Dụ Sanh nghĩ nhiều, đến trường mặt đặc biệt tò mò.
Đợi Hạ Trường Diễn nhảy xuống xe, cô đẩy xe đạp quanh, “Nhiều quá, ngờ trẻ con ở gần đây khá nhiều, nhiều học sinh như thế.”
Có lẽ vì quá lâu học, hoặc lẽ mấy trường tiểu học cô quen thuộc ở thời hiện đại đều đóng cửa vì tuyển học sinh, trong ấn tượng của cô tiểu học nên nhiều học sinh mới .
Không ngờ sáng sớm như thế , một trường tiểu học với vài căn nhà cấp bốn đơn sơ thành phòng học vài chục đứa trẻ.
Hơn nữa phần lớn bọn trẻ đều tự đến trường.
Không lớn cùng, cặp sách, cũng quần áo và giày mới, thậm chí còn chân đất.
Những đứa trẻ lớn hơn quen thuộc cầm học phí mà cha đưa tìm văn phòng giáo viên, còn những đứa trẻ như Hạ Trường Diễn đầu tiên đến trường năm nay thì đứa nào đứa nấy ánh mắt đều rụt rè sợ hãi, cứ như thể ngôi trường là một vật khổng lồ, thể nuốt chửng chúng bất cứ lúc nào.
Hạ Trường Diễn đầu tiên nhận cảm giác bố yêu thương là tuyệt vời đến nhường nào.
Bây giờ thấy phần lớn bạn học đều phụ cùng, mà bố bọn chúng đều đến, cảm giác ấm áp đó trong lòng càng mạnh mẽ hơn.
“Các em học sinh, đây, đây, sang đây!”
“Các em đến đăng ký học lớp một thì phòng học đầu tiên! Bên , bên !”
lúc họ đang tò mò ngang ngó dọc, một cô giáo trẻ đeo kính cũ, búi tóc đuôi ngựa vội vàng từ một phòng học.
Cô giáo trông bận rộn, gọi vài tiếng cầm giấy bút trong tay nhanh chóng về phía văn phòng.
Dụ Sanh đuổi theo.
Cô theo sự sắp xếp của cô giáo , cùng Hạ Đình đưa các con đến phòng học đầu tiên.
Trong ấn tượng của Dụ Sanh, trong phòng học thường là bàn ghế đồng bộ, bảng đen màu xanh lục.
khi họ bước phòng học, cơ sở vật chất bên trong kém đến mức khiến cô chút kịp phản ứng.
Bàn ghế lẽ là đồng bộ, nhưng đó là chuyện của bao nhiêu năm , các góc bàn ghế cũ kỹ trong phòng học gần như mục nát hết, cái còn thiếu một góc, dùng đá nhỏ kê .
Bảng đen thì khỏi .
Chỉ là một tấm ván gỗ hình chữ nhật sơn đen treo bức tường phía , một bên tấm ván còn nước mưa dột từ mái nhà chảy xuống thành một vệt dài, thấm bên trong bảng đen, cảm giác như chỉ cần ngâm thêm chút nữa là cái bảng sẽ sập.
Mặt đất thì khỏi bàn.
Hoàn là đất bùn.
Chỉ trong phòng học thôi Dụ Sanh thấy ẩm thấp rùng .
Môi trường học tập tồi tệ như khiến Dụ Sanh lập tức nảy sinh ý định cho bọn trẻ đến đây học.
Nhà họ điều kiện, tại để con đến một nơi dễ phong thấp thế để học chứ?
Hạ Đình cũng giống cô, khi quan sát phòng học xong cũng lập tức nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-135.html.]
Hai , lập tức ngầm hiểu đồng thời buông tay con ngoài phòng học.
“Anh thấy môi trường ở đây quá tệ ? Em bước phòng học cảm thấy một luồng gió lạnh thổi lên từ đất, ở nơi ẩm thấp thế lâu ngày chắc chắn cho sức khỏe của bọn trẻ.”
Dụ Sanh ngoài bày tỏ quan điểm của .
Hạ Đình gật đầu, vẻ mặt cũng chút nghiêm trọng.
“Ừm, cũng ngờ ngôi trường qua bao nhiêu năm mà vẫn như cũ, thậm chí còn tồi tàn hơn cả lúc học đây, nơi ở lâu thực sự , em đề nghị gì ?”
Ông học nhiều năm , giờ mù tịt về chuyện học hành của con cái, hầu như hiểu gì cả, nên ông lập tức ý kiến của Dụ Sanh.
Dụ Sanh thật sự ý kiến.
Ban đầu cô định đợi khi bọn trẻ học cô rảnh rỗi hơn sẽ đầu tư mua nhà ở thị trấn.
Dù cô tiểu thuyết, nhiều chuyện xảy khi Du Nhạc trùng sinh, tương tự, những khu đất vài năm nữa sẽ giải tỏa và biến thành khu thương mại cô cũng nhớ đại khái vị trí, nên mua nhà là việc cô nhất và đáng nhất hiện nay.
Cô đây nghĩ là sẽ mua vài căn nhà cho thuê, đợi đến khi bọn trẻ nghiệp tiểu học, những căn nhà đó cũng sẽ một hai căn giải tỏa, khi đó cô đủ tiền và khả năng đưa bọn trẻ lên thị trấn thậm chí là thành phố lớn mà Hạ Đình dự định phát triển để học cấp hai.
Bây giờ nghĩ , kế hoạch thể đẩy sớm hơn một chút.
Cô suy nghĩ một lúc, quyết định chọn cách thỏa nhất.
“Ý em là thế , hôm nay vẫn cứ để bọn trẻ thủ tục nhập học , cho bọn chúng thích nghi với cuộc sống học, đó trong thời gian chúng tranh thủ thời gian thị trấn mua một căn nhà gần trường tiểu học, đến lúc đó chuyển trường cho bọn chúng, em và cũng chuyển lên đó để chăm sóc bọn chúng, thấy ?”
Hạ Đình cô định chuyển , lông mày nhíu chặt hơn vài phần, trong mắt rõ ràng nhiều sự luyến tiếc.
ông cân nhắc đến lịch việc sắp tới của , vẫn gật đầu.
“Được, cứ theo ý em.”
Rủi ro như là nhỏ nhất.
Mua nhà thì họ tiền, chỉ sợ bọn trẻ bây giờ học bạ, trường học thị trấn sẽ nhận.
Chuyển trường là đơn giản nhất, chỉ cần tìm quan hệ và lót thêm chút tiền là .
Hai đứa trẻ nhà họ cũng là đứa hư hỏng gì, sợ trường học nhận.
Sau khi Dụ Sanh xong kế hoạch vẫn cảm thấy chỗ nào đó .
Một lúc lâu, cô mặt Hạ Đình chợt mở to mắt.
“Không , thì hai chúng sống cuộc sống hai chứ? Chúng là mỗi ngày ôm ngủ cơ mà.”
Kế hoạch rủi ro quả thật giảm đến mức thấp nhất, nhưng trong kế hoạch vẫn còn một hại là Hạ Đình nha.
Là trụ cột của gia đình, là kiếm tiền, ông cả nhà bỏ rơi, trở thành duy nhất ở trong thôn.
Dụ Sanh lúc mới nhận muộn màng, lập tức rối rắm vô cùng.
“Không , em nỡ xa , em nghĩ xem còn cách nào khác .”