Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 111

Cập nhật lúc: 2025-11-29 05:13:11
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chẳng lẽ từ nhỏ đến lớn con ăn đồ cô thích? Mặc quần áo cũ cô cần? Hay là con dùng đồ bỏ dùng nữa?”

 

Chương 86: Một nhà bốn , sự ăn ý của ba

 

Lời , Dụ Quốc Hào lập tức câm nín.

Ông mím môi, vẻ mặt chút ngượng nghịu, “Không thể như thế , chẳng lẽ từng mua đồ cho con?”

Từ Ái Đào thấy tình hình cũng vội vàng từ trong bếp tiếp lời.

, từ nhỏ đến lớn, mua đồ cho hai chị em con luôn mua hai phần ? Đâu như con là ăn đồ thừa dùng đồ cũ?”

Một nhà bốn , ba đều ăn ý phủ nhận tất cả những chuyện qua.

Dụ Sanh tuy là nguyên chủ, cũng từng trải qua những khổ sở quan tâm đó, nhưng cô vẫn nhịn khẩy một tiếng.

“Buồn c.h.ế.t, kế đúng, mua đồ quả thật đều mua hai phần, nhưng quên , mỗi mua hai phần đồ, đều là mua thứ Dụ Việt thích, ai hỏi qua ý kiến của con ?”

“Vậy con xin hỏi nhé, đồ cũ cô ăn thừa mặc qua dùng qua vứt cho con cũng coi là cố ý mua cho con ?”

“Thì sự hiểu về ‘cố ý’ và ‘mới cũ’ của những học hoặc học giỏi như khác biệt đến thế ? Hôm nay con thật sự mở mang tầm mắt.”

Cô châm biếm thẳng thắn như , ba thể hiểu.

Từ Ái Đào vẫn biện minh.

“Thế thì còn vì con cứ im lặng , con thì chúng con thích gì? Chúng cha con giun trong bụng con, con thì chúng mới chứ.”

Có câu của bà , sự áy náy trong lòng Dụ Quốc Hào cũng lập tức biến mất.

, hỏi con thì con , nếu con thì còn mua cho con ?”

“Mọi chắc chắn là con ?” Lần Dụ Sanh thật sự .

Cô chớp chớp mắt, mỉm họ.

“Nhiều quá, con chỉ đơn giản tùy tiện kể hai ví dụ thôi nhé.”

“Có con và Dụ Việt đều ăn kẹo hồ lô, kế dắt chúng con mua, nhưng bà chỉ mua một cây cho Dụ Việt, con , bà liền tát con một cái, còn véo cánh tay con bầm tím đợi Dụ Việt ăn xong con mới ăn, cuối cùng con chẳng ăn miếng kẹo hồ lô nào, chuyện tính là con ăn ?”

“.....”

Chuyện Dụ Quốc Hào rõ lắm, nhưng trong ấn tượng của ông Từ Ái Đào sẽ chuyện như thế.

Ông đầu Từ Ái Đào đầy nghi hoặc, “Chuyện là thật ?”

Từ Ái Đào nào lý do gì để thật sự thừa nhận, bà chối bay chối biến, còn đổ ngược cho cô.

“Chắc chắn , lúc đó điều kiện gia đình chúng còn khó khăn, điều kiện mua hai cây kẹo hồ lô chứ, rõ ràng với nó là nó và Dụ Việt mỗi đứa ăn một nửa, là nó tự chịu lấy nên Dụ Việt mới ăn hết, từng động tay động chân với nó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-111.html.]

Lời nửa thật nửa giả, Dụ Quốc Hào tuy chút nghi ngờ, nhưng vẫn chọn tin tưởng bà .

Dụ Sanh thấy họ cấu kết với như , cũng lười tiếp.

“Được thôi, nếu con gì cũng ai tin, con cũng nhiều nữa, dù tự gì thì tự , con vạch trần từng tính sổ là quá nhân từ .”

“Bây giờ tình hình là như thế , yêu thương Dụ Việt của , chuyện cần thông báo con cũng thông báo , ngày mốt đến thì tùy .”

Nói xong, Dụ Sanh trực tiếp dậy kéo tay Hạ Trường Diễn.

Đến gần cổng, cô đột nhiên nhớ chuyện chính, đầu nháy mắt với Dụ Việt.

“À , em gái, gần đây em gặp chuyện vui nên tinh thần sảng khoái, chắc là quên giao hẹn đây của chúng chứ?”

Nhắc đến chuyện , sắc mặt Dụ Việt lập tức trở nên khó coi.

nghĩ đến khi t.h.a.i chồng đổi thái độ một trăm tám mươi độ với cô còn cho cô ít tiền, cô lập tức tự tin đầy đủ.

“Đương nhiên quên, , chúng ngoài chuyện.”

ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt đầy kiêu ngạo và đắc ý.

Ra đến ngoài, cô còn trực tiếp đưa cho Dụ Sanh chín mươi tệ một , hào phóng .

“Đây, hôm nay mang theo nhiều, cứ đưa cho em tiền ba tháng nhé, dù em cũng thường xuyên về nhà , về chắc cũng đến Tết, lúc đó chị đưa tiếp cho em.”

“Ôi, rộng rãi thế cơ ?”

Dụ Sanh nhận lấy tiền lập tức đếm bỏ túi cất kỹ, Dụ Việt nghĩ cô đang ghen tị.

“Cái là gì, chồng chị , nếu chị sinh con trai, bà còn cho chị một phong bao lì xì lớn nữa cơ.”

Dụ Sanh nhướng mày, nghĩ đến tình tiết khi cô t.h.a.i trong tiểu thuyết, tuy , nhưng vẫn nhịn .

“Được , chị chúc mừng em nhé, đến lúc đó nhận lì xì lớn nhớ như bây giờ một trả nhiều một chút, đỡ cho chị mỗi tháng đến nhà em đòi, như thế ít nhiều gì cũng lắm, cũng cho danh tiếng của em.”

Cô nhe răng một tiếng, khuôn mặt thiên thần, nhưng nụ giống như ác quỷ, “Em chắc là cũng nhà họ Địch em nợ chị nhiều tiền như thế , đúng ?”

Tâm trạng vui vẻ của Dụ Việt lập tức câu của cô dội một gáo nước lạnh tan tành.

sa sầm mặt , lập tức nghiêm túc giơ ngón trỏ chỉ mặt Dụ Sanh.

“Dụ Sanh, em chú ý lời của , chị sẽ trả tiền cho em thì nhất định sẽ trả, em đây đồng ý với chị là sẽ tiết lộ chuyện với khác, nếu em dám ....”

Không ai thích khác chỉ mặt mà , Dụ Sanh cũng .

Cô trực tiếp giơ tay gạt tay Dụ Việt xuống, .

“Chị việc gì thì em gì? Em gái , đừng nóng vội như thế chứ, chỉ cần em thể trả tiền đúng hạn thậm chí trả hết tiền hạn, chị cần cái chuyện đó ? Chị đó là sợ em quý nhân quên, nên mới dùng cái hạ sách đó thôi?”

Dụ Việt xoa xoa bàn tay cô đ.á.n.h đau, vẻ mặt khó coi.

“Em yên tâm, chị nhất định sẽ trả hết tiền, em im miệng là .”

Có một điểm yếu trong tay Dụ Sanh, Dụ Việt tự nhiên cũng cảm thấy gì cũng thoải mái, chuyện việc đều dè chừng, cũng thể đối xử với Dụ Sanh một cách tùy tiện như nữa.

Loading...