Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 117

Cập nhật lúc: 2025-11-29 05:19:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thì các chính là hai con kế nhà họ Dụ đó , gả nhà , còn bắt nạt con gái , như thế mà cũng mặt mũi đến dự đám cưới ?”

Lời thốt , mấy phu nhân quý phái bên cạnh lập tức mím môi khẽ thành tiếng, “Hề hề, buồn c.h.ế.t .”

Bàn tay Dư Duyệt chìa cứng đờ, nụ mặt Từ Ái Đào cũng cứng .

“Cái, cái gì? Chúng bắt nạt nó lúc nào? Mấy ai ? Nếu thật sự cố tình bắt nạt nó thì thể tìm cho nó một mối hôn sự như thế?”

“Hề hề.”

Từ Ái Đào giải thích thì thôi, giải thích càng giống như che đậy điều gì. Mấy phu nhân quý phái căn bản lười nhiều với bà , khinh miệt nhún vai lạnh bỏ .

Chỉ còn hai con Từ Ái Đào giận dữ và hổ đến mức run rẩy tại chỗ.

Dư Duyệt sắp chế giễu đến rơi nước mắt. Cô ngờ hôm nay chịu sự sỉ nhục như thế . Đáng ghét nhóm căn bản dám cãi .

“Chắc chắn là con tiện nhân Dụ Sanh lưng chúng với Hạ Đình, nếu ngoài thể chuyện .” Từ Ái Đào vẫn còn ở đó nguyền rủa một cách âm hiểm.

Dư Duyệt thể chịu nổi ánh mắt khinh miệt và xem thường của những phu nhân quý phái nữa . Cô mím chặt môi, trực tiếp kéo Từ Ái Đào bước nhanh ngoài.

“Thôi , đừng nữa, đủ mất mặt !”

Chương 91: Váy cưới

Mất mặt?

Mất mặt cái nỗi gì?

Cho dù mất mặt thì cũng là mất mặt của Dụ Sanh, họ sợ gì chứ?

Với mấy phu nhân quý phái chẳng qua cũng chỉ là gả nên mới dám kiêu ngạo, coi trời bằng vung như thế thôi chứ gì? Nếu ngày xưa cô cũng gả như họ, chừng hôm nay hất mặt là ai đây?

Khinh thường ai chứ?

Từ Ái Đào trong lòng phục, nhưng thấy con gái vì nhục nhã mà nước mắt sắp rơi xuống, bà đành tạm thời im miệng.

Hai sân định xem thử Dụ Quốc Hào và Trạch Lập Quần trò chuyện với những nhân vật lớn thế nào .

Nào ngờ thấy hai họ mỗi một nơi đều ở cái bàn góc khuất nhất của sân, căn bản chẳng ai chuyện với họ!

Từ Ái Đào vội vàng dắt Dư Duyệt qua hỏi.

“Sao hai đây? Mấy ông chủ lớn đều ở đằng ? Hai qua chuyện với họ chứ? Không thì mời họ hút t.h.u.ố.c một chút, cùng hút t.h.u.ố.c chẳng thể bắt chuyện ?”

Dư Duyệt cũng thấy kỳ lạ, “ , Lập Quần, bình thường quen ít nhân vật lớn bên công an ? Trong những đến hôm nay ai quen ?”

Trạch Lập Quần vẻ mặt ngượng nghịu, “Thật sự ai quen .”

Nào quen !

Anh quen nhưng dám tùy tiện qua bắt chuyện!

Anh là một nhân viên vô danh ở cấp cơ sở, tìm chuyện để chuyện phiếm với cục trưởng cục công an chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-117.html.]

Có thể quen ? Vị cục trưởng căn bản sẽ nhớ là ai !

Trước đây tự hào về công việc của , bình thường khoác lác là vì nhà họ Dụ hiểu. Bây giờ gặp nhân vật lớn thật sự, mà qua chào hỏi đột ngột nhận , chẳng sẽ bóc mẽ ?

Thà rằng giả vờ quen ai còn hơn mất mặt tất cả , Trạch Lập Quần nghĩ .

May mắn là Dư Duyệt tin , cũng xuống bên cạnh .

“Vậy thì chịu , quen mà đột nhiên tiến tới bắt chuyện cũng , nếu thì lát nữa chúng ăn cỗ gần họ một chút, xem họ đang chuyện gì, thể tìm cơ hội để vài câu.”

Hôm nay là một ngày quan trọng. Họ ngờ nhà họ Hạ tổ chức đám cưới mời đến nhiều nhân vật lớn như thế, nếu hôm nay mua thêm nhiều lễ vật đắt tiền đến để ngấm ngầm tặng quà .

Bây giờ thời gian gấp rút, chỉ thể dựa khả năng quan sát và khéo léo ăn thôi.

Hôm nay chính là thời cơ nhất để hai nhà họ phất lên và đổi đời!

Sau khi vết thương vai Dụ Sanh lành cô thường xuyên mua sắm, ngoài quần áo trang sức, cô còn mua ít mỹ phẩm, mà cơ bản đều là hàng hiệu nổi tiếng nhất hiện nay.

Tuy đắt, nhưng trang điểm xong hiệu quả đúng là chê .

gương ngắm nghía lớp trang điểm hôm nay của một lúc lâu.

Thật sự càng càng thấy một cảm giác hào sảng của quốc thái dân an và năm tháng yên bình.

“Xem tay nghề vẫn cứng mà.”

Cuối cùng khi tạo dáng gương vài cái, Dụ Sanh hài lòng mở tủ quần áo chuẩn bộ đồ mới chuẩn cho ngày cưới hôm nay.

Nào ngờ kéo tủ , bên trong treo lộ thiên một chiếc váy cưới màu trắng tinh.

Dụ Sanh kinh ngạc mừng rỡ lấy váy cưới bày lên giường, khóe mắt thấy chỗ vốn để váy cưới trong tủ đặt một phong thư.

Phong thư dán kín, đề tên, nhưng theo trực giác của phụ nữ, Dụ Sanh đoán ngay đây là do Hạ Đình để cho cô.

Quả nhiên, mở phong thư , chữ giấy thư sắc nét, là chữ tay của .

“Gửi yêu quý nhất của .”

“Cảm ơn em dạy cho thế nào là tình yêu, thế nào là ngọt ngào và hạnh phúc khi một mái nhà để về.”

“Trước đây từng nghĩ chúng xa vời với , nhưng bây giờ, vì em, tất cả.”

“Hy vọng từ hôm nay trở , mỗi ngày em đều khỏe mạnh, hạnh phúc, vui vẻ.”

“Hạ Đình.”

Giấy thư khá lớn, Hạ Đình cũng những lời tình cảm sướt mướt gì, nhưng Dụ Sanh hiểu , hai chữ ký tên cuối cùng, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh thức khuya cúi những lời .

Vẻ mặt nghiêm túc và trang trọng. Rất dễ khiến xúc động.

Gấp lá thư đặt phong bì, Dụ Sanh chỉnh đốn tâm trạng xem xét kỹ chiếc váy cưới.

Thật chuyện mặc lễ phục gì trong đám cưới cô từng thảo luận với ngay từ đầu, nhưng kiểu dáng váy cưới thời nhiều, cô thị trấn xem vài cũng thấy cái nào , nên từ bỏ ý định mặc váy cưới, tính mặc một bộ quần áo mới như những khác thôi.

Loading...