Anh ngoan ngoãn giường đáp lời, mặc cho Dụ Sanh dẫn dắt.
Trải nghiệm như vô cùng mới lạ, nhưng quá mức ôn hòa.
Hạ Đình đợi một lúc, cảm thấy Dụ Sanh chơi mệt, liền nhanh chóng chuyển từ thủ sang công.
Dụ Sanh cảm thấy như một chiếc thuyền nhỏ lạc cơn bão biển, mưa bão và gió lốc thô bạo gột rửa, thỉnh thoảng lật úp, nhưng nhanh chóng nước biển cuốn nổi lên mặt biển nữa.
Rất vui, cũng hạnh phúc, chỉ là quá mệt và quá khổ.
Đợi đến khi Hạ Đình bật đèn phòng lên trở , Dụ Sanh cảm thấy cả như ngâm trong nước , cô thậm chí còn sức để chuyện, chỉ thể như một con cá muối đ.á.n.h dạt bờ mặc cho ngư dân lật qua lật mà xem xét.
Hạ Đình giúp cô dọn dẹp sạch sẽ, quần áo xong nhéo eo cô.
“Sao thế? Vừa nãy còn lát nữa đổi kiểu khác ?”
Dụ Sanh nhướng mắt một cái, “Hừ!”
Hạ Đình mím môi, trực tiếp bế cô lên ôm sang phòng bên cạnh.
“Biết ngay em động đậy mà, em nghỉ ngơi ở đây một lát, ga trải giường và vỏ chăn sẽ bế em về.”
“... Ồ.”
Dụ Sanh thực sự mệt đến mức một ngón tay cũng nhúc nhích.
Cô cũng hiểu, tại cô và Hạ Đình cùng một việc, cô vận động mấy mà mệt như heo c.h.ế.t, còn Hạ Đình, lao động chính, vẫn khỏe mạnh như thường chẳng hề hấn gì.
Thật là vô lý!
Tại chứ?
Chẳng lẽ cô yếu đuối?
Dụ Sanh buồn bã thở dài, sờ tấm ga giường mềm mại , cô bỗng nhiên nhớ một câu của Hạ Đình từ lâu đây.
Lúc đó mua một chiếc giường mới, còn nó công dụng khác.
Cô vẫn luôn để ý cũng chẳng nghĩ nhiều.
Bây giờ nghĩ , hóa tên sớm đoán sẽ một ngày cô sẽ mệt như một con cá c.h.ế.t như thế mà bế đây .
Nghĩ đến đây, Dụ Sanh kìm bĩu môi.
Người đàn ông lớn tuổi suy nghĩ thật sâu xa, mới yêu đương nghĩ xa đến thế .
“Ga trải giường xong .”
Hạ Đình chẳng mấy chốc , nhưng tay còn cầm một cuốn sách.
Dụ Sanh kỹ, trong lòng vô thức một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, giây tiếp theo Hạ Đình liền mở sách, đưa cho cô xem cái trang mà cô gấp một góc.
“ thấy kiểu , cũng hợp với em bây giờ, em thử chiếc giường về phòng bên cạnh?”
Đối diện với ánh mắt săn mồi đầy hứng thú và nếm mùi thỏa mãn của đàn ông, Dụ Sanh thành thật nhụt chí.
Cô giơ tay lên, định , Hạ Đình cúi tới hôn cô và ôm cô tủm tỉm .
“À, hỏi sai , kiểu hình như kén giường.”
“!”
Trời ơi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-139.html.]
Tự tự chịu !
Rốt cuộc cô đề nghị linh tinh gì chứ!
Cuối cùng chịu khổ vẫn là .
Bận rộn cả đêm, ngủ lúc trời còn tờ mờ sáng.
Dụ Sanh mơ, nhưng cô chắc đang mơ .
Vừa mở mắt, cô trở thời hiện đại, lúc cô còn là một đứa trẻ.
Bố mới qua đời, họ hàng trong nhà cô bàn bạc xem ai sẽ là nuôi dưỡng cô, tiện thể thừa kế căn nhà của gia đình cô.
Rõ ràng đang bàn về căn nhà và cô, nhưng chẳng ai hỏi ý kiến của cô cả.
Cô chỉ thể một trong phòng, lặng lẽ lắng tiếng cãi vã ngày càng dữ dội ngoài phòng khách.
Cuối cùng, chú thím hai tranh căn nhà của cô và cô.
Họ vui mừng xông phòng, bàn tán về việc nên sửa sang xử lý căn nhà của cô thế nào, giả lả đưa cô về nhà.
Dụ Sanh , nhưng sự phản kháng của cô nhanh chóng khiến chú thím, vốn nhận nuôi gánh nặng , tức giận.
Tấm ảnh chụp chung với bố tủ đầu giường rơi xuống, Dụ Sanh cũng ép buộc đưa .
Sau cô sống ở nhà chú thím, phòng riêng, chỉ thể cùng cô em họ ở chung trong phòng chứa đồ chật hẹp, bất kỳ sự riêng tư nào.
Ổ khóa cửa phòng chứa đồ hỏng, chú thím và họ thể tùy ý đẩy cửa bước bất cứ lúc nào.
Và cô chỉ thể chen chúc ngủ chung giường một mét rưỡi với cô em họ, từ năm mười tuổi cho đến năm mười lăm tuổi.
Năm mười sáu tuổi, Dụ Sanh phát triển đầy đủ, dung mạo xinh , hình quyến rũ.
Thường ngày họ luôn cô một cách trơ trẽn, lén lút ngửi quần áo cô, bây giờ khi nghiệp cấp hai sắp rời nhà học nội trú cấp ba, họ càng trở nên táo tợn hơn.
Anh dám lén lút lẻn phòng chứa đồ giữa đêm khuya giở trò đồi bại với cô khi cô em họ ngủ nhờ nhà bạn!
Dụ Sanh sống nhờ nhà , nhưng cũng chịu đựng sự sỉ nhục một cách vô ích, cô một khi họ đạt mục đích, cuộc đời cô chắc chắn sẽ hủy hoại , vì thế cô chống cự một cách quyết liệt.
Sau đó họ cô dùng gậy đ.á.n.h đầu nhập viện, còn cô cũng buộc rời khỏi nhà chú thím khi kịp khai giảng.
Về , Dụ Sanh bao giờ căn nhà đó nữa.
Cô công việc tạm thời bên ngoài, bất cứ công việc vất vả dơ bẩn nào, chỉ để thể tiếp tục học.
May mắn là cô thành công, cô giành ít học bổng nhờ thành tích xuất sắc ở cấp ba và đại học, việc học thạc sĩ cũng diễn suôn sẻ.
khi nghiệp, thứ đổi.
Không quan hệ, hậu thuẫn, cô cầm tay tấm bằng nghiệp và luận văn xuất sắc đến cũng tìm công việc .
Khó khăn lắm mới tìm việc, cũng chỉ thể một nhân viên bình thường, để mua nhà, cô thêm giờ ngừng nghỉ mỗi ngày.
Thế nhưng khi cô cuối cùng cũng tích góp đủ tiền để mua căn nhà đầu tiên của đời , chú thím và họ lâu gặp từ đột nhiên xuất hiện trở .
Họ hung hãn lao về phía cô, kéo tay cô, giống như hồi nhỏ ép buộc đưa cô , lực mạnh đến đáng sợ.
Dụ Sanh hoảng sợ.
Cô hiểu tại cố gắng bao nhiêu năm như vẫn thể tránh họ.
Cô dùng sức hất tay , hét lớn bảo họ cút .
Giây tiếp theo, tỉnh giấc mở mắt, giường cô hai đứa trẻ.