Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 149

Cập nhật lúc: 2025-11-29 14:31:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói đoạn, cô ả vẻ bối rối sờ sờ cằm, chiều vô cùng khó hiểu.

mà chúng từng đến nhà chồng của Tiểu Sanh , nhà cô rõ ràng ở thôn Nam Phúc, hiểu , mới sáng sớm thấy cô ở đây, còn mặc cả đồ ngủ từ trong , trông giống gặp gỡ bạn bè, mà cứ như là...”

Từ Ái Đào cố tình úp mở, để mặc tự đoán.

Quả nhiên, cả nhà họ Trạch đều ngầm đoán cái ý mà Từ Ái Đào bày tỏ.

kịp để họ lộ vẻ khinh bỉ, Dụ Sanh ngáp dài một cái đầy vẻ chán chường.

“Giống cái gì mà giống, nhà tiền, chẳng lẽ phép mua nhà ở đây ? Mấy ở trong trấn, thì chúng ở trong trấn ?”

là lòng bẩn thỉu đến thì lời cũng bẩn thỉu đến đấy, từng tuổi mà đầu óc vẫn suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện bậy bạ , mấy thấy hổ, chứ còn thấy xui xẻo nữa kìa.”

Lời lẽ của cô sắc bén, chút tôn trọng lớn nào, những thông tin trong lời như một quả b.o.m nặng ký khiến kinh ngạc đến mức choáng váng.

Dụ Quốc Hào nữa trợn tròn mắt, “Cái gì? Con cũng mua nhà ở đây ?”

Ông vô thức bước lên một bước, về phía căn nhà phía lưng cô, rõ ràng là đắt tiền hơn và lớn hơn, giọng điệu vẻ kích động, “Là căn nhà phía lưng con ?”

Từ Ái Đào ý đồ nhỏ mọn của ông , đoán chừng là thấy Dụ Sanh giỏi giang, động lòng hàn gắn mối quan hệ với cô.

chẳng con gái bà cũng mua nhà ? Tuy kém một chút, nhưng cũng chẳng kém là bao, cần kích động đến thế ?

chút khinh miệt, cũng tin Dụ Sanh sẽ năng t.ử tế với ông .

Quả nhiên, Dụ Sanh trực tiếp lườm Dụ Quốc Hào một cái ngay mặt , “Liên quan gì đến ông?”

“Tao là cha mày!”

Tất cả niềm vui sướng trong bụng Dụ Quốc Hào đều tan biến hết qua cái lườm nguýt của cô.

Ông tức giận, cũng sợ mất mặt, liền đối chất trực tiếp với cô ngay mặt qua đường và thông gia.

“Làm cha hỏi một tiếng thì ? Người mày cũng là do tao tạo , còn cái gì của tao? Tao hỏi thăm một chút cũng ? chút giáo dưỡng nào!”

“Tao tốn bao nhiêu tiền cho mày ăn học, mà mày học hành cho ch.ó gặm hết ? Cái lẽ đơn giản nhất là kính trọng cha mà cũng hiểu ư?”

Dụ Quốc Hào Dụ Sanh mất mặt ngoài, đương nhiên tìm thể diện từ chính Dụ Sanh.

Ông lớn tiếng quát tháo, ngay cả những lời như ‘tạo ’ cũng .

Dụ Sanh xong, mắt gần như lật ngược lên trời.

“Ông chứ? Muốn kính trọng cha thì ít nhất cũng để cha chứ? ‘Khổn khổ’ hai cái mà ông thật sự tự cho là đấng tạo hóa ?”

“Có những lớn mà lớn, trọng nam khinh nữ, từ nhỏ mặc kệ chăm sóc thì thôi , đến khi lớn lên còn đem bán như một món hàng, bây giờ còn mặt mũi ở đó mà gì là kính trọng cha ? Thật là nực !”

“Cha cùng mất kể từ khi qua đời , bây giờ mặt là cha của Dụ Duyệt và của Dụ Duyệt, mấy quan hệ gì với cả, xin đừng đến đây tìm kiếm sự tồn tại gì nữa, con gái kính trọng thì sang bên mà tìm, kìa, cô con gái bảo bối của mấy đang ở đó chờ để hiếu kính mấy đấy.”

Cô khinh miệt nhếch môi, theo phản xạ đều đầu sang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-149.html.]

Quả nhiên thấy Dụ Duyệt đang ở cổng với vẻ mặt lúc đỏ lúc trắng.

Sắc mặt cô khó coi, nhưng vẫn là đầu tiên bước để bảo vệ Dụ Quốc Hào.

“Chị ơi, cần những lời khó như chứ? Nhiều năm nay cha đều vì mấy chị em chúng mà vất vả việc đó, cha bận rộn như , chăm sóc cho chúng cũng là chuyện bình thường mà, con cái chúng thể giảm bớt gánh nặng cho cha, thì ít nhất cũng học cách thông cảm chứ.”

Dụ Duyệt luôn những lời dễ khi nhiều , khiến những trung niên xem con cái như vật sở hữu xong cảm thấy vô cùng thoải mái.

Dụ Quốc Hào cũng vô thức về phía cô , mặt đầy vẻ mãn nguyện, “Vẫn là Duyệt Duyệt hiểu chuyện.”

Nghe thấy câu , Dụ Sanh bỗng bật thành tiếng.

“Ha ha ha, đúng đúng đúng! Duyệt Duyệt của ông là hiểu chuyện nhất , cô bao, cần ông đích ‘khổn khổ’, chỉ cần mang về nhà là lớn chừng mấy tuổi , thật là đỡ việc quá chứ, thể sánh bằng cô , cô đỡ việc hiểu chuyện, ông cứ để cô kính trọng hiếu kính ông , tham gia cái náo nhiệt .”

Lời châm chọc chút nương tay của cô khiến những nhà họ Trạch vốn rõ chuyện cũ của nhà họ Dụ đều kinh ngạc thất sắc.

Tuy ai lên tiếng, nhưng ánh mắt Dụ Quốc Hào đều trở nên kỳ lạ.

Đặc biệt là hai trai của Trạch Lập Quần.

Là đàn ông, họ thể hiểu hành động của Dụ Quốc Hào là vợ mất sớm cưới thêm vợ khác, nhưng họ thể hiểu nổi việc Dụ Quốc Hào bỏ mặc con gái ruột mà yêu thương vợ và con gái riêng của vợ là vì cái gì.

Hơn nữa rõ ràng Dụ Sanh trông vẻ ưu tú hơn Dụ Duyệt nhiều.

Không chỉ xinh hơn, mà còn giỏi giang hơn.

Đã gả về nông thôn mà vẫn thể mua nhà trong trấn, còn mua căn nhà lớn như thế , mắt đều thể thấy cô ưu tú hơn chứ.

Dụ Quốc Hào cảm thấy Dụ Duyệt hơn.

Thật là vô lý hết sức!

Chẳng lẽ ông sở thích đặc biệt gì, đầu đội chút xanh thì sẽ vui vẻ hơn?

Nếu thì nhiệt tình nuôi con gái của khác đến thế?

“Phụt....”

“Ha ha ha....”

Chắc là đều nghĩ đến điểm , nhà họ Trạch và mấy qua đường tò mò xúm xem đều nhịn mà lén thành tiếng.

Dụ Quốc Hào mất mặt lớn, tức đến đỏ mặt tía tai, tại chỗ xông đến mặt Dụ Sanh để động tay giáo huấn cô.

tay ông mới giơ lên, một đàn ông cao lớn vạm vỡ xông từ phía Dụ Sanh, nắm chặt lấy cánh tay ông .

Hạ Đình đêm qua đạp xe đến đây, đến giờ căn bản ngủ mấy tiếng, thêm việc Dụ Sanh suýt bắt nạt ngay mắt , sự lạnh lùng và phẫn nộ trong ánh mắt gần như ngay lập tức khiến Dụ Quốc Hào vô thức cúi đầu xuống.

Không đợi ông mở miệng giải thích, Hạ Đình nhanh hơn một bước hất tay ông và cảnh cáo bằng giọng trầm thấp.

“Cha vợ, nể tình ông là cha ruột của Dụ Sanh nên mới kính trọng gọi một tiếng cha vợ, nhưng mong ông nhớ kỹ, bây giờ Dụ Sanh là của nhà họ Hạ , ơn khi năng và hành động, ông hãy nghĩ kỹ xem đắc tội với cô sẽ hậu quả gì.”

Loading...