Trạch Lập Quần cảm thấy Dụ Sanh đột nhiên sảng khoái giảm nhiều tiền như cho họ chắc chắn là vì tình cảm giao hảo đây của họ, ánh mắt cô vẫn còn tình cảm, là mặc kệ sống c.h.ế.t của .
“Không thành vấn đề.”
Anh mừng rỡ thôi, liền dứt khoát ký tên hợp đồng.
Du Nguyệt thậm chí còn kịp ngăn cản, chuyện đấy.
Cô đầu Trạch Lập Quần, lời oán trách còn kịp thốt , Trạch Lập Quần vẻ mặt hưng phấn hất cằm về phía cô .
“Còn ngây đó gì? Nộp tiền thuê nhà , xem , trong hợp đồng ghi là sáu tháng nộp một , đặt cọc một tháng trả hai tháng, tính theo bốn mươi ba đồng một tháng, em chỉ cần lấy bảy trăm bảy mươi tư đồng thôi, lúc năm nộp tiền cho năm tiếp theo.”
Phải là, Trạch Lập Quần kích động, đầu óc cũng nhanh hơn, lập tức tính toán rõ ràng tiền cần nộp.
Dụ Sanh kinh ngạc về tốc độ tính nhẩm của , nhịn giơ ngón cái lên.
“Em rể tính toán giỏi thật, nhanh như tính rõ ràng tiền thuê nhà .”
Lời khen của cô khiến Trạch Lập Quần lập tức đỏ mặt.
Một đàn ông trưởng thành to lớn, ngượng ngùng vặn vẹo, “À haha, cũng tạm thôi, chỉ học giỏi môn toán thôi mà, cô cũng , hehe.....”
Thị trấn nhỏ bé thế , những gia đình sẵn lòng cho con cái học hành tiếp cũng nhiều, nên những đứa trẻ cùng tuổi đa sẽ học cùng lớp từ khi bắt đầu học, cho đến khi một bên bỏ học hoặc thi đỗ các trường đại học khác mới tách .
Trạch Lập Quần, Dụ Sanh và Dụ Nguyệt ba học cùng lớp cho đến khi nghiệp cấp ba.
thật, Dụ Sanh trong ký ức của nguyên chủ cảm nhận nhiều ký ức liên quan đến Trạch Lập Quần.
Những đoạn ký ức liên quan đến đa phần là tập thể, hoặc là vô thưởng vô phạt như qua đường.
Tóm , từ ký ức của nguyên chủ thể cảm nhận , cô căn bản từng để ý đến Trạch Lập Quần, càng đến việc thiện cảm với .
Cho nên việc Trạch Lập Quần đột ngột nhắc chuyện cũ khiến Dụ Sanh cảm thấy khó hiểu.
“ học toán giỏi , em rể, đùa .”
Nụ mặt Trạch Lập Quần cứng , “À? Chúng từ nhỏ học cùng lớp ? Học cấp ba nhiều năm như , cô thành tích toán học của ? tưởng cô chứ.”
Dụ Sanh thành thật lắc đầu.
“Xin , thật sự , bạn học trong lớp nhiều như thế, ai học giỏi môn nào nhớ hết .”
Nói xong, cô lơ vẻ thất vọng và hụt hẫng rõ ràng mặt Trạch Lập Quần, nhận lấy tiền Dụ Nguyệt đưa qua đếm qua loa, lập tức nhét túi.
“Rồi, tiền thuê nhà nhận đủ , hai từ hôm nay thể thu xếp dọn ở , ngoài xin nhắc nhở một chút, đồ đạc trong nhà bây giờ đều còn , hơn nữa ghi rõ trong hợp đồng, nên nếu hai hư hỏng đồ đạc và nhà cửa thì sẽ yêu cầu hai bồi thường theo như hợp đồng ghi đó, hy vọng hai giữ gìn nhà cửa của cẩn thận, cảm ơn.”
Cô cầm bản hợp đồng hai bên mỗi bên một bản, mỉm với họ, ý mời họ nhà uống chén nào.
Trạch Lập Quần đả kích nặng nề, nửa ngày cũng thể chấp nhận sự thật rằng trong lòng Dụ Sanh chỉ là một bạn học bình thường.
Dụ Nguyệt bất ngờ hài lòng với phản ứng của Dụ Sanh.
Xem Dụ Sanh vẫn nhớ lời hứa hẹn đây của họ.
Nhìn dáng vẻ thất thần của Trạch Lập Quần bây giờ, chắc là hết hy vọng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-148.html.]
Tuy chuyện xảy hôm nay bất ngờ, nhưng tìm căn nhà lớn giá rẻ để ở, khiến trái tim luôn tơ tưởng đến khác của Trạch Lập Quần c.h.ế.t tâm, cho dù Dụ Sanh đồng ý cho họ thuê nhà đối diện là cố ý để chọc tức cô , thì xét tổng thể kết quả vẫn là .
Rất nhanh, Dụ Nguyệt và Trạch Lập Quần mang theo hành lý lớn nhỏ dọn nhà mới.
hiểu , rõ ràng chỉ là thuê nhà, nhưng Dụ Nguyệt và Trạch Lập Quần đặc biệt rình rang tổ chức một bữa tiệc mừng tân gia.
Hai dọn dẹp vệ sinh trong nhà xong, giăng đèn kết hoa ở cổng lớn, còn mua hai tràng pháo dài, mời nhiều đến ăn cơm.
Dụ Sanh sáng sớm tiếng pháo đ.á.n.h thức đầu óc đều tê dại.
Con phố đa là những gia đình lớn con nhỏ, hoặc là những già con cái xa, bình thường cả con phố đều yên tĩnh và hiền hòa, tiếng pháo nổ đột ngột thật sự quá chói tai.
Dụ Sanh nhíu mày ngoài định xem là nhà ai đang việc, ngờ mở cửa chạm mặt với vợ chồng Dụ Quốc Hào đến chúc mừng con gái.
Vẻ mặt vui vẻ và tự hào của Từ Ái Đào cứng đờ ngay khoảnh khắc thấy Dụ Sanh.
Bà mở to mắt, giọng điệu đầy vẻ thể tin .
“Dụ Sanh? Sao cô ở đây?”
Chương 116: Là Cha Cô
Dụ Quốc Hào cũng nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu.
“Tiểu Sanh? Sao con chạy đến đây?”
Hai đều theo bản năng về phía căn nhà phía Dụ Sanh.
Rõ ràng, căn nhà cô ở hơn căn Dụ Nguyệt mới thuê nhiều.
Không chỉ căn nhà sửa sang trông mới, bất cứ chỗ nào thể thấy bên trong cũng đều hơn căn của Dụ Nguyệt.
Vậy thì rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?
Trong lòng Từ Ái Đào mơ hồ một dự cảm chẳng lành, nhưng bà thừa nhận, ngược cố tình dẫn dắt suy nghĩ của Dụ Quốc Hào sang một hướng khác.
“Cô, cô là đang tằng tịu với ai đó thị trấn đấy chứ?”
Bà chỉ Dụ Sanh, cố tình to.
Quả nhiên, chuyện lê đôi mách liên quan đến trai gái ngay lập tức thu hút sự chú ý của mấy .
Người nhà họ Trạch đều bước , tò mò Dụ Sanh Từ Ái Đào.
“Có chuyện gì thế, thông gia, cô gái các quen ?”
Dụ Nguyệt con ruột của Du Quốc Hào, nên Dụ Sanh và Dụ Nguyệt trông giống chút nào, nhà họ Trạch thoạt chỉ thấy Dụ Sanh là một cô gái xinh , quen cô .
Từ Ái Đào ý hiểu lầm, vội vàng gật đầu.
“ , đây là chị gái của Nguyệt Nguyệt, tên là Dụ Sanh, đây cùng ngày xuất giá với Nguyệt Nguyệt, nên đến tham dự đám cưới, các quen cô cũng là chuyện bình thường.”