Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-04-20 16:08:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rõ ràng chỉ mới gặp đầu mà cứ như con gái nhà định gả cho , thật tức ch-ết .
Nếu ông tu dưỡng , thì vứt đống đồ đạc đó ngoài đuổi cổ bọn họ từ lâu .
Tiêu Văn Tĩnh ngờ nhà họ Thẩm thái độ .
Cha cô là giám đốc nhà máy quốc doanh đường hoàng, em trai út là chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng.
Tuy từng ly hôn, nhưng cuộc hôn nhân ngắn ngủi đó con cái.
Đàn ông và phụ nữ khác , chỉ cần con, dù ly hôn thì ở trong thành phố vẫn là lựa chọn hàng đầu cho vị trí con rể.
Với điều kiện nhà cô , cho dù con, cưới một cô gái nông thôn thì cũng cả đống xếp hàng chờ.
Không ngờ bọn họ chủ động đến cửa, thậm chí còn xách theo bao nhiêu đồ đạc, trong làng đến trợn tròn mắt, mà hai vợ chồng Thẩm Kiến Quốc thèm lấy một cái.
Tuy ngoài miệng khách sáo, nhưng thái độ chính là một câu “ còn gì để bàn bạc".
Tiêu Văn Thao cũng ngờ ngày ghẻ lạnh.
vì , vẫn thu liễm sự ngạo mạn ngày thường, dậy kính cẩn :
“Chú, dì, cháu đến chút mạo , nhưng chúng cháu cũng hiểu quy tắc, đặc biệt mời mai mối cùng.
Chủ yếu là công việc của cháu khá bận, ngày thường ở huyện thành, thêm đó cháu thực sự thích Uyển Chi nên mới vội vàng một chút.
Mong chú dì thông cảm cho sự đường đột của chúng cháu."
Tiêu Văn Tĩnh ngờ em út của còn lúc khách khí như , xem là thật lòng thích Thẩm Uyển Chi.
Từ đến nay em trai cô bao giờ hạ như thế .
Nhà họ Tiêu chỉ Tiêu Văn Thao là con trai, từ nhỏ bọn họ dạy rằng cái gì cũng nhường nhịn em trai, gì cũng nghĩ đến em trai, em trai là trời của cả nhà.
Thấy em trai như , cô đối với nhà họ Thẩm càng thêm bất mãn.
Ngay cả em trai cô mà cũng dám chê, lẽ nào nhà định gả con lên tận Bắc Kinh ?
Còn cái gì mà hợp quy tắc?
Không hợp quy tắc thì cũng là nhà họ Thẩm các chủ động đưa thông tin con gái đến nhà họ Tiêu .
Giờ đến mặt bọn họ vẻ kiêu kỳ, cô thấy chẳng qua là đòi hỏi thêm sính lễ mà thôi.
Tiêu Văn Tĩnh tự cho rằng hiểu rõ mấy nông thôn , con gái nhà họ công việc đàng hoàng, thể thành phố lấy một công nhân là thắp hương khấn vái tổ tiên , thế mà còn dám kén cá chọn canh?
Vừa đúng lúc đó Thẩm Uyển Chi trở về.
Tiêu Văn Tĩnh nhớ đến thông tin nhận từ phía nhà họ Thẩm, là Thẩm Uyển Chi thành phố.
Nếu cha thông, thì thẳng với Thẩm Uyển Chi.
Thời đại chú trọng tự do hôn nhân, chỉ cần Thẩm Uyển Chi đồng ý, nếu cha cô bé còn chịu, thì trực tiếp báo cáo lên Ủy ban Cách mạng địa phương, họ ép buộc ý nguyện của con cái.
Thẩm Kiến Quốc hiện là bí thư trong thôn, thì cái mũ quan của ông cũng tước mất, xem lúc đó ông còn dám vẻ kiêu kỳ nữa , đến lúc đó chẳng sẽ quỳ lụy cầu xin gả con gái cho nhà họ Tiêu .
Người nhà họ Tiêu việc xưa nay đều như , ích kỷ vụ lợi, vì em trai mà Tiêu Văn Tĩnh còn hơn thế nữa.
Trong lòng cuộn trào những ý nghĩ tính toán độc ác, bẩn thỉu, đầu thấy Thẩm Uyển Chi bước sân.
Dù em trai vẫn còn đang thích, nên chút tính toán trong lòng cũng biểu hiện quá rõ ràng:
“Chú, dì, chúng đừng tự quyết định nữa, dù cũng hỏi xem cô gái đồng ý , bây giờ là xã hội mới , chú trọng tự do yêu đương mà, đúng ?"
Ngay cả mai mối cũng hùa theo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-thap-nien-70/chuong-22.html.]
“ đúng đúng, hỏi ý kiến cô gái xem ."
Bà nhận năm mươi đồng tiền thưởng của nhà họ Tiêu, chỉ cần mối thành, tiền công mai mối còn hậu hĩnh hơn nữa.
Bà vốn tưởng mối dễ , cộng thêm cái miệng lưỡi trơn tru đến ch-ết cũng cho sống , cứ ngỡ gì khó khăn.
Ai ngờ hai vợ chồng nhà họ Thẩm đúng là “đậu mùa đất", dầu muối ngấm, cứng đầu cứng cổ.
Bà cũng nhà đang tìm mối cho con gái, khác chủ động tìm đến đồng ý?
Chẳng lẽ chỉ vì Tiêu Văn Thao từng ly hôn?
Vậy thì bà , nhà đúng là đầu óc linh hoạt.
Nếu là ba bốn mươi tuổi, ly hôn còn mang theo “cái đuôi" (con riêng) thì đối với nhà t.ử tế đúng là chỗ dựa .
Tiêu Văn Thao tướng mạo đường hoàng, cuộc hôn nhân đầy hai năm, điều ảnh hưởng gì cả.
Hơn nữa, nếu thực sự cảm thấy thoải mái thì còn thể dựa mối quan hệ mà đòi hỏi thêm sính lễ từ đối phương.
Bà thấy điều kiện nhà cũng chẳng khá giả gì, đến nhà ngói cũng , trong nhà còn con trai.
Không nghĩ cho con trai ?
Con gái dù cũng là gả , “con gái lấy chồng như bát nước hắt ", còn trông mong cô giúp đỡ nhà đẻ ?
Chi bằng nhân dịp kết hôn mà tính toán cho con trai thật .
Chúc Xuân Nhu định :
“Con gái cũng sẽ đồng ý ."
Thẩm Uyển Chi sải bước sân:
“ cũng đồng ý."
Tiêu Văn Tĩnh vốn tưởng Thẩm Uyển Chi là suy nghĩ, dù thì việc thành phố hưởng phúc ai mà , nên khi Thẩm Uyển Chi từ chối, cô kinh ngạc trợn tròn mắt:
“Cô còn đồng ý á?"
Chương 12 (đoạn trích):
Không chỉ Tiêu Văn Tĩnh cảm thấy thể tin nổi, mai mối cũng nghĩ như .
Tất nhiên, biểu cảm của Tiêu Văn Thao là khó tin nhất, từng thoáng nghĩ nhầm.
Cô từ chối ?
Cha là giám đốc nhà máy quốc doanh đường hoàng, bản là chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng mà ai cũng nịnh bợ.
Tuy chỉ là một chủ nhiệm, nhưng nhà máy dệt lớn như , đưa một , dù là công việc đốt lò thì cũng chữ ký của .
Không lên tiếng, phòng lao động cũng dám tùy tiện sắp xếp trong.
Thế nên từ đến nay đều nâng niu, đến khác chẳng cúi đầu khúm núm gọi một tiếng “Chủ nhiệm Tiêu".
Đừng là ly hôn, ngay cả khi ly hôn, từng lén lút với rằng, chỉ cần gật đầu, họ sẵn sàng danh phận theo .
Nếu bà nội con gái nông thôn tâm tính định, việc, thì chẳng xuất hiện ở nông thôn gì.
Bây giờ những đến, còn xách theo quà cáp, mang theo mai mối, hơn nữa cũng , chỉ cần nhà họ gật đầu, sính lễ chỉ là nhất thôn mà là nhất trấn, khiến cô nở mày nở mặt xuất giá.
Không ngờ như mà cô vẫn đồng ý?
Chúc Xuân Nhu những lời coi thường của Tiêu Văn Tĩnh, sắc mặt lập tức tím tái, giọng lộ vài phần sắc lạnh:
“Con gái kết hôn sinh con, học vấn thấp, thành phần gia đình cũng trong sạch rõ ràng, coi trọng một đàn ông qua một đời vợ thì gì kỳ lạ chứ."