Nhất là khi thấy vẻ mặt bối rối, hổ vô cùng mong đợi của Trạch Lập Quần nãy, cô càng ở đây nữa.
Chương 113: Em Gái, Em Có Mắt Nhìn Đấy Chứ
“Cứ mua ở đây , chỗ vị trí , là họ hàng, ở gần cũng tiện bề giúp đỡ, chuyện gì thì lo cho .”
Trạch Lập Quần ban đầu còn thấy chỗ cũ kỹ, ở cái nơi hẻo lánh cũ nát , nhưng bây giờ Dụ Sanh cũng ở đây, lập tức cảm thấy nơi biến thành đất lành, nhất định chịu .
Du Nguyệt kéo mấy cũng nhúc nhích, tức đến .
“Trạch Lập Quần! Đừng tưởng đang nghĩ gì trong đầu, dù mua nhà ở đây, !”
Du Nguyệt tranh cãi mặt Dụ Sanh về việc còn thích Dụ Sanh , thế sẽ khiến cô cảm thấy đặc biệt mất mặt.
Trạch Lập Quần như cô dám thẳng, cố ý mặt lạnh, nhất quyết .
“Vậy thì em thử xem trong lòng đang nghĩ gì? Rõ ràng chúng thể ở thoải mái hơn, con cái học tiện hơn, chính em mới là cố tình gây chuyện , cứ nhất định chỗ khác ?”
“Hôm nay xem mấy chỗ , chỉ chỗ là nhất, nhà rẻ nhất, em thử xem tại em mua ở đây?”
Đối diện với Du Nguyệt, Trạch Lập Quần luôn chuyện đầy tự tin.
Dù bây giờ mất chén cơm sắt, dù bây giờ chi tiêu của hai vợ chồng đều do Du Nguyệt chi trả, dù tiền mua nhà đều do cô một kiếm , nhưng vẫn hề cảm thấy thấp kém hơn.
Dù thì tiền lễ hỏi đưa cho Du Nguyệt cũng là ba ngàn đồng.
Hơn nữa nếu cưới cô , nếu cùng họ tham dự đám cưới của Dụ Sanh, chén cơm sắt của cũng sẽ mất.
Nói đúng , Trạch Lập Quần còn cảm thấy oán trách Du Nguyệt là trách nhiệm và rộng lượng .
Du Nguyệt ngờ Trạch Lập Quần đột nhiên cứng rắn đến thế.
Nếu thật sự bảo cô lý do, cô đúng là thể .
Bởi vì nếu thật sự để Dụ Sanh cô vẫn còn lo lắng đàn ông của sẽ lòng vì Dụ Sanh, thậm chí bỏ rơi vì Dụ Sanh, Dụ Sanh chắc chắn sẽ nhạo cô lưng, chừng còn công khai gây khó dễ với cô , khiến tình cảm của cô và Trạch Lập Quần nảy sinh hiềm khích.
Nghĩ nghĩ , Du Nguyệt vẫn chọn cách định cảm xúc .
“ bảo là mua ở đây , chỉ là tiền trong tay thật sự đủ mà, chỉ chỗ khác xem còn căn nhà nào rẻ hơn , chấp nhặt như thế.”
Cô dịu giọng, Trạch Lập Quần quả nhiên còn truy cứu nữa.
vẫn mua nhà ở đây.
“Không , tiền đủ thì kiếm thêm, thật sự thì cứ thuê , đợi chúng kiếm tiền thì mua nhà cũng , bây giờ quan trọng nhất là dọn ngoài ở ? Em vẫn luôn ở chung với chị của tiện lắm ?”
Gia đình họ Trạch bây giờ đều đang ăn tiền tích lũy của bố Trạch qua đời, cả nhà mấy miệng ăn đều chen chúc trong khu tập thể cán bộ phân đây, nhà tuy lớn, nhưng trừ cô và Trạch Lập Quần , còn hai chị chồng và bốn đứa cháu, cả đại gia đình cùng chen chúc ở chung một chỗ, nhà lớn đến mấy cũng sẽ bất tiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-145.html.]
Du Nguyệt gả cho Trạch Lập Quần là sống sung sướng, cô thể chấp nhận việc khi lấy cứ ở chung với cả một đại gia đình, chỗ riêng của hai vợ chồng chỉ một căn phòng nhỏ xíu, như sinh con cô thật sự mà sống tiếp .
Hơn nữa kiếp cô tận mắt thấy Dụ Sanh gả cho Trạch Lập Quần Trạch Lập Quần nhanh chóng mua nhà mới đưa cô dọn , hơn nữa căn nhà mua còn gặp giải tỏa, đầy mấy năm phát tài, cuộc sống của họ càng ngày càng sung túc, khiến cô vô cùng ghen tị.
Bây giờ cô khó khăn lắm mới nhờ vị ông chủ giàu dẫn dắt ăn kiếm đủ tiền mua nhà, cô gì cũng mua một căn nhà ở đây để chờ giải tỏa.
Dụ Sanh mua ở đây !
Lại còn mời họ cũng dọn đến.
Cô thật sự nghi ngờ Dụ Sanh ý đồ gì trong lòng, chừng là đào chân tường của cô , cố ý quyến rũ Trạch Lập Quần!
Sự im lặng của Du Nguyệt khiến Trạch Lập Quần khó hiểu, Dụ Sanh trong lòng sáng như gương, nhưng vẫn giả vờ quan tâm .
“ đó, em rể , mua nổi thì thuê thôi mà, những trẻ tuổi thế hệ chúng với thế hệ lớn tuổi quan niệm khác , thể cứ ở chung với lớn tuổi mãi , như thế bất tiện bao.”
“Hơn nữa khi mua nhà ở đây xem những chỗ khác , chỗ khác thì hoặc là bán, hoặc là giá quá đắt, một mét vuông hơn bốn mươi đồng đấy!”
Nói đến đây, sắc mặt của Du Nguyệt rõ ràng trở nên khó coi hơn nhiều.
Hơn bốn mươi đồng một mét vuông! Mấy đó cướp tiền ?
Cô chỉ ba ngàn đồng, dù mặc cả thế nào cũng mua nổi!
Nhà thương phẩm vẫn phổ biến, bây giờ mua bán nhà cửa vẫn khái niệm trả góp, Du Nguyệt kiếp cũng từng mua nhà, cách , nên khoảnh khắc cô thật sự khổ sở và rối bời.
Dụ Sanh vẻ mặt cô thì cô vẫn mua nhà ở đây, liền nhân tiện nhắc nhở đầy thiện ý.
“À đúng , tình cờ quen ít chủ nhà ở đây, cũng hỏi họ về giá bán và giá thuê nhà , nếu hai ngại thì thể hỏi , mua căn nhà nào cứ hỏi là , giá cả đều hết.”
Nói đùa.
Cả con phố thể cho thuê chỉ nhà của cô thôi.
Những căn nhà khác đều chỉ một căn duy nhất và những chủ cố chấp bán nhà chút nào.
Cho nên Du Nguyệt dù mua căn nhà nào nữa, giá cả đều do cô định.
Dĩ nhiên, thuê nhà cũng .
Cô thể đồng ý cho họ thuê nhà của , nhưng bán thì là chuyện .
Hơn nữa, Du Nguyệt thêm vài năm nữa cũng chắc tiền mà mua .
Cô còn đang nợ cô mấy ngàn đồng tiền lớn kìa!
Muốn mua nhà ?
Nói gì thì cũng trả hết nợ cho cô tính!
Nếu thì miễn bàn!
“Sao ? Có cần giúp gì ? Nếu em gái vẫn cố chấp chỗ khác xem nữa thì cũng , xin phép về nhé.”