Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều TN 80: Gả Lão Công Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 100

Cập nhật lúc: 2025-11-28 05:14:45
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Đình luôn kiệm lời, cũng mấy khi thể hiện cảm xúc ngoài.

Cái cảnh một mắng thật là hiếm , Dụ Sanh xong còn kinh ngạc.

Hạ Đình hít một thật sâu mùi hương tóc cô, thản nhiên.

“Không mắng , chỉ là cảm xúc thì thôi.”

“Trong lòng , ai thể so sánh với em, cái loại đó càng thể, chuyện còn thấy ghê tởm.”

Thực nếu nhân chứng , Hạ Đình còn định thẳng đến công an báo cáo để bắt Điêu Huệ Tâm.

giở trò lưu manh cũng giới hạn giới tính, phụ nữ giở trò lưu manh cũng thể bắt ăn cơm tù.

Dụ Sanh những điều đang nghĩ, nhưng vẫn cảm động và vui vẻ.

Cô nâng mặt lên, đôi mắt sáng lấp lánh.

“Em thật sự đến ? Sao chính em nhỉ?”

Hạ Đình cô chăm chú, trong đôi mắt đen nhanh tràn ý dịu dàng.

“Có.”

Anh trả lời kiên định.

Dụ Sanh càng rạng rỡ hơn.

“Thật ? Anh thấy em tham tiền ? Hơn nữa em còn tiêu tiền giỏi, đợi chân em khỏi hẳn , em sẽ mua nhiều nhiều đồ, tiền cho em chừng nhanh sẽ tiêu sạch đấy.”

“Không , em thích tiền, thì chỉ cần luôn tiền là .”

“Hơn nữa tiền kiếm là để tiêu, cho em thì đó là của em, em tiêu thế nào thì tiêu thế đó, cần nghĩ cho .”

Hạ Đình cúi đầu mổ nhẹ lên môi cô, vốn trai, những lời càng trai hơn.

Dụ Sanh cảm thấy cả đều đang tỏa sáng lấp lánh, khiến cô vô cùng rung động.

“Vậy nếu em yêu cầu cao hơn, nhiều tiền hơn nữa thì ?”

Câu chỉ đơn thuần là chơi, thực Dụ Sanh cảm thấy bây giờ họ giàu , cô chỉ xem Hạ Đình sẽ phản ứng thú vị gì.

Không ngờ coi là thật, còn sớm lập kế hoạch mở rộng bản đồ kinh doanh.

“Không sợ, bây giờ công việc của xưởng rộng, các kênh ở thành phố khác cũng thông suốt , khi tổ chức đám cưới xong sẽ mở phân xưởng ở các thành phố khác, đến lúc đó em chỉ cần lo tiêu tiền thôi, cần lo lắng gì khác.”

Chà chà!

Thảo nào cứ luôn nhiều ngày về nhà, cô còn tưởng là công việc ở xưởng quá nhiều quá phức tạp, ngờ lặng lẽ mở xưởng tận tỉnh ngoài .

Dụ Sanh hiểu rõ mấy chuyện , nhưng cô mở xưởng chắc chắn cần nhiều vốn.

Thế là cô do dự, vẫn hỏi một câu.

“Vậy mở phân xưởng ở thành phố khác chắc cần nhiều vốn nhỉ? Anh đưa tiền cho em hết , thì mở ?”

“Không , tiền đưa cho em là tiền tiết kiệm của những năm , dùng để mở xưởng, nắm rõ hết trong lòng.”

Hạ Đình ý định đòi tiền.

Dụ Sanh lập tức yên tâm, đồng thời càng thêm khâm phục .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-yeu-kieu-tn-80-ga-lao-cong-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-100.html.]

“Hạ Đình, giỏi đến thế?”

Hạ Đình dường như ngờ cô đột nhiên cảm thán một câu như , ôm cô nghi hoặc “Hửm?” một tiếng, “ giỏi chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng giỏi!”

“Bây giờ mới mở cửa vài năm ? Rất nhiều còn dám ăn, lớn đến thế .”

Dụ Sanh nghiêm túc khen một tràng, ngẩng đầu nghịch ngợm giơ một tay lên giả vờ cầm micro .

, xin phỏng vấn ông chủ lớn giàu nhất thôn Nam Phúc, Hạ Đình, xin hỏi lúc nghĩ đến việc mở xưởng nuôi heo ? Là cơ duyên gì đơn thuần là thích nuôi heo thôi? Ha ha ha!”

“Quả thật là một cơ duyên tồi.”

Hạ Đình hiểu lắm ý cô giơ tay lên hướng về miệng là gì, nhưng phối hợp.

“Mấy năm xuất ngũ về, trong nhà nhiều chuyện, thương liệt giường cử động , còn hai đứa bé sơ sinh cần chăm sóc, thực sự chăm sóc con thế nào, lúc điều tra thị trường thì gặp một lão làng nuôi heo, liền nhân tiện học hỏi một kỹ thuật chăn nuôi.”

“À... kỹ thuật chăn nuôi...?” Dụ Sanh bất ngờ, “Vậy là định nuôi hai đứa bé như nuôi heo ?”

Hạ Đình im lặng vài giây, phản bác.

giống , lúc đó còn trưởng thành, hơn nữa từ nhỏ nuôi cái gì cũng c.h.ế.t cái đó, nên để tránh hai đứa bé nuôi c.h.ế.t, cố ý bỏ tiền học kỹ thuật chăn nuôi.”

Dụ Sanh, “o-0”

“Thực nuôi con và nuôi heo một điểm chung, mặc dù nuôi con phiền phức hơn một chút, nhưng qua năm đầu tiên từ tuổi đến một tuổi thì sẽ thôi.”

“Má ơi, Tiểu Diễn và Vãn Vãn lớn đến thế quả thật là một kỳ tích.”

Dụ Sanh chút nể nang châm chọc.

Hạ Đình thể phản bác, chỉ thể ôm chặt lấy cô.

“Hai đứa bé đó tranh thủ, mắc bệnh nặng bao giờ, nên lo lắng nhiều.”

Dụ Sanh gật đầu lia lịa, “Ừm, như thế thì chúng nó quả thực tranh thủ, quá tranh thủ luôn, em cũng khâm phục.”

Hạ Đình cúi đầu cọ cổ cô, khẽ một tiếng.

“Thế nên may mắn, bây giờ chúng nó em, em là một , chúng nó đều thích em.”

“....”

Nói thế nào nhỉ? Có một bố thô kệch nuôi con như nuôi heo là Hạ Đình ở phía , Dụ Sanh cảm thấy chỉ cần là một phụ nữ lương thiện bình thường kế của chúng thì chúng cũng nên thích.

lời nên , dễ cho nuôi heo giỏi buồn bực.

“Em thấy chắc là bận rộn lắm, định cứ ôm em mãi ? Không giải quyết công việc ?”

Dụ Sanh thói quen ngủ trưa, thường cũng ngủ lâu, nửa tiếng đến một tiếng là đủ để giữ tinh thần sung mãn cho buổi chiều.

tiếp tục kéo Hạ Đình chuyện linh tinh lãng phí thời gian của , như tối về nhà muộn.

Hạ Đình cũng bất lực thở dài một .

“Vậy em ngủ ở đây một lát , việc, cần gọi em dậy ?”

Ánh mắt lưu luyến dừng môi cô vài giây ngắn ngủi, nhanh dậy rời khỏi giường.

Dụ Sanh lắc đầu, trực tiếp nhắm mắt vẫy tay, “Không cần, lát nữa em tỉnh dậy sẽ tìm .”

Loading...