế, đàn đại đó thôi.”
“Mẹ đàn đại cũng mà~”
“ đúng ! Mẹ tuyệt vời nhất!”
Mấy đứa nhóc con nhận quà nên miệng còn ngọt hơn ngày thường.
Dụ Sanh chọc ha hả, nhịn kéo từng đứa hôn một cái mới thả cho chúng học.
Bây giờ là buổi trưa, chúng chỉ về nhà ăn cơm trưa, buổi chiều vẫn tiếp tục lên lớp, cho nên dù chơi đến mấy, chúng vẫn tạm biệt món quà quý báu của mà trường học.
Đợi hai đứa trẻ nhảy chân sáo , nụ khóe môi Dụ Sanh vẫn tắt hẳn.
Cô sắp xếp đồ đạc của hai đứa phòng riêng của chúng, thì thấy Chu Tú Dung đang cô với ánh mắt đầy vẻ xót xa.
“Mẹ, con gì thế?”
Chu Tú Dung thở dài một tiếng, “Không gì, chỉ là thương con thôi, bao nhiêu năm qua, ở trong cái gia đình như thế, con chắc chắn chịu ít ấm ức.”
Bà nãy vẫn im lặng gì, nhưng cử chỉ tương tác giữa Dụ Sanh và hai đứa nhỏ đều lọt mắt bà.
Dụ Sanh tuy là thật lòng vui mừng cho hai đứa con, nhưng bà sâu trong đôi mắt đầy nụ của Dụ Sanh ẩn chứa nhiều nỗi mất mát và tiếc nuối.
Cô đối xử với con cái , tỉ mỉ và kiên nhẫn tìm hiểu sở thích của chúng, mua cái cái nọ cho chúng, nhưng Chu Tú Dung luôn cảm thấy cô như thể sợ con cái bỏ lỡ điều gì đó mà hối tiếc.
Cho nên những điều tiếc nuối , thực tế, chắc hẳn đều là những điều Dụ Sanh trải qua.
Bất kể là đàn ghi- học nhảy múa.
Cô chắc chắn học thứ gì, cũng ai quan tâm, nên cô mới tích cực chủ động sắp xếp cho các con như .
Một cô gái bụng bao.
Sao chịu đựng sự giày vò của kế cay nghiệt và cha mù quáng suốt ngần năm trời?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-152.html.]
Chu Tú Dung càng nghĩ càng đau lòng, xe lăn về phòng lấy tiền chuẩn ngoài.
Dụ Sanh thấy thì khó hiểu.
“Mẹ, gì thế? Sao tự nhiên ngoài? Con cùng nhé.”
Cô sửa quần áo, định cùng Chu Tú Dung ngoài.
Chu Tú Dung xua tay.
“Không cần , chỉ ngoài mua chút đồ cho con gái bảo bối của thôi, cần cùng, con ở nhà nghỉ ngơi cho là , đợi về.”
Chương 119: Thì lớn thế cũng thương
Câu “đợi về” , trực tiếp khiến Dụ Sanh sững tại chỗ.
Cô hình như từ lúc chuyện đến giờ từng thấy lời như nữa.
Đợi về.
Mẹ sẽ mua đồ cho con gái bảo bối.
Thì lớn thế cô cũng thương.
Cô còn tưởng cô trời sinh xứng đáng cha yêu thương cơ.
Ở thời hiện đại cha mất, xuyên sách còn gặp ông bố mù quáng và bà kế độc ác.
Nhìn bóng lưng Chu Tú Dung xe lăn rời , hốc mắt Dụ Sanh bỗng dưng cay xè.
Cô nhanh chóng dọn dẹp bát đĩa, vệ sinh sạch sẽ ngoan ngoãn đợi ở nhà.
Rõ ràng là thời gian gì thì trôi qua dài và nhàm chán, nhưng Dụ Sanh cảm thấy trong lòng tràn đầy hạnh phúc và mong đợi.
Thì đây chính là cảm giác chờ về.
Cô mong sẽ mua đồ gì cho .
Là đồ ăn? Đồ mặc? Hay là đồ dùng?
Không qua bao lâu, Dụ Sanh cứ thấy cái sự vui mừng của vẫn hết thì thấy tiếng bánh xe lăn từ xa truyền đến ở ngoài cổng lớn.
Cô vội vàng chạy đón, quả nhiên thấy Chu Tú Dung mặt mày tươi lăn xe lăn về hướng nhà.
Trên chân bà đặt mấy món đồ, đều buộc bằng những sợi ruy băng màu sắc đẽ.
“Mẹ! Mẹ về ! Con đẩy nhà!”
Cô chạy nhanh đến bên cạnh Chu Tú Dung, tự giác phía đẩy xe lăn.
Chu Tú Dung cũng ha hả, vội vã tháo từng món quà mới mua cho cô xem.
“Này, mấy thứ đều mua cho con gái bảo bối của đó, cũng là mấy món quà nhỏ mua cho cô con dâu xinh và nhất của , con xem thích ?”
Món đầu tiên mở là một hộp trang sức, bên trong đựng một chiếc vòng tay bạc kiểu cổ điển, chiếc vòng còn treo một bông hoa nhỏ bằng bạc, trông hợp với các cô gái trẻ tuổi.
“Cái vòng tay bạc , là quà bù cho con năm mười bảy tuổi đó. Tiểu Sanh , bao năm qua con vất vả , lúc đó còn con, lúc con về nhà cũng thấy con đeo vòng gì tay, nên nhân cơ hội hôm nay bù cho con một chiếc. Mong con gái bảo bối của quên hết những chuyện lúc nhỏ, ngẩng cao đầu mà bước tiếp về phía !”
Chu Tú Dung ha hả kéo tay của cô qua giúp cô đeo , nếp nhăn nơi khóe mắt cũng tươi như đóa hoa .
Người bảo con gái mười tám tuổi nhất định một chiếc vòng tay bạc, điều đó tượng trưng cho những lời chúc phúc của cha dành cho con.