Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 110

Cập nhật lúc: 2025-11-28 15:48:29
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dụ Sanh vì chuyện cũng còn sợ hãi, tuy Lưu Song Song phát điên và đưa đến làng khác, lẽ lâu nữa sẽ , nhưng cô vẫn chút nhụt chí, bắt đầu mỗi ngày ru rú ở nhà nghiên cứu ẩm thực.

Bây giờ chỉ còn hơn một tuần nữa là đến ngày cô và Hạ Đình tổ chức đám cưới , đồng thời, cũng chỉ còn đầy một tháng nữa là đến ngày hai đứa trẻ bắt đầu học.

Trong thời gian , ngoại trừ việc mua sắm cô sẽ dắt lũ trẻ đạp xe thị trấn, còn hầu hết thời gian cô đều ở nhà.

Việc cưới hỏi và tiệc tùng Hạ Đình sắp xếp, cần cô bận tâm, nên cô nhàn rỗi ở nhà một tuần cũng một tuần món ngon trùng lặp.

Hai đứa trẻ khen tấm tắc, mỗi ngày đều ăn đến bụng tròn căng, đặc biệt vui vẻ.

Đương nhiên, bây giờ Dụ Sanh vẫn cắt đứt quan hệ với nhà họ Dụ, nên chuyện tổ chức đám cưới cô vẫn đích về nhà thông báo một tiếng.

Vừa cũng đến ngày Dụ Việt trả tiền, cô bèn chọn ngày hai hôm khi tổ chức đám cưới để về nhà một chuyến.

Nói cũng thật trùng hợp, cô vốn còn định bảo Từ Ái Đào, kế , giúp Dụ Việt trả tiền cần trả, ngờ khi cô về nhà thì Dụ Việt cũng về, hơn nữa còn mặt mày rạng rỡ, mang theo ít đồ đạc.

“Ôi! Em gái cũng về ? Trùng hợp thế? Lại còn mang về nhiều đồ như , gần đây tin vui ?”

Dụ Sanh về nhà mang theo gì cả, chỉ tay dắt Hạ Trường Diễn bước cửa.

Dụ Việt thấy cô ăn mặc đắn còn dắt theo con của khác, cảm giác ưu việt trong lòng lập tức trào dâng.

, chị t.h.a.i .”

hất cằm lên, sự kiêu ngạo và niềm vui mừng thể hiện rõ khuôn mặt.

Nói xong cô còn cố tình khoe đống đồ mang về.

“Haizz, thật t.h.a.i cũng chẳng gì to tát, nhưng chồng chị cứ đòi mua một đống đồ cho chị mang về, em xem , nào là nhân sâm rượu, chị bảo cần mang , bố dùng những thứ , bà cứ bảo chị t.h.a.i là chuyện đại hỷ, nhất định để chị về nhà cho nhà cũng vui lây.”

“Mà , dạo em thế nào ? Sống ở nông thôn quen ? Cái cảm giác nuôi con chắc dễ chịu nhỉ?”

Dụ Việt vui vẻ xoa xoa bụng , sang đầy ẩn ý khuyên cô.

“Theo chị thấy , dù là kết hôn đầu hai, phụ nữ chúng vẫn nên một đứa con của riêng , như con lớn lên mới thiết với nhất, em đúng ?”

nháy mắt nháy mày, tránh mặt Hạ Trường Diễn đang ở bên cạnh Dụ Sanh.

Bởi vì cô Hạ Trường Diễn là một đứa trẻ tính cách nhạy cảm và bướng bỉnh, cô cố ý cho Hạ Trường Diễn , chính là gây rắc rối cho Dụ Sanh, khiến cô sống càng khó khăn hơn.

ngoài dự đoán của cô , Hạ Trường Diễn hề bất kỳ phản ứng nào đáng , ngược còn đặc biệt ghét bỏ liếc xéo cô một cái.

Tuy một lời nào, nhưng vẻ mặt nhóc rõ ràng là đang một kẻ ngốc.

Dụ Việt cảm thấy hình như gì đó đúng, nhưng cô chợt nghĩ , đứa trẻ thể liếc xéo cô , mà là dám liếc Dụ Sanh, chỉ thể lén lút liếc một cái để bày tỏ sự bất mãn của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-110.html.]

Nghĩ đến đây, Dụ Việt lập tức cảm thấy nhẹ nhõm.

Cũng , một đứa trẻ khó nhằn như thế, thể trong thời gian ngắn như thiết với Dụ Sanh và cùng chung một lòng với cô ?

“Thôi thôi thôi, về nhà một chuyến, hiếm khi gặp , hai đứa mau tìm chỗ xuống đặt đồ xuống .”

“À , Dụ Sanh con cố ý về một chuyến mang theo gì cả? Làm chị hiểu chuyện bằng em gái?”

Dụ Quốc Hào vẫn như đây thích hòa giải cho qua chuyện, bao giờ quan tâm rốt cuộc ai đúng ai sai, ai mang lợi ích nhiều hơn ai lời dễ thì ông thiên vị đó.

Dụ Sanh về nhà mang theo gì cả, mặt ông đầy vẻ chê bai và bất mãn thể thấy rõ bằng mắt thường, “Con hòa hợp với Hạ Đình chứ? Điều kiện gia đình họ là khá ? Sao con về nhà mà nó ngay cả tiền cũng cho con?”

Lời ông khó , nhưng Dụ Sanh căn bản bận tâm.

“Anh cho tiền thì liên quan gì đến việc con về nhà? Con chỉ về nhà thông báo với ngày mốt chúng con tổ chức đám cưới , thời gian thì đến, thời gian thì cần , mỗi chuyện mà còn nhắc đến đồ đạc gì chứ? Mọi dùng ba ngàn tệ bán con , vẫn còn con mang đồ về nhà chứ?”

Cô nhíu mày, vẻ mặt đầy đồng tình, “Bố, thể cái cái , con là nước đổ , hộ khẩu cũng còn ở nhà nữa, bố đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh đó nữa.”

Mấy lời quả thật khiến Dụ Quốc Hào tức đến nghẹn.

Ông dừng động tác uống nước, mặt lập tức sa sầm xuống chuẩn giáo huấn.

Dụ Việt là thời cơ nhất, vội vàng chọn lúc điên cuồng châm chọc.

“Chị ơi, chị thể bố như thế? Dù bố cũng là sinh và nuôi nấng chúng , chúng là con gái, lớn lên sự che chở của bố, dù lấy chồng chuyển hộ khẩu cũng trách nhiệm hiếu thảo với bố chứ.”

Dụ Sanh liếc cô một cái, thấy cái vẻ đắc ý lâng lâng vì m.a.n.g t.h.a.i của Dụ Việt là cô .

sợ là còn sẽ sống cuộc sống thế nào nhỉ?

đúng đúng, em đúng hết, em hiếu thảo với bố , dù từ nhỏ đến lớn đồ ăn mặc dùng của chị đều là đồ em cần, bố thương nhất vẫn luôn là em, cũng chỉ em mới là đứa con gái bố công nhận nhất mà, em nghĩ cũng đúng, chị ủng hộ em.”

“....”

Dụ Việt dường như ngờ cô mặt dày đến mức thật sự ý định mang gì về nhà nữa.

lời Dụ Sanh quả thật khiến cô chút tiếp lời thế nào.

Thế là cô dậm chân, nũng vẻ vui, “Bố ơi, bố xem chị kìa, con , chị cứ thế hoài.....”

Thất bại trong việc dùng đạo đức ràng buộc liền cầu cứu Dụ Quốc Hào, để Dụ Quốc Hào nổi giận dạy dỗ cô một trận, đây là thủ đoạn Dụ Việt quen dùng từ nhỏ đến lớn.

Dụ Quốc Hào quả thật chọc giận thành công, đập bàn một cái, vẻ sắp đ.á.n.h .

Dụ Sanh hề hoảng sợ, ngược còn tủm tỉm ông .

“Bố, bố sẽ thật sự nổi nóng đ.á.n.h con đấy chứ? Cô sai, lời con chỗ nào sai ?”

Loading...