Hạ Đình nhắm mắt hít một thật sâu, vẫn xuống giường giúp cô kéo cổ áo về chỗ cũ.
Dụ Sanh mơ thấy gì, đột nhiên nắm lấy bàn tay vốn định rút của .
“Ừm..... Hạ Đình.....”
“Khó chịu.....”
Cô mơ thấy gì, cứ nhíu chặt mày rên rỉ.
Hạ Đình cúi xuống loáng thoáng hai câu , đang nghi ngờ cô đang mơ thấy chuyện liên quan đến , giây tiếp theo, Dụ Sanh đột nhiên từ từ mở mắt một khe nhỏ.
“Tỉnh ?”
Hạ Đình nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, giọng trầm và nhẹ.
Giống hệt như trong giấc mơ của Dụ Sanh.
Dụ Sanh nửa tỉnh nửa mơ, dính nhớp khó chịu vô cùng, cứ tưởng vẫn còn đang ngủ tỉnh, thế là trực tiếp ôm chầm lấy cổ kéo xuống.
“Hạ Đình, em khó chịu quá.....”
Lần lời cô rõ ràng hơn nhiều, Hạ Đình chắc chắn một trăm phần trăm là cô thật sự đang mơ thấy chuyện đó.
còn đợi gì, Dụ Sanh ưỡn eo hôn lấy , hai tay còn đặc biệt ngoan ngoãn sờ mó khắp .
Ánh mắt Hạ Đình tối sầm , thở rõ ràng nặng nề hơn nhiều.
vẫn giữ lý trí, lợi dụng lúc cô nửa tỉnh nửa mơ mà bắt nạt cô.
“Dụ Sanh, tỉnh .”
“Mở mắt .”
Anh gọi tên cô mấy , còn cố gắng ôm cô dậy.
Dụ Sanh mềm nhũn như xương, rũ rượi, căn bản dậy .
Hơn nữa trong quá trình đó cô còn cứ dán chặt , hôn môi , hôn cổ , thậm chí còn c.ắ.n vài cái yết hầu .
Hai tay càng kiêng dè gì mà trực tiếp luồn trong áo châm lửa khắp nơi.
“Dụ Sanh.....”
Chương 79: Hóa là lén lút học hỏi
Hạ Đình hít sâu mấy , cuối cùng gọi tên cô, cái vẻ bề ngoài bình tĩnh giữ mặt đạt đến giới hạn sắp vỡ.
lúc Dụ Sanh cuối cùng cũng thấy giọng .
Cô mơ màng mở mắt , trong khoảnh khắc thể phân biệt hiện thực và giấc mơ.
Cho đến khi thấy môi trường xung quanh, và Hạ Đình căng cứng đang đôi tay cô chà đạp t.h.ả.m thương, cô lập tức tỉnh táo.
“!”
Cứu mạng!
Ngủ dậy thấy đang vùi mặt n.g.ự.c khác, một tay đặt cơ bụng, một tay đặt m.ô.n.g thì ?
Chờ phản hồi trực tuyến, gấp lắm !
Dụ Sanh kịp suy nghĩ nhiều vội vàng rụt hai bàn tay tội của , nhiệt độ khuôn mặt vốn nóng ran càng tăng lên gấp bội.
“Cái đó, thể giải thích.”
Hơi thở của Hạ Đình vẫn còn nặng, nhưng gì, chỉ lặng lẽ kéo áo xuống, im lặng cô.
“Ừm, em .”
Bị như thế, Dụ Sanh càng thêm ngượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-102.html.]
Cô cúi đầu, ngại ngùng xoắn xuýt ngón tay.
“Thực , chỉ là mơ thấy một giấc mơ một chút, thể là ngủ mê mầm, ban đầu phân biệt hiện thực, nên mới.....”
“Ừm, .”
Hạ Đình giơ tay lau trán cô, mặt nở một nụ chạm đến đáy mắt, “Trời nóng quá, em đổ mồ hôi hết .”
Bàn tay chạm qua mặt cô, khi rút về thì ướt đẫm một lớp chất lỏng lấp lánh.
Cảnh tượng hiểu gợi, còn chút trùng khớp với một tình tiết trong mơ.
Dụ Sanh ngượng ngùng mặt , dám nữa, ánh mắt vặn rơi đống quần áo giấu sách.
Cô mím môi, ôm lấy cuốn sách đống quần áo , ngượng bực bội .
“Đều tại , ai bảo xem cái loại sách , còn lén lút giấu , hại tò mò, ngủ trưa cũng mơ.”
Khi một cực kỳ ngượng ngùng, chỉ cần cho khác ngượng hơn, thì cô sẽ còn ngượng nữa.
Quả nhiên, khi Dụ Sanh ném mấy cuốn sách đó mặt , sắc mặt Hạ Đình cứng vài phần thể thấy rõ bằng mắt thường.
“Nói , tại lén lút xem loại sách ?”
Dụ Sanh ung dung , bây giờ là thời gian cô phán xét, cô hề ngượng chút nào.
Ánh mắt Hạ Đình tối sầm , lặng lẽ cô vài giây mới trầm giọng .
“Để học tập.”
“....”
Hay cho .
Mua sách màu để học kỹ năng ?
Thảo nào đây mỗi đều cách chạm cô, mà hôm nay lúc hôn đặc biệt nghề, chỉ hôn giỏi hơn, trình độ trêu chọc cô cũng tăng vọt.
Hóa là lén lút học hỏi !
Dụ Sanh nhất thời gì cho , khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
Hạ Đình mặt dày cô, ánh mắt u tối, vẻ mặt nghiêm túc.
“ là thô kệch, đây cũng từng yêu đương, một chuyện thể học.”
“ em yên tâm, khi tổ chức đám cưới sẽ đụng chạm em.”
“Mọi thứ đều tôn trọng ý của em.”
Anh thật .
một trai to lớn như thế cứ lù lù mắt mỗi ngày, chỉ cho hôn còn cho sờ, phụ nữ nào chịu nổi?
Chẳng lẽ còn đợi cô chủ động yêu cầu chuyện đó ?
Hay cô cưỡng ép ?
Dụ Sanh đặc biệt động trong chuyện tình cảm, cô cảm thấy chuyện đó, bèn vội vàng giơ tay ngăn .
“Khoan , hình như cũng cho học, học thì cứ học , trong tủ quần áo ở nhà còn nhiều cuốn sách như thế nữa, lát nữa lấy xem từng cuốn một.”
Nói xong, cô lẩm bẩm nhỏ tiếng một câu, “Dù thì cũng sẽ chủ động yêu cầu gì .”
Hạ Đình thấy , chỉ cô khẽ nhếch mép.
“Được.”
“Còn ngủ tiếp ? Có dậy rửa mặt lau một chút ?”
Anh cất gọn mấy cuốn sách , tiếp tục về chủ đề nữa.
Dụ Sanh cũng tiện lắm, vội vàng dịch xuống khỏi giường, “Ừm, rửa mặt đây, đổ nhiều mồ hôi quá.”
Dù trong cảnh nào, cô cũng yêu cái và thích sạch sẽ.